Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Tình yêu, lời nói dối và việc cắt ống dẫn tinh

Tình yêu, lời nói dối và việc cắt ống dẫn tinh

Đang ở tháng thứ tám của thai kỳ, tôi bàng hoàng tìm thấy giấy chứng nhận triệt sản từ một năm trước của chồng. Sự thật kinh hoàng hé lộ: đứa trẻ này vốn là quân cờ trong trò cá cược tàn độc giữa anh ta và nhóm bạn để trả thù cho em họ anh ta. Trên du thuyền định mệnh, tôi bị chuốc thuốc và nhục mạ công khai. Đau đớn thay, chồng tôi chỉ đứng nhìn và cười đắc ý khi tôi sảy thai. Thế nhưng, sự trớ trêu nằm ở chỗ thủ thuật triệt sản của anh ta đã thất bại; đứa bé bị chính tay anh ta hủy hoại lại là giọt máu ruột rà. Trong cơn hận thù tột cùng, tôi bình thản gọi điện đến phòng khám sản khoa để yêu cầu phá thai, bắt đầu kế hoạch đáp trả kẻ thủ ác.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Vào ngày tôi mang thai tháng thứ tám, tôi tình cờ phát hiện giấy chứng nhận triệt sản một năm trước của chồng tôi.

Đứa bé trong bụng tôi không phải của anh ta. Nó chỉ là một trò cá cược bệnh hoạn mà anh ta và đám bạn thân lập ra để trả thù cho cô em họ.

Trong bữa tiệc trên du thuyền, tôi bị chuốc thuốc, bị làm nhục công khai trước mặt chồng. Anh ta chỉ đứng nhìn, thậm chí còn cười hài lòng khi tôi đau đớn đến sảy thai.

Nhưng điều nực cười nhất là, thủ thuật triệt sản của anh ta đã thất bại. Đứa bé mà anh ta nhẫn tâm để người khác hủy hoại, chính là con ruột của anh ta.

Nỗi đau tột cùng biến thành ngọn lửa hận thù lạnh lẽo. Tôi lặng lẽ rút điện thoại ra, bàn tay không còn run rẩy nữa.

Tôi gọi đến một phòng khám sản khoa, giọng nói lạnh như băng.

"Tôi muốn đặt một lịch hẹn. Để phá thai."

Chương 1

Vào ngày tôi cầm trên tay giấy chứng nhận triệt sản của chồng tôi, Trương Hữu Toàn, được thực hiện một năm về trước, tôi đang mang thai tháng thứ tám.

Tờ giấy mỏng manh, được gấp gọn gàng trong góc sâu nhất của ngăn kéo đựng cà vạt, lại có sức nặng như một tảng đá đè nát lồng ngực tôi. Không khí trong phòng ngủ đột nhiên trở nên loãng đến mức khó thở. Tôi đưa tay ôm lấy bụng bầu đã nhô cao, cảm nhận được từng cú đạp nhẹ của sinh linh bé bỏng bên trong.

Một cảm giác lạnh lẽo đến rợn người chạy dọc sống lưng.

Nó như một dòng điện tê liệt, khiến đầu óc tôi trống rỗng.

Tên của bệnh viện, chữ ký của bác sĩ, và trên hết là ngày tháng được ghi rõ ràng: ngày mười lăm tháng bảy năm ngoái. Một năm trước. Chính xác là một năm hai tháng mười ngày.

Trương Hữu Toàn đã triệt sản.

Vậy đứa bé trong bụng tôi… là của ai?

Bàn tay tôi run rẩy, suýt nữa làm rơi tờ giấy. Tôi vội vàng gấp nó lại, nhét trở lại chỗ cũ, cố gắng làm cho mọi thứ trông như chưa từng có ai động vào. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, âm thanh của nó át cả tiếng thở của chính mình.

Không. Không thể nào. Chắc chắn có sự nhầm lẫn gì đó.

Toàn yêu tôi. Anh ấy đã mong chờ đứa con này biết bao. Mỗi tối anh đều áp tai vào bụng tôi, thì thầm những lời yêu thương với con, nói rằng nó sẽ là một công chúa xinh đẹp nhất thế gian. Nụ cười của anh khi cảm nhận được con đạp, sự chăm sóc ân cần của anh trong suốt thai kỳ… tất cả đều không thể là giả dối.

Nhưng tờ giấy chứng nhận kia, với con dấu đỏ chót của bệnh viện, lại là một sự thật không thể chối cãi.

Một cơn hoảng loạn dâng lên trong tôi. Tôi phải tìm ra sự thật. Ngay lập tức.

Tôi lấy điện thoại, định gọi cho bệnh viện để xác nhận, nhưng rồi lại dừng lại. Nếu đây là một sự thật mà Toàn muốn che giấu, tôi không thể hành động hấp tấp.

Tôi nhớ ra tối nay Toàn có hẹn với đám bạn thân ở quán bar quen thuộc của họ. Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu. Tôi phải đến đó.

Mặc kệ cái bụng bầu nặng nề, tôi thay một bộ váy rộng, khoác vội chiếc áo mỏng rồi bắt taxi đến quán bar "The Abyss". Nơi này là địa bàn của Trương Hữu Toàn và hội thiếu gia nhà giàu của anh ta. Ánh đèn neon mờ ảo và tiếng nhạc xập xình khiến tôi cảm thấy lạc lõng và khó chịu.

May mắn thay, tôi biết phòng VIP riêng của họ ở đâu. Tôi giả vờ đi vào nhà vệ sinh, rồi nhẹ nhàng nép mình vào một góc khuất gần cánh cửa phòng VIP, nơi có một khe hở nhỏ đủ để âm thanh lọt ra ngoài.

Bên trong, tiếng cười nói ồn ào của đàn ông vang lên, xen lẫn tiếng cụng ly. Tôi nhận ra giọng của Tiết Vĩ Cường, bạn thân nhất của Toàn.

"Nào, mừng cho Toàn sắp được làm bố! Chúc mừng mày nhé, cuối cùng cũng trói được con chim trong lồng rồi."

Một loạt tiếng cười khả ố vang lên. Tôi nín thở, lắng nghe.

Giọng nói trầm thấp, quen thuộc của Toàn vang lên, nhưng âm điệu lại mang một sự chế giễu mà tôi chưa bao giờ nghe thấy.

"Bố? Tao sao? Mày đừng có nói đùa."

Tiếng cười của cả bọn càng to hơn.

"Thôi đi ông tướng," một giọng nói khác xen vào. "Chẳng lẽ mày còn định giấu anh em à? Cái thai trong bụng Đoàn Di An, rốt cuộc là của thằng nào trong số chúng ta?"

Lồng ngực tôi như bị một nhát búa tạ giáng mạnh. Tai tôi ù đi.

"Cái này khó nói lắm," Tiết Vĩ Cường cười hềnh hệch. "Hôm thì tao, hôm thì thằng Minh, hôm thì thằng Khang… Lịch trình dày đặc quá, ai mà nhớ nổi."

"Im hết đi," giọng Toàn lạnh lùng cắt ngang. "Dù là của thằng nào thì cũng chẳng sao cả. Miễn không phải của tao là được."

"Mày chắc chứ?" Tiết Vĩ Cường trêu chọc. "Nghe nói thủ thuật triệt sản đôi khi cũng có sai sót đấy."

"Tao đã kiểm tra rồi," Toàn đáp, giọng chắc nịch. "Tỷ lệ thành công một trăm phần trăm. Tao làm việc này không phải để đùa."

Sự im lặng bao trùm trong giây lát, rồi một người hỏi, giọng đầy tò mò: "Nói thật đi Toàn, tại sao mày phải làm đến mức này? Đoàn Di An dù sao cũng là vợ mày. Con bé cũng xinh đẹp, có học thức."

Một khoảng lặng kéo dài. Tôi có thể tưởng tượng ra vẻ mặt khinh miệt của Toàn ngay lúc này.

"Vì Hạnh Duyên," cuối cùng anh ta cũng lên tiếng, giọng nói chứa đầy một nỗi ám ảnh bệnh hoạn. "Vì con khốn đó đã ép Hạnh Duyên phải ra nước ngoài. Nó nghĩ nó có thể chiếm lấy vị trí của Duyên sao? Nằm mơ đi."

Trương Hạnh Duyên. Cô em họ mà Toàn luôn miệng nói chỉ coi như em gái.

"Tao phải cho nó biết thế nào là địa ngục," Toàn tiếp tục, giọng nói tàn nhẫn đến đáng sợ. "Tao muốn nó mang trong mình một cái giống tạp chủng, sinh ra một đứa con mà chính nó cũng không biết bố là ai. Tao muốn nhìn thấy vẻ mặt của nó khi biết được sự thật. Chắc sẽ thú vị lắm."

"Thế nên mày mới lập ra cái diễn đàn riêng tư đó à?" Tiết Vĩ Cường cười khoái trá. "Công nhận mày ác thật đấy, Toàn. Quay lại hết video lúc cả bọn 'chăm sóc' vợ mày, rồi đăng lên cho anh em 'đánh giá'. Tao thích nhất là cái video tuần trước, con bé mê man mà vẫn gọi tên mày. Đúng là ngu không lối thoát."

Cả người tôi run lên bần bật. Dạ dày cuộn lên một cơn buồn nôn khủng khiếp. Diễn đàn? Video? Đánh giá? Những từ ngữ đó như những mũi dao xoáy sâu vào tim tôi.

"Nói đến chuyện này," một giọng khác xen vào, "cái kèo cá cược đứa bé là con trai hay con gái vẫn còn chứ nhỉ? Tao đặt một trăm triệu cho con trai."

"Tao đặt hai trăm triệu cho con gái," Tiết Vĩ Cường nói. "Nhìn cái bụng nhọn hoắt của nó, chắc chắn là con trai. Nhưng tao cứ thích ngược lại."

"Tao theo ba trăm," Toàn lạnh lùng tuyên bố. "Con nào cũng được. Miễn là nó sinh ra, tao thắng cược. Đến lúc đó, tao sẽ cho con đàn bà đó biết, nó chỉ là một cái máy đẻ, một món đồ chơi không hơn không kém."

Máu trong người tôi như đông cứng lại. Tình yêu. Sự chăm sóc. Những lời thề non hẹn biển. Tất cả đều là một màn kịch được sắp đặt công phu. Tôi, Đoàn Di An, trong mắt người chồng mà tôi hết mực yêu thương, chỉ là một công cụ để trả thù, một đối tượng để hành hạ, một trò cá cược bệnh hoạn.

Đứa con trong bụng tôi, niềm hy vọng và hạnh phúc lớn nhất của tôi, lại là vật chứng cho sự sỉ nhục tột cùng.

Nước mắt lã chã rơi, nhưng tôi không phát ra một tiếng động nào. Cơn đau trong lồng ngực biến thành một ngọn lửa hận thù cháy rực.

Phá thai? Không. Quá dễ dàng cho chúng.

Tôi sẽ sinh đứa bé này ra. Tôi sẽ dùng chính nó làm vũ khí sắc bén nhất để hủy diệt tất cả những kẻ đã chà đạp lên tôi.

Tôi lặng lẽ rút điện thoại ra, bàn tay không còn run rẩy nữa. Sự bình tĩnh đến đáng sợ bao trùm lấy tôi.

Tôi lướt danh bạ, tìm số điện thoại của một phòng khám sản khoa tư nhân nổi tiếng.

Đầu dây bên kia bắt máy.

"Alo, phòng khám X xin nghe."

Tôi hít một hơi thật sâu, giọng nói lạnh như băng.

"Tôi muốn đặt một lịch hẹn. Để phá thai."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Kẻ Phối Ngẫu Giả Của Alpha, Cuộc Chiến Thầm Lặng Của Omega
9.8
Từng tin mình là bạn đời định mệnh của Alpha Bá Long theo ý nguyện của Nguyệt Thần, Omega như tôi đã sống trong ảo mộng suốt một năm và mang thai đứa con của hắn. Nhưng sự thật tàn khốc lộ ra khi tôi biết hắn đã tự biến mình thành vô sinh từ lâu vì một người phụ nữ khác. Đứa trẻ trong bụng tôi chỉ là công cụ để hắn cùng đám thuộc hạ cá cược và chà đạp. Sau những trận đòn tàn nhẫn từ Kiều My và sự rẻ rúng của đám đàn ông, trái tim tôi hoàn toàn băng giá. Tôi quyết định uống thảo dược cấm để tự tay kết liễu mầm sống trong mình. Đây không phải sự đầu hàng, mà là phát súng mở màn cho cuộc trả thù rực lửa.
Bìa tiểu thuyết Đưa Cả Nhà Vào Lò Thiêu Giữa Ngày Tận Thế
8.0
Mùa hè nóng bức, chị dâu nhất quyết bắt cả nhà đi Tam Á lặn biển dù tôi đã lên tiếng cảnh báo về sự bất thường của thời tiết. Tại đây, sau khi bị côn đồ trấn lột, thảm họa ập đến khi từ trường hỗn loạn biến gió biển thành sóng nhiệt chết người. Trong cơn nguy cấp vì nước biển dâng cao, anh trai đã tàn nhẫn đẩy tôi xuống nước để chị dâu giẫm lên đầu thoát thân. Tôi bỏ mạng nơi đáy biển nóng bỏng, còn mẹ lại đổ mọi tội lỗi lên xác chết của tôi. Nhờ sự hy sinh tức tưởi đó, họ cùng nhau sống sót chờ cứu viện. May mắn thay, tôi đã trọng sinh về đúng thời điểm chị dâu vừa đưa ra lời đề nghị điên rồ ấy.
Bìa tiểu thuyết Bóng tối tình yêu: Một kết thúc cay đắng
9.4
Cái chết của tôi không phải là kết thúc mà là khởi đầu cho một chuỗi bi kịch đẫm máu. Con gái tôi lâm trọng bệnh, nhưng Lục Văn Uy lại tàn nhẫn từ chối cứu giúp vì cho rằng tôi đang diễn kịch để vòi tiền. Anh ta thản nhiên để mặc đứa trẻ ra đi, thậm chí vứt bỏ thi thể con cho bầy chó hoang chỉ để ép tôi lộ diện. Hắn không ngờ tôi đã qua đời từ một tháng trước. Đến khi con riêng của hắn và nhân tình cần thay tim, kẻ thủ ác mới điên cuồng đào bới tìm kiếm nội tạng của đứa con đã khuất.
Bìa tiểu thuyết Trái tim méo mó
9.6
Mối quan hệ giữa tôi và anh trai luôn chìm trong sự thù ghét cực độ. Anh không thể chấp nhận việc có một đứa em gái mắc bệnh tâm thần nên thường xuyên bày trò kích động để tôi phát bệnh trước đám đông, khiến tôi chịu nhục nhã. Anh từng tàn nhẫn rủa sả mong tôi sớm phát tiết rồi chết đi. Đến khi tôi qua đời thật sự, anh trai lại rơi vào trạng thái điên loạn. Hàng ngày, anh kiên quyết bắt chước lại những hành động xấu hổ lúc sinh thời của tôi và van nài tôi hiện hồn về trong giấc mơ.
Bìa tiểu thuyết Cái nhìn khổng lồ của thai nhi
8.3
Chị dâu mang thai và khẳng định việc sinh nở tại làng vô cùng đơn giản. Kiếp trước, vì lo lắng, tôi đã ép chị đi khám, phát hiện thai kỳ nguy hiểm nên phải mổ gấp. Dù giữ được mạng sống, nhưng đứa cháu yếu ớt lại bị chị dâu gieo rắc lòng thù hận, cho rằng chính sự can thiệp của tôi khiến nó tật nguyền. Cuối cùng, tôi chết trong đau đớn bởi sự trả thù tàn độc của đứa cháu ruột. Được hồi sinh đúng vào ngày chị dâu hỏi ý kiến, tôi quyết định im lặng, không can thiệp vào số phận của họ nữa để xem chị sẽ hạ sinh ra thứ gì.
Bìa tiểu thuyết Xác chồng, sự trả thù của cô ấy
8.5
Tỉnh dậy sau vụ tai nạn thảm khốc, Nguyễn Thu Huệ bàng hoàng nhận ra linh hồn mình đang trú ngụ trong cơ thể của chính người chồng phản bội – Trần An Nguyên. Từ cuộc đối thoại của mẹ chồng, cô cay đắng hiểu ra thảm kịch vừa qua là âm mưu hòng chiếm đoạt tài sản để anh ta rước nhân tình về nhà. Chứng kiến cảnh con gái nhỏ bị bạo hành, cơ thể đầy vết bầm tím và sốt cao trong sự ghẻ lạnh, lòng thù hận trong cô bùng cháy mãnh liệt. Dưới danh nghĩa của kẻ thù, Thu Huệ bắt đầu kế hoạch trả thù tàn khốc, quyết tâm đòi lại công lý và phá hủy tất cả những gì gia đình chồng hèn hạ đang trân quý.