
Tình yêu bị bỏ rơi, hạnh phúc được tìm thấy
Chương 2
Cấn Cẩm Dung POV:
Tôi tự mình bắt taxi đến bệnh viện.
Bác sĩ nói tôi bị chấn thương phần mềm ở lưng và trật khớp cổ chân. Không quá nghiêm trọng, nhưng cần nghỉ ngơi một thời gian.
Tôi ngồi một mình trên băng ghế lạnh lẽo của bệnh viện, tự bôi thuốc lên cổ chân sưng tấy. Cảm giác đau rát lan tỏa, nhưng không đau bằng vết thương trong lòng.
Khi tôi khập khiễng bước ra khỏi bệnh viện, trời đã khuya. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, tôi bất ngờ nhìn thấy hai bóng người quen thuộc đang đứng cạnh một chiếc xe sang trọng.
Là Cơ Gia Toàn và Thái Chúc Ly.
Tôi vô thức nấp sau một gốc cây lớn.
"Toàn, em xin lỗi," giọng Chúc Ly nức nở, "Em biết năm đó là em sai. Nhưng em thật sự không còn cách nào khác. Bố em làm ăn thất bại, gia đình em phá sản... Em phải ra nước ngoài để kiếm tiền..."
Cô ta bịa ra một câu chuyện đáng thương, cố gắng giải thích cho sự phản bội của mình.
Tôi đứng từ xa, nghe rõ từng lời. Nghe thật nực cười. Nhà họ Thái dù có sa sút cũng không đến mức cần cô tiểu thư của họ phải ra nước ngoài "kiếm tiền".
Nhưng Cơ Gia Toàn lại im lặng. Anh không vạch trần lời nói dối của cô ta. Anh chỉ đứng đó, lẳng lặng nghe.
Một lúc lâu sau, anh mới lên tiếng, giọng khàn khàn: "Vậy còn Cẩm Dung thì sao? Em nói với mọi người cô ấy là em gái anh... Anh làm vậy, cô ấy sẽ nghĩ gì?"
Tim tôi thắt lại. Anh vẫn còn nhắc đến tôi.
"Anh Toàn," Chúc Ly nũng nịu, "Chẳng phải anh cũng nói cô ấy chỉ là em gái thôi sao? Anh chỉ thương hại cô ấy, đúng không? Người anh yêu vẫn là em mà."
Tôi chờ đợi câu trả lời của Gia Toàn, một sự phủ nhận, một lời giải thích.
Nhưng anh lại tiếp tục im lặng.
Sự im lặng của anh, chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.
Chúc Ly thấy anh không phản bác, liền vui mừng ôm chầm lấy anh. "Em biết mà! Em biết anh vẫn còn yêu em!"
Gia Toàn không đẩy cô ta ra.
Tôi đứng đó, nhìn họ ôm nhau dưới ánh đèn đường. Một nụ cười tự giễu nở trên môi tôi.
Cấn Cẩm Dung, mày thật ngu ngốc.
Tôi quay người, không muốn nhìn thêm một giây nào nữa. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, nhưng tôi không đưa tay lau.
Tôi quyết định rồi. Tôi phải rời khỏi nơi này.
Ngay trong đêm, tôi gọi điện cho một người thầy cũ, người đã giới thiệu tôi cho nhà họ Cơ. Thầy có một trung tâm chăm sóc sức khỏe ở Đà Lạt và đã nhiều lần mời tôi về làm việc.
Tôi nói với thầy, tôi đồng ý.
Sáng hôm sau, tôi quay trở lại căn biệt thự mà tôi đã sống suốt ba năm qua.
Đây từng là nhà của tôi và Gia Toàn. Nhưng bây giờ, nó chỉ còn là một cái lồng giam bằng vàng.
Tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của mình. Thật ra cũng không có gì nhiều. Vài bộ quần áo, vài cuốn sách y học. Tất cả đều có thể gói gọn trong một chiếc vali nhỏ.
Tôi đi khắp căn nhà, xóa đi mọi dấu vết của mình. Tôi gỡ tấm ảnh duy nhất của hai chúng tôi khỏi đầu giường. Đó là tấm ảnh được chụp vào ngày đầu tiên anh có thể tự mình đứng dậy. Trong ảnh, anh vịn vào vai tôi, cả hai đều cười rất tươi.
Khi đó, tôi đã nghĩ rằng chúng tôi sẽ có một tương lai.
Tôi không chút do dự, ném tấm ảnh vào thùng rác.
Quá khứ đã qua rồi.
Đúng lúc này, điện thoại tôi reo lên. Là Gia Toàn.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình bình tĩnh.
"A lô?"
"Cẩm Dung, em đang ở đâu vậy?" Giọng anh ở đầu dây bên kia vẫn tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra. "Anh thấy hơi đau lưng, em qua xem giúp anh được không?"
Anh vẫn coi tôi là chuyên gia vật lý trị liệu riêng của anh.
"Được," tôi đáp, "Anh đang ở công ty à? Em qua ngay."
Tôi phải đến đó. Không phải vì anh, mà vì tôi cần phải giải quyết dứt điểm mọi chuyện với mẹ anh.
Tôi đến tập đoàn Cơ Thị. Trong văn phòng tổng giám đốc rộng lớn, tôi không chỉ thấy Gia Toàn mà còn có cả Thái Chúc Ly. Cô ta đang ngồi trên sofa, tỏ vẻ như mình là nữ chủ nhân ở đây.
"Anh Toàn, anh ăn chút cháo đi. Em đã tự tay nấu cho anh đấy," Chúc Ly múc một muỗng cháo, đưa đến bên miệng Gia Toàn.
Tôi đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng đó, cảm thấy thật nực cười. Chúc Ly, một tiểu thư từ nhỏ đã có người hầu kẻ hạ, làm sao biết nấu cháo?
"Anh không ăn," Gia Toàn cau mày, "Anh vừa bình phục, không được ăn đồ nhiều dầu mỡ."
"Cẩm Dung, em đến rồi à?" Anh nhìn thấy tôi, vẫy tay. "Mau lại đây xem lưng cho anh."
Tôi bước tới, nhắc nhở một cách chuyên nghiệp: "Anh Cơ, anh không nên ăn cháo này. Nó quá nhiều dầu mỡ, không tốt cho hệ tiêu hóa của anh."
"Chỉ một chút thôi mà," Chúc Ly bĩu môi, "Cẩm Dung, cô có cần phải làm quá lên không?"
Gia Toàn không nói gì, anh cúi xuống ăn hết bát cháo mà Chúc Ly đưa.
Tôi nhìn anh, trái tim như bị kim châm. Anh thà tin một người đã phản bội mình, còn hơn tin tôi, người đã chăm sóc anh ba năm.
Một lúc sau, đúng như tôi dự đoán, sắc mặt Gia Toàn bắt đầu tái đi. Anh ôm bụng, trán rịn mồ hôi.
"Anh sao vậy?" Chúc Ly hoảng hốt.
Tôi không nói gì, lẳng lặng đặt một hộp thuốc dạ dày lên bàn.
"Em về trước đây."
Tôi quay người rời đi, không muốn chứng kiến thêm sự ngu ngốc của anh.
Ngay khi tôi bước ra khỏi cửa, tôi nghe thấy tiếng Chúc Ly ở phía sau, giọng đầy khinh bỉ.
"Một chuyên gia vật lý trị liệu quèn mà cũng dám lên mặt dạy đời. Cô nghĩ cô là ai chứ?"
Tôi biết những lời này là cố tình nói cho tôi nghe.
Tôi siết chặt nắm tay. Phải, tôi chỉ là một chuyên gia vật lý trị liệu quèn. Nhưng chính cái người "quèn" này đã cứu mạng con trai bà, bà Cơ ạ.
Và cũng chính con trai bà, vì một người phụ nữ không ra gì, đã sẵn sàng vứt bỏ tôi.
Hóa ra, tình yêu có thể khiến một người đàn ông thông minh trở nên mù quáng đến vậy.
Có thể bạn cũng thích





