
Tình yêu bị bỏ rơi, hạnh phúc được tìm thấy
Chương 3
Cấn Cẩm Dung POV:
Ngày hôm sau, tôi không nhận được cuộc gọi nào từ Cơ Gia Toàn. Chắc là anh ta vẫn còn đang tức giận tôi.
Nhưng đến tối, tôi lại nhận được điện thoại của Trần Khang.
"Cẩm Dung, cậu đến bệnh viện ngay đi. Thằng Toàn nó bị xuất huyết dạ dày, phải đi cấp cứu!"
Tim tôi như ngừng đập. Tôi vội vã bắt xe đến bệnh viện.
Trong phòng bệnh VIP, Gia Toàn nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
"Sao lại ra nông nỗi này?" tôi hỏi Trần Khang.
"Hôm qua sau khi ăn bát cháo của Thái Chúc Ly, nó đau bụng. Thế mà nó không chịu uống thuốc cậu để lại, còn nói cậu cố tình hại nó. Nó tin lời con nhỏ đó, đi rửa ruột. Kết quả là kích thích dạ dày, gây xuất huyết." Trần Khang thở dài.
Rửa ruột?
Tôi sững sờ. Chỉ vì một bát cháo, chỉ vì một câu nói của Chúc Ly, anh đã không ngần ngại hành hạ bản thân mình như vậy.
Tôi bước đến bên giường, vén tay áo anh lên để kiểm tra mạch. Cổ tay anh lạnh ngắt.
Khi tôi rút tay lại, vô tình để lộ vết bầm tím trên cổ tay mình – dấu vết từ cú hất tay của anh đêm qua.
Gia Toàn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, không hề hay biết.
Tôi lặng lẽ ngồi xuống ghế, giúp anh xoa bóp các huyệt đạo trên tay để giảm đau. Đây là việc tôi đã làm cho anh suốt ba năm.
Một lúc sau, anh từ từ mở mắt. Nhìn thấy tôi, anh có chút ngạc nhiên.
"Em... đến khi nào vậy?"
"Mới thôi," tôi đáp.
Anh im lặng, rồi khẽ dịch người, tựa đầu vào vai tôi, một hành động vô cùng quen thuộc.
Trước đây, mỗi khi anh mệt mỏi hay đau đớn, anh đều làm như vậy. Và tôi sẽ luôn ở đó, để anh dựa vào.
Nhưng lần này, tôi không còn cảm thấy chút rung động nào nữa. Bờ vai tôi cứng đờ.
Tôi chờ cho anh ngủ say, rồi nhẹ nhàng đỡ anh nằm xuống, đắp chăn cho anh.
Sau đó, tôi quay người, không một lần ngoảnh lại, rời khỏi phòng bệnh.
Những ngày tiếp theo, tôi tiếp tục dọn dẹp đồ đạc ở biệt thự. Căn nhà ngày càng trống trải. Gia Toàn có lẽ đã nhận ra, nhưng anh không hỏi gì. Anh nghĩ rằng tôi đang giận dỗi.
Vài ngày sau, khi Gia Toàn xuất viện, anh đột nhiên gọi cho tôi.
"Cẩm Dung, tối nay có một buổi triển lãm nghệ thuật. Em đi cùng anh nhé."
"Tôi..."
"Chúc Ly vừa về nước, không quen biết ai. Em đi cùng cho có bạn," anh nói, giọng ra lệnh.
Hóa ra là vậy. Tôi chỉ là người đi theo để làm nền cho Thái Chúc Ly.
Trái tim tôi không còn đau nữa. Nó đã chết lặng rồi.
"Được."
Tại buổi triển lãm, Thái Chúc Ly khoác tay Gia Toàn, cười nói rạng rỡ. Cô ta giới thiệu với mọi người những bức tranh của mình.
"Đây là những tác phẩm em vẽ trong ba năm ở nước ngoài. Em đã rất nhớ anh, Toàn à. Mỗi bức tranh đều là nỗi nhớ của em."
Gia Toàn nhìn những bức tranh, ánh mắt đầy cảm động. Anh không chút do dự, vung tay mua hết tất cả.
Hành động này khiến mọi người xung quanh đều kinh ngạc.
Chúc Ly đắc thắng nhìn tôi, như thể đang tuyên bố chủ quyền.
Tôi chỉ mỉm cười, quay đi chỗ khác.
Đột nhiên, chuông báo cháy vang lên inh ỏi. Khói bắt đầu bốc lên từ một góc phòng triển lãm.
Mọi người hoảng loạn la hét, chen lấn nhau chạy ra ngoài.
Trong lúc hỗn loạn, tôi bị ai đó xô ngã. Mắt cá chân vừa mới đỡ lại bị trẹo một lần nữa, đau điếng.
Tôi ngẩng đầu lên, tìm kiếm bóng dáng Gia Toàn.
Tôi thấy anh. Anh đang đứng giữa dòng người hỗn loạn, ánh mắt lo lắng quét khắp nơi.
Anh nhìn thấy tôi đang ngồi bệt dưới đất. Ánh mắt chúng tôi giao nhau trong một giây.
Tôi đã nghĩ, anh sẽ chạy về phía tôi.
Nhưng không.
Anh quay người, ngược dòng, lao vào đám đông đang cuồng loạn chạy ra, miệng gào lên: "Chúc Ly! Chúc Ly, em ở đâu?"
Anh đi ngược lại với tất cả mọi người, chỉ để tìm cô ta.
Tôi ngồi đó, nhìn bóng lưng anh khuất dần trong biển người. Nước mắt lại một lần nữa không kìm được mà tuôn rơi.
Hóa ra, trong lúc sinh tử, người anh chọn vẫn không phải là tôi.
Anh tìm thấy Chúc Ly đang bị kẹt ở một góc. Anh cởi áo vest, trùm lên đầu cô ta, ôm chặt cô ta vào lòng, che chắn cho cô ta khỏi đám đông hỗn loạn, và đưa cô ta ra ngoài an toàn.
Anh lướt qua tôi, hoàn toàn không nhìn thấy tôi đang chật vật cố gắng đứng dậy.
Một mảnh vỡ từ trần nhà rơi xuống, sượt qua trán tôi.
Máu chảy xuống, che mờ tầm nhìn của tôi.
Cơn đau và sự mất máu khiến tôi lịm đi.
Khi tôi tỉnh lại, tôi đã ở trong bệnh viện. Người bạn thân của tôi, Mai, đang ngồi cạnh giường, đôi mắt đỏ hoe.
"Cẩm Dung, cậu tỉnh rồi! Cậu làm tớ sợ chết khiếp!"
"Tớ không sao," tôi yếu ớt nói. "Gia Toàn... anh ấy đâu?"
Mai im lặng một lúc, rồi nói: "Cậu còn hỏi đến nó làm gì? Nó chỉ lo cho con nhỏ Thái Chúc Ly thôi. Sau khi đưa cô ta ra ngoài, nó còn không thèm hỏi đến cậu một câu, cứ như cậu không tồn tại vậy. Nếu không phải tớ gọi điện cho nó không được, chạy đến hiện trường tìm cậu, không biết cậu sẽ ra sao nữa."
Trái tim tôi lạnh buốt.
"Mai, giúp tớ làm thủ tục xuất viện đi," tôi nói. "Tớ muốn rời khỏi đây."
"Cậu đi đâu?"
"Đi một nơi không có Cơ Gia Toàn."
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh mở ra.
Cơ Gia Toàn đứng ở cửa, sắc mặt âm trầm.
"Cẩm Dung, em định đi đâu?"
Có thể bạn cũng thích





