
Tôi chấp nhận sắp xếp, nhưng anh lại khóc?
Chương 2
"Thẩm thiếu tìm đâu ra một mỹ nhân thế này? Không giới thiệu một chút sao?"
"Trông còn xinh hơn cả ngôi sao, có thể làm ngôi sao được rồi đấy!"
"Đến đây ngồi với tôi này…" Thiếu gia nhà họ Trần cười cợt vỗ vào eo cô gái bên cạnh, không hề lưu tình bảo cô ta đứng dậy.
Cô gái trước khi đi còn lườm Khương Nguyện một cái.
Khương Nguyện không nói gì, mục đích hôm nay của cô là tạo quan hệ với Tưởng Trầm Châu, không phải đến để hầu hạ đám tôm tép hôi thối này.
Thẩm Độ đợi họ trêu chọc xong, lên tiếng đúng lúc: "Khương Nguyện là người mẫu ký hợp đồng với công ty tôi, hôm nay vừa hay được nghỉ nên đưa đến để mọi người làm quen cho biết mặt, sau này có cơ hội mong mọi người chiếu cố cô ấy nhiều hơn."
Trần thiếu gia phì cười: "Người của Thẩm Độ còn cần đưa đến cho chúng tôi làm quen sao!"
Thẩm Độ cười không đáp, nhìn sang Khương Nguyện: "Nguyện Nguyện, em tự tìm chỗ ngồi đi."
Khương Nguyện đương nhiên biết ý anh ta là gì, đi thẳng qua đám người hướng về góc Tây Nam.
Khi cô đi qua, Trần thiếu còn cố ý nhích mông nhường chỗ, kết quả người ta cứ thế đi lướt qua trước mặt anh ta.
"Khốn kiếp!"
Trần thiếu vừa định nổi đóa, lại thấy người phụ nữ này không sợ chết mà ngồi xuống bên cạnh người đàn ông kia, hai con mắt suýt chút nữa sợ đến rơi ra ngoài.
Không chỉ anh ta, những người còn lại cũng chẳng khá hơn là bao, gần như đều nín thở nhìn về góc Tây Nam.
Tưởng Trầm Châu về nước hơn một tuần, hôm nay là tiệc mừng anh trở về do Trần Nhiên tổ chức.
Những người trong hội của họ từ nhỏ tình cảm khá tốt nên hôm nay đều đến.
Thái tử gia này không giống với đám người thích quậy phá linh tinh như họ, ông nội địa vị cao, quyền lực lớn, dì là nhà ngoại giao, bố là thượng tướng, mẹ là chuyên gia nghiên cứu khoa học hàng đầu, ông ngoại càng là một ông trùm kinh doanh sở hữu tài sản hàng tỷ.
Cả gia đình có gốc gác trong sạch, có tiền có quyền.
Tưởng Trầm Châu kín tiếng, thần long thấy đầu không thấy đuôi, trật tự kim tự tháp trong giới danh lợi rất nghiêm ngặt, Trần Nhiên cũng nhờ phúc của ông ngoại anh ta mới có thể ở Dung Thành mà kết giao được với nhà họ Tưởng.
Thực tế, hôm nay Tưởng Trầm Châu có thể nể mặt anh ta mà đến đã là do tổ tiên nhà Trần Nhiên phù hộ rồi.
Huống gì trong giới ai mà không biết Tưởng Trầm Châu không gần nữ sắc, cao ngạo lạnh lùng.
Người phụ nữ này không muốn sống nữa à?
Dám động vào Tưởng đại thiếu gia!
Mồ hôi lạnh sau lưng Trần Nhiên túa ra, anh ta đứng dậy định qua đó kéo người phụ nữ không biết sống chết này lại, vừa mới động đậy đã bị một lực lớn đè xuống.
Anh ta quay đầu, không hiểu nhìn về phía Thẩm Độ: "?"
Thẩm Độ như không có chuyện gì xảy ra nâng ly, nhàn nhạt nói: "Trần thiếu, uống một ly?"
Trần Nhiên nheo mắt, lập tức hiểu ra ý của Thẩm Độ.
Anh ta muốn lợi dụng Khương Nguyện đây mà!
Tưởng Trầm Châu chỉ cần không vui một chút, động ngón tay là có thể khiến Khương Nguyện từ đó biến mất không dấu vết ở Dung Thành.
Thẩm Độ thật đủ tàn nhẫn.
Nhưng mà có trò vui sẵn, anh ta không có lý do gì không xem.
Dù sao Tưởng Trầm Châu muốn trách tội thật, anh ta cũng có thể đổ lên đầu Thẩm Độ.
Khương Nguyện không biết mình đã trở thành người trong vở kịch, cô dè dặt ngồi xuống bên cạnh người đàn ông, chủ động rót đầy ly rượu sắp cạn của anh.
Có lẽ là quá căng thẳng, cổ tay run lên, rượu quý đổ ra một ít.
Khương Nguyện không để ý cổ tay bị ướt, vội vàng xin lỗi: "Tưởng thiếu, xin lỗi, tôi làm lại…"
Chưa nói hết câu, trước mặt đã có một tờ khăn giấy.
"Cô Khương cẩn thận." Ánh mắt Tưởng Trầm Châu trầm tĩnh, không dừng lại thêm một giây.
Có thể nói là lúc này Tưởng Trầm Châu thật gần gũi dễ chịu, không hề có vẻ cao ngạo lạnh lùng của người bề trên.
Khương Nguyện mím chặt môi, khẽ nói một câu "Cảm ơn."
Phòng riêng rất lớn, để thái tử gia một không gian yên tĩnh, Trần Nhiên cố ý sắp xếp vị trí của Tưởng Trầm Châu ở một bên khác, khiến cho bây giờ anh ta muốn hóng chuyện cũng không nhìn thấy, không nghe rõ.
Anh ta quay đầu nhìn về phía Thẩm Độ: "Cậu cứ thế cam tâm đưa Khương Nguyện ra ngoài sao?"
Động tác uống rượu của Thẩm Độ khựng lại, cười nhạt: "Chỉ là một đứa con riêng chẳng có gì quan trọng, so với Tinh Dao thì kém xa."
Trần Nhiên chậc lưỡi, nghĩ đến mùi hương ngọt ngào lúc nãy đi qua, bất giác nảy sinh chút lòng thương hoa tiếc ngọc: "Cô ấy đi theo sau cậu gọi anh suốt tám năm, lại là em gái ruột của Khương Tinh Dao, cho dù là con riêng, cũng không thể…"
"Trần Nhiên." Thẩm Độ ngắt lời anh ta, giọng điệu lạnh lùng khinh miệt: "Không đưa cô ta lên giường Tưởng Trầm Châu, Tinh Dao sẽ không chịu từ bỏ."
Trần Nhiên không nói nữa.
Người khác không hiểu, nhưng anh ta ít nhiều biết chút chuyện bên trong.
Ước mơ từ nhỏ đến lớn của Khương Tinh Dao là lấy Tưởng Trầm Châu, làm người vợ hiền mẹ tốt của anh.
Dù cho người thanh mai trúc mã với cô ta là Thẩm Độ, dù cho Thẩm Độ yêu cô ta sâu đậm.
Cô ta cũng khăng khăng muốn liên hôn với nhà họ Tưởng.
Phu nhân nhà họ Khương và nhà họ Tưởng là bạn học đại học, tình cảm rất thân thiết.
Nhiều năm trước khi con còn chưa ra đời, hai bà mẹ đã định sẵn hôn ước.
Nói cách khác, Tưởng Trầm Châu được coi là vị hôn phu của Khương Tinh Dao, mặc dù chuyện này vẫn chưa được quyết định chính thức, nhưng trong giới cũng không phải là bí mật gì.
Đặc biệt là Khương Tinh Dao động một chút là tự nhận mình là vị hôn thê của Tưởng Trầm Châu.
"Tôi khá tò mò, sao cậu lại chắc chắn Khương Nguyện có thể trèo lên giường của Tưởng Trầm Châu?" Trần Nhiên thật sự không nhịn được mà hỏi. Khương Nguyện trông xinh đẹp, nhưng bao năm nay có người phụ nữ nào mà Tưởng Trầm Châu chưa từng gặp?
Thẩm Độ đưa mắt nhìn về phía xa, vẻ mặt khó dò: "Không thử sao biết được?"
Trần Nhiên giơ ngón tay cái lên với Thẩm Độ.
Người Khương Tinh Dao ghét nhất là đứa em gái cùng bố khác mẹ này của cô ta, bất cứ thứ gì Khương Nguyện đã chạm vào đều sẽ không cần, từ nhỏ đến lớn vẫn luôn như vậy.
Thẩm Độ muốn dùng chiêu này để ép Khương Tinh Dao buông tay, Trần Nhiên quả thực rất khâm phục.
Có thể bạn cũng thích





