
Tôi chấp nhận sắp xếp, nhưng anh lại khóc?
Chương 3
Ánh đèn quán bar mờ ảo mê ly, bờ vai rộng của Tưởng Trầm Châu che đi phần lớn ánh sáng phía sau, nhờ đó Khương Nguyện có thể ẩn mình trong bóng tối mà không bị quá nhiều người chú ý.
Cô ngẩng mặt lên muốn bắt chuyện với Tưởng Trầm Châu, nhưng khí chất đối phương xa cách lạnh nhạt, không có ý định để ý đến cô.
Khương Nguyện thở dài trong lòng.
Đúng là khó gần.
Cho đến khi bữa tiệc kết thúc, Khương Nguyện vẫn không thể nói với đối phương thêm nửa câu, cô có hơi chán nản đứng sang một bên, nghe Tưởng Trầm Châu ung dung nói cười với mọi người.
Thẩm Độ tự nhiên cũng chú ý đến điều này, mày nhíu lại.
Trần Nhiên không quên đứng bên cạnh buông lời mỉa mai: "Xem ra tính toán của cậu sắp đổ bể rồi."
Thẩm Độ chẳng có biểu cảm gì: "Là tôi đã đánh giá cao Khương Nguyện rồi."
Hai lần đều không thành công.
Chỉ có thể nói đúng là Tưởng Trầm Châu không thích kiểu như cô.
Lúc tan cuộc, Khương Nguyện đi theo sau Thẩm Độ, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía Tưởng Trầm Châu, ánh mắt đối phương từ đầu đến cuối chưa từng nhìn cô một giây.
Trần Nhiên uống nhiều rồi, muốn vỗ vai Tưởng Trầm Châu để làm thân, tay đưa ra lại dừng lại giữa không trung không dám động, lúng túng thu về: "Tưởng thiếu, dù sao thì lúc nhỏ chúng ta cũng cùng lớn lên, có rảnh thì vẫn nên tụ tập nhiều hơn. Cái đó… dự án ở Thành Đông Tưởng thiếu nhất định phải nhớ trong lòng nhé! Ngày mai tôi sẽ đem hồ sơ dự án đến Tưởng thị!"
Đây mới là mục đích thực sự của Trần Nhiên khi tổ chức bữa tiệc này tối nay.
"Ừ." Tưởng Trầm Châu vững như núi: "Trần tổng không cần phải tự đến đâu, hôm khác tôi sẽ cho thư ký đến lấy."
Trần Nhiên cảm kích vô cùng: "Vậy thì phiền quá!"
"Không phiền." Tưởng Trầm Châu nói.
Khương Nguyện đứng ngay phía sau nên nghe rất rõ, thấy Trần Nhiên chỉ thiếu điều quỳ xuống dập đầu tạ ơn Tưởng Trầm Châu mà chỉ thầm mắng một câu đồ ngu.
Cho thư ký đến lấy, chẳng phải là bảo Trần Nhiên đi theo quy trình bình thường sao.
Không hề nể mặt.
Hóa ra tên ngốc này hoàn toàn không nghe ra.
"Khương Nguyện." Thẩm Độ đột nhiên gọi cô.
Khương Nguyện đột ngột nhướng mắt lên, nhưng lại nhìn Tưởng Trầm Châu.
Đáng tiếc là trong mắt đối phương vẫn không có cô.
"Tiễn Tưởng thiếu đi." Thẩm Độ nói, mục đích rõ như ban ngày.
Khương Nguyện cầu còn không được, vừa tiến lại gần Tưởng Trầm Châu nửa bước đã bị giọng nói lạnh lùng ngắt lời.
"Không cần làm phiền cô Khương." Tưởng Trầm Châu rũ mắt, cuối cùng cũng nhìn cô.
Khương Nguyện không hiểu sao lại hơi lạnh gáy.
Tưởng Trầm Châu vẫn nhìn Khương Nguyện, nói ra nửa câu sau: "Tôi còn có chút việc phải xử lý."
Thẩm Độ nheo mắt lại, nuốt xuống sự không vui đó, sau khi tiễn Tưởng Trầm Châu đi, lạnh lùng nhìn Khương Nguyện: "Nguyện Nguyện, anh không ngờ có chuyện nhỏ này mà em cũng làm không tốt."
Đôi mắt vô tội của Khương Nguyện chớp chớp: "Anh ta không thèm nhìn em, em cũng hết cách."
Thẩm Độ cực kỳ thất vọng nhìn cô, đang định nói, sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói trong trẻo.
"Khương Nguyện!"
Giọng nói này Khương Nguyện quá quen thuộc.
Đang lo không thoát thân được đây.
Khương Nguyện cười ranh mãnh, quay người bỏ chạy.
Khương Tinh Dao mặc một chiếc váy đỏ, phô trương diễm lệ, trông như đến để hỏi tội.
Thẩm Độ chắn trước mặt Khương Tinh Dao, ngăn cô ta lại, giọng điệu dịu dàng: "Sao em lại đến đây?"
Trông Khương Tinh Dao có vẻ rất tức giận, nghe vậy cười lạnh: "Anh còn mặt mũi hỏi sao em lại đến đây à? Nếu em mà đến muộn chút nữa, có phải Khương Nguyện đã trèo lên giường anh rể của nó rồi không?"
Thẩm Độ cau mày: "Em và Tưởng Trầm Châu còn chưa kết hôn!"
Khương Tinh Dao được nuông chiều từ nhỏ, chưa từng chịu sự tức giận như vậy, đẩy Thẩm Độ ra rồi đuổi theo Khương Nguyện.
Khương Nguyện chạy theo hướng Tưởng Trầm Châu vừa rời đi, hành lang quá dài, chạy mãi như không thấy điểm cuối.
Cô thở hổn hển vịn vào tường, tiếng hét của Khương Tinh Dao phía sau chẳng khác gì bùa đòi mạng, ồn ào khó chịu.
Khương Nguyện cau mày, có hơi bực bội, bèn dứt khoát dựa vào cánh cửa, định bụng mặc kệ tất cả.
Không ngờ cô vừa dựa vào thì cửa đã bị người từ trong mở ra, cả tấm lưng cô va vào lồng ngực của một người có mùi hương thanh mát xa lạ.
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười nhạo.
"Có vẻ cô Khương rất thích lao vào lòng người khác nhỉ?"
Có thể bạn cũng thích





