
Người bạn đời không mong muốn của anh, phép thuật bị cấm của cô
Chương 2
Đặng Tường Vi POV:
Nỗi đau từ đêm kỷ niệm đó kéo dài âm ỉ, giống như một vết thương không chịu lành. Nhiều ngày trôi qua, Nghiêm Khánh và tôi sống như hai người xa lạ dưới cùng một mái nhà, giao tiếp bằng sự im lặng nặng nề.
Cho đến buổi tiệc từ thiện thường niên của Tập đoàn Nghiêm Gia.
"Vi, cậu phải đi," Bùi Hà Vy, người bạn thân duy nhất của tôi, nói qua điện thoại. "Và cậu phải thật lộng lẫy. Phải để cho cái tên họ Nghiêm đó thấy hắn đã bỏ lỡ những gì."
Tôi do dự, nhưng Hà Vy đã đúng. Trốn tránh không phải là giải pháp. Với tư cách là Nghiêm phu nhân, sự hiện diện của tôi là bắt buộc.
Vì vậy, tôi đã đến. Tôi chọn một chiếc áo dài sơn mài do chính tay mình thiết kế. Nền lụa đen tuyền được điểm xuyết bằng những họa tiết hoa tường vi đỏ thẫm, được chế tác bằng kỹ thuật sơn mài độc đáo của tôi. Các lớp sơn mài được mài giũa tỉ mỉ, tạo ra một chiều sâu và độ bóng mà không loại vải nào có thể sánh được. Nó không chỉ là một bộ trang phục, nó là một tác phẩm nghệ thuật, là tâm hồn tôi.
Khi tôi bước vào sảnh tiệc lộng lẫy của khách sạn, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Có những lời xì xào ngưỡng mộ, những cái nhìn tò mò. Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy một chút tự tin le lói.
Nhưng rồi tôi nhìn thấy anh ta.
Nghiêm Khánh đang đứng giữa một đám đông, nhưng sự chú ý của anh ta hoàn toàn dành cho người phụ nữ bên cạnh. Khâm Mai Ngọc. Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, bó sát, khoe trọn những đường cong hoàn hảo. Mái tóc dài gợn sóng, đôi môi đỏ mọng và nụ cười rạng rỡ của cô ta thu hút mọi ánh nhìn. Cô ta giống như một thiên thần, một thiên thần đầy tham vọng và thủ đoạn.
Họ đứng cạnh nhau, một cặp đôi hoàn hảo. Tổng tài lạnh lùng và nữ minh tinh xinh đẹp. Tôi đột nhiên cảm thấy chiếc áo dài của mình thật nặng nề và lạc lõng.
Nghiêm Khánh thậm chí không liếc nhìn về phía tôi. Ánh mắt anh ta dán chặt vào Mai Ngọc, dịu dàng và đầy sủng ái, một ánh mắt mà tôi chưa bao giờ nhận được trong suốt năm năm qua.
Một cơn đau nhói quen thuộc ở bàn tay phải của tôi lại xuất hiện. Đó là một chấn thương cũ từ hồi còn là sinh viên nghệ thuật, di chứng của một tai nạn trong xưởng vẽ. Mỗi khi căng thẳng hoặc mệt mỏi, nó lại đau nhức. Tôi vô thức xoa nhẹ các ngón tay, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu.
Tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, đi đến một góc khuất và gọi một ly nước. Tôi không thể chịu đựng được cảnh tượng trước mắt. Tôi cảm thấy như một kẻ thua cuộc trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Cơn đau ở tay ngày càng tệ hơn. Tôi cảm thấy hơi choáng váng. Tôi cần phải rời khỏi đây.
"Khánh," tôi bước về phía anh ta, giọng nói yếu ớt. "Em hơi mệt. Em..."
Anh ta quay lại, nhưng ánh mắt anh ta lướt qua tôi như thể tôi không tồn tại. "Đợi một chút," anh ta nói, giọng điệu mất kiên nhẫn, rồi quay lại với Mai Ngọc.
Đúng lúc đó, Mai Ngọc đột nhiên loạng choạng, cô ta nhăn mặt và kêu lên một tiếng nhỏ. "Ôi, chân em..."
"Mai Ngọc, em sao vậy?" Nghiêm Khánh ngay lập tức cúi xuống, giọng nói đầy lo lắng. Anh ta đỡ lấy cô ta, sự quan tâm hiện rõ trên khuôn mặt.
"Chắc là do đứng trên giày cao gót lâu quá," cô ta nói, giọng nũng nịu, tựa đầu vào vai anh ta.
Sự tương phản đó thật tàn nhẫn. Tôi, người vợ hợp pháp của anh ta, đang đứng đây với cơn đau thể xác thực sự, thì bị anh ta hoàn toàn phớt lờ. Còn người tình của anh ta chỉ cần một tiếng kêu nhỏ đã nhận được tất cả sự quan tâm.
"Vô dụng," Nghiêm Khánh lẩm bẩm, nhưng giọng điệu lại đầy cưng chiều. Anh ta nhìn quanh, rồi nói lớn với một nhân viên phục vụ gần đó. "Tìm một chiếc ghế cho cô ấy. Còn không mau lên?"
Những người xung quanh bắt đầu xì xào, những ánh mắt thương hại và chế giễu đổ dồn về phía tôi. Tôi cảm thấy má mình nóng bừng. Sự sỉ nhục này còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.
Tôi không thể ở đây thêm một giây nào nữa.
Tôi quay người, không nói một lời nào, và bước đi. Mỗi bước chân đều nặng trĩu như đeo chì, nhưng lưng tôi vẫn thẳng. Tôi sẽ không để họ thấy tôi gục ngã.
Tôi rời khỏi sảnh tiệc ồn ào, đi thẳng đến xưởng vẽ của mình ở tầng áp mái của biệt thự. Đây là thế giới riêng của tôi, nơi trú ẩn an toàn duy nhất của tôi. Mùi sơn, mùi gỗ, mùi nhựa cây quen thuộc bao bọc lấy tôi, mang lại một cảm giác an ủi kỳ lạ.
Ở đây, tôi không phải là Nghiêm phu nhân bị ghẻ lạnh. Tôi là Đặng Tường Vi, một nghệ nhân sơn mài. Những tác phẩm dang dở của tôi nằm trên giá, những tấm vóc đen im lặng chờ đợi bàn tay tôi. Nghệ thuật là thứ duy nhất không bao giờ phản bội tôi.
Tôi ngồi xuống, nỗi đau trong tim dần chuyển hóa thành một nguồn năng lượng sáng tạo mãnh liệt. Tôi nhặt một tấm vóc mới, bàn tay trái của tôi run rẩy cầm lấy chiếc bút vẽ. Tôi sẽ vẽ. Tôi sẽ biến nỗi đau này thành cái đẹp.
Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy một phong bì màu kem nằm trên bàn làm việc của mình. Nó không có tem, có lẽ là do ai đó đã trực tiếp để lại. Con dấu sáp màu đỏ son có hình một bông sen cách điệu.
Tôi tò mò mở nó ra.
Bên trong là một tấm thiệp được in trên giấy cao cấp. Dòng chữ được viết tay một cách trang nhã.
Đó là một lời mời.
Một lời mời tham dự "Prix des Artisans d'Art International" - một trong những cuộc thi nghệ thuật thủ công danh giá nhất thế giới, được tổ chức tại Paris. Đây là giấc mơ của mọi nghệ nhân, một sân khấu mà tôi chỉ dám mơ ước từ xa. Lời mời này được gửi đích danh cho tôi, Đặng Tường Vi, không phải Nghiêm phu nhân.
Họ đã biết đến tác phẩm của tôi.
Một tia hy vọng, lần đầu tiên sau một thời gian dài, bừng sáng trong lòng tôi. Đây có thể là lối thoát. Một cơ hội để thoát khỏi cuộc sống tù túng này, để khẳng định lại giá trị của bản thân, để được sống là chính mình.
Tôi nhìn lại lời mời, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố về đêm vẫn rực rỡ ánh đèn.
Và lần đầu tiên sau nhiều tháng, một nụ cười thật sự, không chút gượng ép, nở trên môi tôi.
Có thể bạn cũng thích





