
Người bạn đời không mong muốn của anh, phép thuật bị cấm của cô
Chương 3
Đặng Tường Vi POV:
Sảnh chính của Trung tâm Hội nghị Quốc gia lộng lẫy dưới hàng ngàn ngọn đèn pha lê. Không khí đặc quánh mùi nước hoa đắt tiền, tiếng ly chạm nhau lanh lảnh và những cuộc trò chuyện rôm rả. Đêm nay, Tập đoàn Nghiêm Gia tổ chức một buổi tiệc từ thiện hoành tráng, và mọi nhân vật tai to mặt lớn trong giới kinh doanh và nghệ thuật đều có mặt.
Tôi bước vào, chiếc áo dài sơn mài độc đáo của tôi ngay lập tức thu hút sự chú ý. Khác với mọi khi, hôm nay tôi không còn cảm thấy e dè. Lời mời từ Paris đã cho tôi một lớp áo giáp vô hình. Tôi không còn là cái bóng của Nghiêm Khánh nữa. Tôi là một nghệ sĩ được công nhận.
Những lời xì xào xung quanh tôi không còn là sự thương hại, mà là sự tò mò và ngưỡng mộ.
"Đó có phải là nghệ nhân Đặng Tường Vi không? Tác phẩm sơn mài của cô ấy thật đáng kinh ngạc."
"Nghe nói cô ấy đã được mời tham dự giải thưởng nghệ thuật quốc tế ở Paris."
Những lời nói đó như một dòng nước mát lành tưới tắm tâm hồn khô cằn của tôi. Tôi ngẩng cao đầu, bước đi với một sự tự tin mà tôi đã đánh mất từ lâu.
Và rồi, tôi thấy anh ta.
Nghiêm Khánh đang đứng ở trung tâm sảnh tiệc, uy nghiêm và lạnh lùng như một vị vua. Anh ta đang nói chuyện với một vài đối tác kinh doanh, nhưng ánh mắt anh ta lại đang dán chặt vào tôi. Lần này, trong mắt anh ta không phải là sự thờ ơ. Đó là một cái nhìn phức tạp, có sự ngạc nhiên, một chút khó chịu, và cả một tia chiếm hữu mà tôi ghê tởm.
Anh ta đang nhìn tôi. Thực sự nhìn tôi.
Thật trớ trêu. Khi tôi cố gắng hết sức để có được sự chú ý của anh ta, anh ta lại phớt lờ. Giờ đây, khi tôi quyết định từ bỏ, anh ta lại nhìn tôi như thể lần đầu tiên nhìn thấy tôi.
Anh ta kết thúc cuộc trò chuyện một cách đột ngột và sải bước về phía tôi. Dáng người cao lớn của anh ta tạo ra một áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh tôi như đặc lại.
Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, không phải vì mong chờ, mà là vì lo lắng. Tôi có một dự cảm không lành.
Đúng lúc anh ta gần đến chỗ tôi, một tiếng động kinh hoàng vang lên từ trên cao.
RẦM!
Mọi người hét lên kinh hãi. Tôi ngước nhìn lên. Một giàn giáo trang trí khổng lồ bằng kim loại, được treo lơ lửng trên trần nhà, đang rung chuyển dữ dội. Những con ốc và mối hàn bung ra, và cả cấu trúc khổng lồ đó bắt đầu rơi xuống.
Thẳng về phía chúng tôi.
Mọi thứ diễn ra trong một tích tắc. Giàn giáo đang rơi xuống, nhắm thẳng vào vị trí của ba người: tôi, Nghiêm Khánh, và Khâm Mai Ngọc, người vừa tình cờ bước đến bên cạnh anh ta.
Thời gian như chậm lại. Tôi có thể thấy rõ sự hoảng loạn trên khuôn mặt mọi người, nghe thấy tiếng la hét chói tai. Tôi thấy Khâm Mai Ngọc hét lên một tiếng thất thanh, khuôn mặt xinh đẹp của cô ta tái mét vì sợ hãi.
Trái tim tôi gào lên một cái tên theo bản năng: "Khánh!"
Và trong khoảnh khắc sinh tử đó, Nghiêm Khánh đã đưa ra lựa chọn của mình.
Anh ta quay sang tôi. Trong một phần nghìn giây, tôi đã ảo tưởng rằng anh ta sẽ cứu tôi.
Nhưng không.
Anh ta dùng hết sức lực, đẩy mạnh tôi sang một bên.
Đó không phải là một cú đẩy để cứu mạng. Đó là một cú xô tàn bạo, đẩy tôi thẳng vào đường rơi của những thanh kim loại sắc nhọn đang lao xuống.
Cùng lúc đó, anh ta lao về phía Khâm Mai Ngọc. Anh ta dùng tấm lưng rộng lớn của mình làm lá chắn, ôm chặt lấy cô ta, che chở cô ta khỏi mọi nguy hiểm. Ánh mắt anh ta chỉ có hình bóng của cô ta, không hề có một chút lo lắng nào dành cho tôi, người vợ mà anh ta vừa đẩy vào chỗ chết.
Một cơn đau xé trời ập đến khi một thanh kim loại nặng trịch đập vào lưng và cánh tay phải của tôi. Tôi nghe thấy tiếng xương gãy giòn tan. Cơn đau nhói lên tận óc, và thế giới trước mắt tôi bắt đầu quay cuồng.
Điều cuối cùng tôi nhìn thấy trước khi mất đi ý thức là khuôn mặt lạnh lùng của Nghiêm Khánh, hoàn toàn không có một chút hối hận nào khi anh ta che chở cho người tình của mình.
Và rồi, tất cả chìm vào bóng tối.
Có thể bạn cũng thích





