Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Người bạn đời không mong muốn của anh, phép thuật bị cấm của cô

Người bạn đời không mong muốn của anh, phép thuật bị cấm của cô

Tại sự kiện từ thiện của tập đoàn, một tai nạn sập giàn giáo kinh hoàng đã xảy ra. Trong giây phút hiểm nguy, Nghiêm Khánh - chồng tôi - đã tàn nhẫn đẩy tôi vào đống sắt vụn sắc nhọn chỉ để bảo vệ nhân tình. Cú đẩy định mệnh ấy khiến cánh tay phải của tôi tàn phế, đồng thời đặt dấu chấm hết cho sự nghiệp nghệ thuật đầy hứa hẹn. Đau đớn hơn, khi tôi đang nằm viện, anh ta không hề hối lỗi mà còn ép tôi ký đơn ly hôn. Giữa lúc tuyệt vọng và nghĩ rằng bản thân đã mất tất cả, tôi bất ngờ nhận được tin mình đang mang thai sáu tuần cùng một thư mời tham dự cuộc thi nghệ thuật quốc tế tại Paris. Cánh cửa này đóng lại, một hành trình mới đầy hy vọng lại mở ra cho cuộc đời tôi.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Tại bữa tiệc từ thiện của tập đoàn, một giàn giáo trang trí khổng lồ bất ngờ đổ sập.

Trong khoảnh khắc sinh tử, chồng tôi, Nghiêm Khánh, đã không ngần ngại đẩy tôi về phía đống sắt vụn sắc nhọn.

Tất cả chỉ để dùng thân mình che chắn cho người tình của anh ta.

Cú đẩy đó đã khiến cánh tay phải của tôi bị tổn thương vĩnh viễn, sự nghiệp nghệ thuật mà tôi hằng theo đuổi cũng tan thành mây khói.

Nằm trên giường bệnh, thứ tôi nhận được không phải một lời xin lỗi, mà là tờ đơn ly hôn do chính tay anh ta đưa tới.

Trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng, tôi đã nghĩ cuộc đời mình đến đây là hết.

Nhưng ngay khi tôi tuyệt vọng nhất, bác sĩ lại nói với tôi một tin động trời.

"Cô Đặng, cô đã mang thai được sáu tuần. Và đây là thư mời từ cuộc thi nghệ thuật quốc tế ở Paris."

Chương 1

Đặng Tường Vi POV:

Năm năm kết hôn với Nghiêm Khánh, tôi đã học được một điều: tình yêu của anh ta, giống như một món đồ trưng bày xa xỉ trong tủ kính-chỉ để cho người khác chiêm ngưỡng, không bao giờ thuộc về tôi.

Đêm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.

Tôi đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị. Chiếc váy lụa màu ngọc trai mà tôi đang mặc là thiết kế riêng, loại vải mềm mại ôm lấy từng đường cong cơ thể, một sự phô trương hiếm hoi mà tôi cho phép bản thân. Trên bàn ăn, nến đã được thắp, ánh sáng ấm áp nhảy múa trên những chiếc đĩa sứ trắng ngần và ly rượu pha lê. Món bò Wellington anh thích nhất đang nguội dần trong lò, hương thơm của nấm và lá xạ hương từng một thời lấp đầy căn bếp giờ chỉ còn thoang thoảng, yếu ớt.

Tôi ngồi đó, trong căn phòng ăn rộng lớn và tĩnh lặng, lắng nghe tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc cổ ở góc phòng. Mỗi một tiếng tích tắc như một nhát búa nhỏ gõ vào lồng ngực tôi.

Năm giờ. Bảy giờ. Chín giờ.

Bữa ăn đã hoàn toàn nguội lạnh. Ngọn nến cháy gần hết, sáp nóng chảy dài xuống như những giọt nước mắt câm lặng.

Hy vọng trong tôi cũng lụi tàn theo ngọn nến. Tôi biết anh sẽ không về. Ít nhất là không về đúng giờ. Anh không bao giờ nhớ những ngày này. Đối với Nghiêm Khánh, cuộc hôn nhân của chúng tôi là một bản hợp đồng, một nghĩa vụ, còn tôi chỉ là một vật trang trí đi kèm với địa vị Nghiêm phu nhân.

Trái tim tôi, cái thực thể yếu đuối và đầy sẹo bên trong lồng ngực, thắt lại. Nó đã quen với sự chờ đợi và thất vọng, nhưng mỗi lần như vậy, nó vẫn đau. Một nỗi đau âm ỉ, quen thuộc.

Mười một giờ đêm, tôi nghe thấy tiếng động cơ xe quen thuộc vọng vào từ cổng. Một lát sau, cửa chính mở ra.

Nghiêm Khánh bước vào.

Anh ta cao lớn, uy nghiêm như thường lệ trong bộ vest công sở đắt tiền. Mái tóc đen được chải chuốt cẩn thận có vài sợi lòa xòa trên trán, và đôi mắt sâu thẳm của anh ta lướt qua phòng khách trống rỗng. Anh ta nới lỏng cà vạt, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi và một chút thiếu kiên nhẫn.

Tôi đứng dậy từ bàn ăn, chiếc váy lụa sột soạt theo mỗi cử động. "Anh về rồi."

Giọng tôi nghe thật nhỏ bé và lạc lõng trong không gian rộng lớn này.

Anh ta cuối cùng cũng chú ý đến tôi. Ánh mắt anh ta lướt qua tôi, qua chiếc váy, qua bàn ăn đã được dọn dẹp tỉ mỉ. Không một tia ấm áp, không một chút ngạc nhiên. Chỉ có sự thờ ơ lạnh lẽo.

"Em chưa ngủ à?" Anh ta hỏi, giọng nói trầm thấp và có chút khàn.

Khi anh ta bước lại gần hơn, tôi ngửi thấy.

Đó không phải là mùi nước hoa của anh ta. Đó là một mùi hương ngọt ngào, nồng nàn của loài hoa dành dành trắng. Mùi nước hoa của Khâm Mai Ngọc. Mùi hương đó quấn lấy anh ta như một làn sương vô hình, bám vào ve áo, mái tóc, len lỏi vào từng kẽ hở trong không khí giữa chúng tôi.

Nó giống như một cái tát vô hình giáng mạnh vào mặt tôi.

Lạy Chúa, đừng là hôm nay. Xin đừng là hôm nay. Bất kỳ ngày nào khác, nhưng không phải hôm nay.

"Em... em đợi anh," tôi cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Em có làm vài món anh thích."

Anh ta liếc nhìn bàn ăn, cái nhìn đó gần như là thương hại. "Anh đã ăn tối với đối tác rồi. Em không cần phải làm những chuyện này."

"Đối tác?" Tôi lặp lại, từ đó nghe thật đắng chát trên đầu lưỡi. Tôi biết anh ta đang nói dối. Tin tức giải trí chiều nay tràn ngập hình ảnh anh ta và Khâm Mai Ngọc, "nữ thần" của làng giải trí, cùng nhau tham dự một buổi ra mắt phim. Anh ta còn công khai choàng áo khoác của mình cho cô ta khi họ bước ra khỏi rạp.

"Anh bận," anh ta nói, giọng điệu mất kiên nhẫn. Anh ta cởi áo khoác vest và ném nó lên chiếc ghế sofa gần đó. Một hành động thờ ơ, nhưng đối với tôi, nó giống như anh ta đang ném đi năm năm hôn nhân của chúng tôi.

Mùi nước hoa của cô ta lan tỏa mạnh hơn trong không khí, gần như khiến tôi nghẹt thở.

"Khánh," tôi gọi tên anh ta, một nỗ lực cuối cùng. "Hôm nay là..."

"Là gì?" Anh ta quay lại, lông mày nhíu chặt. "Tường Vi, anh rất mệt. Anh không có thời gian cho những trò vặt vãnh của em."

Trò vặt vãnh.

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Nỗi đau sắc lẻm khiến tôi khó thở. Mọi nỗ lực, mọi hy vọng, mọi tình yêu tôi dành cho người đàn ông này đều bị anh ta coi là "trò vặt vãnh".

Tôi nuốt nước mắt vào trong. Tôi sẽ không khóc trước mặt anh ta. Tôi sẽ không cho anh ta thêm một lý do nào để coi thường tôi.

"Không có gì," tôi nói, giọng nói trống rỗng. "Anh đi tắm đi. Em sẽ dọn dẹp."

Anh ta không nói thêm lời nào, chỉ gật đầu một cách qua loa rồi đi thẳng lên lầu, về phòng của mình. Anh ta thậm chí không liếc nhìn tôi thêm một lần nữa.

Tôi đứng đó, trong căn nhà của chính mình, mà cảm thấy như một người ngoài cuộc. Một bóng ma lướt qua cuộc đời của người đàn ông mà tôi gọi là chồng.

Tôi nhìn bàn ăn đã nguội lạnh, nhìn ngọn nến đã tắt, và cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực.

Có lẽ, anh ta nói đúng. Có lẽ tất cả những điều này chỉ là trò vặt vãnh. Có lẽ tình yêu của tôi, đối với anh ta, vốn dĩ không đáng một xu.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau một cuộc hôn nhân chóng vánh, tôi được ông chồng sếp chiều chuộng
8.5
Diệp Tinh Thần từng vội vàng bước vào cuộc hôn nhân với một người chồng bí ẩn mà cô chưa một lần giáp mặt. Sau một năm, cô quyết định chấm dứt ràng buộc này để tìm kiếm sự tự do, nhưng lại bất ngờ rơi vào tầm ngắm của Lục Thời Đình - vị tổng giám đốc quyền lực vốn nổi tiếng lạnh lùng. Trước sự theo đuổi quyết liệt của sếp, Tinh Thần đã dùng tờ giấy kết hôn làm lá chắn để từ chối khéo léo. Thế nhưng, cô không thể ngờ rằng bức ảnh trên giấy tờ lại chính là gương mặt của người đàn ông đang đứng trước mắt mình. Hóa ra, vị sếp tổng giàu có bấy lâu nay lại chính là người chồng hợp pháp mà cô luôn muốn ly hôn. Câu chuyện tình yêu đầy bất ngờ giữa họ chính thức bắt đầu từ đây.
Bìa tiểu thuyết Vợ cũ nũng nịu: Bố ơi, mẹ lại bỏ trốn rồi!
8.0
Sau khi vợ qua đời, Hoắc tổng của tập đoàn Hoắc thị bỗng thay tính đổi nết, từ bỏ thói trăng hoa để toàn tâm toàn ý chăm sóc con trai. Cuộc sống bình lặng ấy bị phá vỡ khi một nữ bác sĩ gia đình xuất hiện. Trước sự quan tâm của cô, vị tổng tài vốn đang sống trong hoài niệm bỗng bộc lộ bản tính chiếm hữu mạnh mẽ khiến cô sợ hãi. Thế nhưng chỉ hai tháng sau, cô đã trở thành vợ mới của anh. Khi được hỏi về bí quyết khiến Hoắc tổng mở lòng, cô chỉ cười cho biết bản thân đã thực hiện giao kèo 'cưới một tặng hai'. Ngày cưới, cô dâu dẫn theo hai đứa trẻ có ngoại hình giống hệt chú rể khiến ai nấy đều ngỡ ngàng.
Bìa tiểu thuyết Đứa con trời tặng: Tình yêu bá đạo của người bố đế quốc
9.6
Vào ngày nhận tin mang thai, Kiều Nhan Mộng đau đớn phát hiện vị hôn phu phản bội và suýt mất mạng dưới tay đôi tra nam tiện nữ. Năm năm sau, cô trở về nước và vô tình cứu mạng một đứa trẻ. Không ngờ rằng, cả cậu bé lẫn người cha là tỷ phú giàu nhất đế quốc đều dành cho cô sự sủng ái vô bờ bến. Khi cô bị kẻ xấu bắt nạt, anh thẳng tay trừng trị đến mức chúng tan cửa nát nhà. Lúc tiểu tam quấy rầy, anh lập tức trưng ra giấy kết hôn để khẳng định chủ quyền. Trước sự ngơ ngác của Nhan Mộng, vị chủ tịch quyền lực ấy chỉ dịu dàng áp sát và thủ thỉ: Vợ ơi, đã năm năm rồi, chúng ta nên sinh thêm con thứ hai thôi.
Bìa tiểu thuyết Tình yêu liều lĩnh của anh, cuộc đời tan vỡ của cô
8.3
Suốt mười hai năm, tôi chấp nhận làm người tình trong bóng tối kiêm thư ký riêng cho Vương Khánh Giang, giúp anh ta dẹp bỏ mọi rắc rối. Thế nhưng, khi tình cũ Hoàng Bảo Châu quay về, anh ta sẵn sàng đẩy tôi vào hiểm cảnh, từ việc làm mồi nhử bắt cóc đến bỏ mặc tôi trong thang máy rơi tự do, thậm chí bắt tôi ngồi tù thay cô ta. Dù sau này anh ta đỡ nhát dao chí mạng để cứu tôi, sự hy sinh muộn màng đó chỉ khiến tôi thêm ghê tởm. Khi em trai - sợi dây ràng buộc cuối cùng không còn, tôi lạnh lùng chấm dứt tất cả bằng sự thật tàn khốc rằng mười hai năm qua tôi ở bên anh ta chỉ vì tiền.
Bìa tiểu thuyết Bắt tôi làm tình nhân, tôi để anh phá sản!
9.4
Thẩm Tinh Dược, người bạn trai cũ tưởng như đã chết, đột ngột trở về cùng một phụ nữ mang thai tên Noãn Noãn. Anh ta trơ trẽn yêu cầu Khương Vãn Nguyệt chấp nhận cảnh chung chồng để trả ơn cứu mạng cho người kia. Thậm chí, anh ta còn tự tin đề nghị tổ chức một đám cưới bù đắp để cô chấp nhận phận làm tình nhân. Trước sự xúc phạm này, Vãn Nguyệt vô cùng phẫn nộ. Với thân phận đại tiểu thư nhà họ Khương và vị thế thiếu phu nhân tập đoàn Cố thị, cô quyết tâm khiến gã đàn ông bội bạc này mất sạch sự nghiệp và phải quay về kiếp ăn mày.
Bìa tiểu thuyết Không Nịnh Hót, Cưới Hoàng Tử Bắc Kinh
9.7
Suốt ba năm ròng rã, Tô Tô luôn ở bên cạnh Phó Cẩn Thâm như một cái bóng để báo đáp ơn cứu mạng. Ngay cả khi anh gặp tai nạn, cô cũng tận tụy chăm sóc không rời. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra trong mắt anh, mình chỉ là một kẻ bám đuôi hèn hạ và không đủ tư cách bước chân vào hào môn. Sự thật phũ phàng về người cứu mạng năm xưa hé lộ khiến cô quyết định dứt áo ra đi. Khi Phó Cẩn Thâm hối hận, điên cuồng tìm kiếm cô khắp nơi thì mọi chuyện đã quá muộn. Ngày gặp lại, thay vì sự phục tùng cũ, cô thản nhiên đối diện với anh bằng một thân phận hoàn toàn mới: chị dâu của anh.