
Sự trả thù của cô, cuộc đời bị hủy hoại của anh
Chương 2
Hạ Chung Anh POV:
"Em trai tôi không tự sát," tôi lặp lại, giọng nói lạnh lẽo và dứt khoát, vang vọng trong căn phòng trống. "Và các người biết điều đó."
Tôi nhìn chằm chằm vào Trương Hoàng Dũng qua màn hình. Khuôn mặt ông ta co giật, sự tự tin thường ngày đã biến mất, chỉ còn lại sự sợ hãi và tức giận bị dồn nén.
"Bây giờ, ông có hai lựa chọn," tôi nói tiếp, giọng điệu như một thẩm phán đang tuyên án. "Một là công khai sự thật, và con trai ông sẽ được an toàn trở về. Hai là tiếp tục che giấu, và ông sẽ phải trả giá bằng chính đứa con của mình. Lựa chọn đi."
Tôi nhớ lại lần cuối cùng tôi đối mặt với ông ta. Đó là ở hành lang của viện kiểm sát, sau khi tôi bị từ chối lần thứ bảy. Ông ta đứng đó, vây quanh là vệ sĩ, nhìn tôi với ánh mắt khinh miệt.
"Cô Hạ," ông ta nói, giọng điệu kẻ cả, "Tôi nghe nói cô đang gây rắc rối. Nghe tôi khuyên một câu, hãy chấp nhận sự thật đi. Đừng làm phiền những người bận rộn nữa."
Lúc đó, tôi đã gào lên trong tuyệt vọng.
"Sự thật? Sự thật là trên người em trai tôi đầy vết thương! Sự thật là có người đã giết nó! Ông có mù không? Hay các người đều bị tiền của ông ta bịt mắt rồi?"
Luật sư của tôi đã kéo tôi lại, khuyên tôi nên bình tĩnh. Nhưng Trương Hoàng Dũng chỉ cười nhạt.
"Cô là chị gái của nạn nhân, cảm xúc của cô không ổn định, bằng chứng cô đưa ra không đáng tin cậy," ông ta nói, lặp lại y nguyên lời của viên cảnh sát. "Thế giới này không vận hành theo cảm tính của cô đâu, cô nhà báo ạ."
Những lời đó như những nhát dao vô hình, đâm sâu vào trái tim vốn đã tan nát của tôi.
Tôi đã cố gắng đi theo con đường đúng đắn. Tôi đã tin vào pháp luật, vào công lý, vào những điều tôi từng viết trong các bài báo của mình.
Nhưng họ đã cho tôi thấy, công lý chỉ là một món hàng xa xỉ mà những kẻ như Trương Hoàng Dũng có thể mua được.
Tôi nhìn vào cậu bé đang run rẩy trên ghế. Trương Gia Bảo. Một đứa trẻ vô tội, bị cuốn vào cuộc chiến của người lớn.
Tôi không muốn làm điều này.
Nhưng hình ảnh của Chung Minh, khuôn mặt xanh xao và đôi mắt nhắm nghiền của nó, hiện lên trong tâm trí tôi. Nó đang chờ tôi. Chờ tôi đòi lại công bằng cho nó.
"Mười phút nữa sắp hết," tôi thông báo.
"Đừng!" Diêm Thu Ngân lại hét lên. Bà ta quỳ rạp dưới sàn, dập đầu lia lịa. "Tôi xin cô! Tôi xin cô! Dũng, anh nói gì đi chứ! Cứu con! Cứu con của chúng ta!"
Bà ta quay sang chồng, nước mắt giàn giụa, túm lấy ống quần của ông ta.
"Anh mau nói đi! Mau đưa cho cô ta thứ cô ta muốn đi!"
Nhưng Trương Hoàng Dũng vẫn im lặng. Môi ông ta mím chặt, ánh mắt nhìn tôi đầy căm thù.
"Hạ Chung Minh là tự sát," ông ta nghiến răng nói. "Đó là kết luận cuối cùng."
Ngay khi ông ta vừa dứt lời.
Xoẹt!
Lưỡi dao của tôi lướt qua má bên kia của Trương Gia Bảo.
Nhanh và gọn.
Cậu bé giật nảy người, nhưng vẫn không phát ra tiếng khóc. Chỉ có những giọt nước mắt lớn trào ra từ khóe mắt, lăn dài trên hai vệt máu.
"Đây là lần thứ hai," tôi nói, giọng không hề thay đổi. "Còn tám cơ hội."
Sự im lặng bao trùm. Ngay cả những bình luận chửi rủa trên mạng cũng tạm thời ngừng lại, bị sốc bởi hành động tàn nhẫn của tôi.
Rồi, một tiếng hét chói tai vang lên.
Diêm Thu Ngân gần như ngất đi. Bà ta được hai người hầu gái đỡ dậy, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào màn hình, vào khuôn mặt đẫm máu của con trai mình.
"Ác quỷ! Mày là ác quỷ!" Bà ta gào lên, giọng khản đặc. "Tao sẽ giết mày! Tao sẽ băm mày ra thành trăm mảnh!"
Trương Hoàng Dũng cuối cùng cũng mất bình tĩnh. Ông ta rút điện thoại ra, hét vào đó: "Tìm thấy chưa? Lũ ăn hại! Tôi cho các người thêm năm phút, nếu không tìm thấy vị trí của cô ta, tất cả cuốn gói đi!"
Cảnh sát đang tìm tôi. Tôi biết điều đó.
Nhưng tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Tài khoản phát trực tiếp này được tạo từ một máy chủ ở nước ngoài. Tín hiệu được chuyển qua nhiều lớp proxy. Họ sẽ không dễ dàng tìm ra tôi đâu.
Những lời nguyền rủa trên mạng lại bắt đầu.
"Giết con mẹ nó đi!"
"Loại người này không đáng sống!"
"Cầu cho cô ta chết không toàn thây!"
Tôi nhắm mắt lại.
Hãy cứ chửi rủa đi. Hãy cứ nguyền rủa tôi đi.
Nếu địa ngục có thể đổi lại sự trong sạch cho Chung Minh, tôi sẵn sàng bước vào.
Chỉ cần có thể khiến kẻ thủ ác phải trả giá, tôi không quan tâm mình sẽ trở thành gì.
Kể cả một con quỷ.
Có thể bạn cũng thích





