
Sự trả thù của cô, cuộc đời bị hủy hoại của anh
Chương 3
Hạ Chung Anh POV:
Mười phút tiếp theo trôi qua trong sự im lặng căng thẳng.
Tôi không để ý đến những lời chửi rủa trên mạng. Ánh mắt tôi chỉ tập trung vào khuôn mặt ngày càng méo mó vì sợ hãi của Trương Hoàng Dũng.
Cuối cùng, một viên cảnh sát xuất hiện bên cạnh ông ta, cầm một tập tài liệu.
"Chúng tôi sẽ công bố bằng chứng," viên cảnh sát nói, giọng điệu cứng nhắc. "Đây là biên bản khám nghiệm hiện trường, lời khai của nhân chứng và báo cáo pháp y. Mọi thứ đều chỉ ra rằng Hạ Chung Minh chết do tai nạn."
Họ chiếu những tài liệu đó lên màn hình.
Tôi chỉ liếc qua một cái.
Tất cả đều là những thứ tôi đã nhìn thấy, những lời dối trá được đóng dấu hợp pháp.
Xoẹt!
Tôi không nói một lời, vạch thêm một đường nữa lên cánh tay của Trương Gia Bảo. Lần này, cậu bé khẽ rên lên một tiếng đau đớn.
"Đây là lần thứ ba," tôi thông báo một cách lạnh lùng. "Còn bảy cơ hội."
Tôi tiếp tục dùng mũi dao, chậm rãi khắc những vệt nông trên da thịt cậu bé. Những vết xước nhỏ, không sâu, nhưng đủ để gây ra nỗi sợ hãi tột độ cho những người đang xem.
"Tôi đã nói rồi," tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào viên cảnh sát. "Tôi không muốn xem những thứ rác rưởi này. Tôi muốn sự thật. Tên hung thủ là ai? Bằng chứng các người đang che giấu ở đâu?"
Tôi chuyển ánh mắt sang Trương Hoàng Dũng.
"Đừng cố câu giờ với tôi nữa, ông Dũng. Lần sau, vết dao sẽ không nông như vậy đâu."
Mặt Trương Hoàng Dũng trắng bệch. Ông ta dường như đã già đi chục tuổi chỉ trong vòng nửa giờ. Nhưng ông ta vẫn không hé răng.
"Hạ Chung Minh là tự sát!" ông ta gầm lên, như một con thú bị dồn vào chân tường.
Diêm Thu Ngân đã hoàn toàn suy sụp. Bà ta ngồi bệt xuống sàn, khóc lóc thảm thiết.
"Làm ơn… làm ơn tha cho con tôi… nó là tất cả của tôi… làm ơn…"
Tôi nhìn bà ta, rồi bật cười. Một tiếng cười khô khốc, thê lương.
"Bà cũng biết cảm giác mất đi tất cả sao?" tôi hỏi, giọng đầy mỉa mai. "Em trai tôi cũng là tất cả của tôi. Khi các người che đậy cho kẻ giết nó, các người có nghĩ đến cảm giác của tôi không?"
"Chúng ta đều là mẹ," tôi nói tiếp, nhưng giọng điệu lại lạnh như băng. "Bà đau lòng vì con trai bà bị một vết xước. Còn tôi, tôi phải nhìn em trai mình chết không nhắm mắt. Nỗi đau của ai lớn hơn, bà Ngân?"
Những bình luận trên mạng lại bùng nổ.
"Cô ta điên thật rồi! Cảnh sát đưa ra bằng chứng rồi mà vẫn không tin!"
"Cứng đầu! Cứ cho là có oan khuất đi, nhưng đứa bé có tội tình gì?"
Tôi không nghe, không thấy. Tai tôi chỉ còn ù đi vì tiếng gào khóc của chính mình trong đêm tối. Mắt tôi chỉ còn thấy hình ảnh Chung Minh nằm đó, lạnh lẽo và cô độc.
Thời gian từng giây, từng phút trôi đi. Mỗi giây đều là một sự tra tấn, không chỉ với gia đình họ Trương, mà còn với chính tôi. Mạng sống của một đứa trẻ đang nằm trong tay tôi.
Nhưng tôi không thể lùi bước.
Mười phút nữa trôi qua.
Cảnh sát lại đưa ra một vài "bằng chứng" mới. Vẫn là những lời khai cũ được xào nấu lại, những bức ảnh hiện trường được sắp đặt một cách vụng về.
Họ đang câu giờ.
Họ nghĩ rằng chỉ cần kéo dài thời gian, đội đặc nhiệm sẽ tìm ra tôi.
Trái tim tôi lạnh đi.
Được thôi. Nếu các người muốn chơi trò mèo vờn chuột, tôi sẽ cho các người thấy sự tàn nhẫn.
Tôi không nói thêm một lời nào.
Xoẹt!
Lần này, vết dao sâu hơn, máu túa ra nhiều hơn.
Có thể bạn cũng thích





