Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Sự trả thù của cô, cuộc đời bị hủy hoại của anh

Sự trả thù của cô, cuộc đời bị hủy hoại của anh

Cái chết oan ức của Hạ Chung Minh bị giới tài phiệt dàn dựng thành tai nạn nhờ sức mạnh đồng tiền. Dù chị gái nạn nhân nỗ lực kêu oan bảy lần, mọi hy vọng đều bị dập tắt khi cảnh sát, truyền thông và cả những người thân tín nhất đều phản bội, đưa ra lời khai giả dối. Bị dồn vào đường cùng và bị gán mác điên loạn, cô quyết định tự thực thi công lý khi pháp luật ngó lơ những vết thương đầy uẩn khúc trên thi thể em trai. Một cuộc bắt cóc nghẹt thở diễn ra, cô khống chế con trai kẻ thù và livestream đe dọa sẽ hủy hoại gương mặt cậu bé cứ mỗi mười phút nếu sự thật không được phơi bày trong hai giờ.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Em trai tôi, Hạ Chung Minh, bị sát hại.

Nhưng cái chết của nó lại được một tài phiệt quyền lực che đậy thành một vụ tai nạn, và toàn bộ hệ thống từ cảnh sát đến truyền thông đều cúi đầu trước đồng tiền.

Tôi bảy lần đệ đơn yêu cầu điều tra lại nhưng đều bị bác bỏ. Người thầy tôi kính trọng nhất lại giúp kẻ thù đăng bài bóp méo sự thật. Ngay cả bạn thân của em trai cũng run rẩy khai gian, cung cấp một lời khai giả hoàn hảo để khép lại vụ án.

Họ nói tôi quá đau buồn nên mất trí. Nhưng tôi biết, trên người em trai tôi đầy những vết bầm tím và dấu vết vật lộn không thể giải thích.

Khi công lý đã chết, tôi chỉ có thể tự mình trở thành ác quỷ. Tôi bắt cóc con trai của tên tài phiệt, bật livestream và kề dao lên má cậu bé.

"Hai giờ. Hãy nói ra sự thật."

"Nếu không, cứ mỗi mười phút, tôi sẽ rạch một vết trên mặt con trai cưng của hai người."

Chương 1

Hạ Chung Anh POV:

Em trai của tôi, Hạ Chung Minh, bị sát hại, nhưng cái chết được che đậy thành một tai nạn bởi một tài phiệt bất động sản quyền lực. Sau khi mọi kênh pháp lý đều thất bại, tôi đã bắt cóc con trai của tên tài phiệt và sử dụng một buổi phát sóng trực tiếp để buộc sự thật phải được phơi bày.

Màn hình điện thoại rung lên liên hồi, những bình luận cuồng nộ và lời nguyền rủa như một cơn bão quét qua.

"Đồ điên! Mau thả cậu bé ra!"

"Cô ta là ác quỷ! Báo cảnh sát đi!"

"Trời ơi, thằng bé trông sợ hãi quá."

Tôi phớt lờ tất cả.

Ánh mắt tôi lạnh lùng khóa chặt vào camera.

"Trương Hoàng Dũng, Diêm Thu Ngân," tôi gọi tên họ, giọng nói không một chút gợn sóng, "Tôi biết hai người đang xem."

Trên màn hình, hình ảnh của tôi sắc nét và lạnh lẽo. Phía sau tôi, trong một căn phòng bỏ hoang mờ tối, một cậu bé khoảng mười tuổi bị trói vào ghế, miệng bị bịt kín, đôi mắt to tròn ngập tràn sợ hãi.

Cậu bé là Trương Gia Bảo, con trai độc nhất của tài phiệt bất động sản Trương Hoàng Dũng và vợ ông ta, Diêm Thu Ngân.

Cũng là con tin của tôi.

"Năm ngày trước, em trai tôi, Hạ Chung Minh, đã chết."

Tôi nói chậm rãi, từng chữ một, như thể đang khắc chúng vào không khí.

"Cảnh sát kết luận đó là một tai nạn. Rơi xuống sông do trượt chân trong lúc say rượu. Một kết luận thật gọn gàng và sạch sẽ."

Tôi cười khẩy, một nụ cười không hề có chút hơi ấm.

"Trong ba ngày, tôi đã bảy lần đệ đơn yêu cầu điều tra lại. Tôi đưa ra bằng chứng, đưa ra những điểm nghi vấn, nhưng tất cả đều bị bác bỏ."

Sự tuyệt vọng và bất lực của những ngày qua tích tụ trong lồng ngực tôi, biến thành một khối băng lạnh lẽo.

"Họ nói tôi quá đau buồn nên mất trí. Họ nói tôi đang quấy rối cơ quan công quyền. Họ nói… em trai tôi đáng lẽ nên biết uống rượu."

Giọng tôi run lên vì căm hận.

Hôm nay, tôi sẽ không cầu xin nữa.

"Bây giờ," tôi nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt sắc như dao, "Tôi cho hai người hai giờ đồng hồ. Hãy mở một cuộc họp báo, công khai toàn bộ sự thật về cái chết của Hạ Chung Minh. Ai đã giết nó? Tại sao phải che đậy?"

Tôi cúi xuống, nhặt một con dao gọt hoa quả sắc lẹm từ dưới đất lên. Ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình hắt lên lưỡi dao, tạo ra một vệt sáng đáng sợ.

"Hai giờ. Nếu không, cứ mỗi mười phút trôi qua, tôi sẽ rạch một vết trên mặt con trai cưng của hai người."

Sự im lặng bao trùm phòng phát sóng trực tiếp, chỉ còn lại tiếng thở dốc của cậu bé. Những bình luận chửi rủa càng lúc càng điên cuồng.

Tôi biết mình trông giống một con quỷ. Một người chị gái đã mất đi lý trí, một nhà báo từng theo đuổi sự thật giờ lại dùng bạo lực để đòi công lý.

Nhưng họ không biết.

Họ không biết cái cảm giác khi chính tay mình vớt xác em trai lên từ dòng sông lạnh lẽo.

Họ không biết nỗi đau khi nhìn thấy những vết bầm tím và dấu vết vật lộn trên cơ thể nó, nhưng bản báo cáo pháp y lại ghi là "không có dấu hiệu ngoại lực tác động" .

Họ không biết sự bất lực khi người thầy mà mình kính trọng nhất, tổng biên tập Đường Văn Lương, người đã dạy tôi rằng "ngòi bút có thể xoay chuyển càn khôn" , lại chính là người đã ký duyệt bài báo đưa tin về "vụ tai nạn" của Chung Minh.

Và họ càng không biết, bạn thân nhất của Chung Minh, Đoàn Chí Công, người đã cùng nó lớn lên, lại run rẩy khai với cảnh sát rằng đêm đó Chung Minh đã uống rất nhiều rượu và tâm trạng không ổn định, cung cấp một lời khai giả hoàn hảo để khép lại vụ án.

Toàn bộ hệ thống, từ cảnh sát, pháp y, đến truyền thông, đều nằm trong lòng bàn tay của Trương Hoàng Dũng.

Khi công lý bị bịt mắt, tôi chỉ có thể tự mình trở thành lưỡi dao của nó.

Tôi đưa lưỡi dao kề lên má cậu bé. Da thịt non mềm của nó run lên dưới kim loại lạnh lẽo.

"Đồng hồ bắt đầu đếm ngược," tôi thì thầm, không phải với cậu bé, mà với những kẻ đang ẩn mình sau màn hình. "Sự kiên nhẫn của tôi có hạn, cũng giống như mạng sống của em trai tôi vậy."

Ngay lập tức, một cuộc gọi video được kết nối vào luồng trực tiếp. Màn hình chia làm hai. Bên kia là khuôn mặt tái nhợt và giận dữ của Trương Hoàng Dũng, bên cạnh là Diêm Thu Ngân đang khóc nấc.

"Hạ Chung Anh! Cô điên rồi!" Dũng gầm lên, nhưng sự run rẩy trong giọng nói đã bán đứng ông ta.

Diêm Thu Ngân quỳ sụp xuống đất, chắp tay van xin. "Cô Hạ, tôi xin cô! Con trai tôi vô tội! Có chuyện gì chúng ta có thể thương lượng! Xin cô đừng làm hại nó!"

Tôi nhìn bà ta, người phụ nữ thanh lịch, quý phái mà tôi từng ngưỡng mộ trên các tạp chí. Bây giờ, bà ta trông thật thảm hại.

Nhưng tôi không cảm thấy chút thương hại nào.

"Thương lượng?" Tôi lặp lại. "Khi em trai tôi chết, tôi đã cầu xin các người. Tôi đã quỳ xuống trước cửa sở cảnh sát, nhưng không ai nghe tôi. Bây giờ bà nói với tôi về thương lượng?"

Trương Hoàng Dũng cố gắng giữ bình tĩnh. "Cảnh sát đã có kết luận cuối cùng. Chung Minh là một tai nạn. Tôi rất tiếc về sự mất mát của cô, nhưng cô không thể trút giận lên một đứa trẻ vô tội!"

"Vô tội?" Tôi bật cười. Tiếng cười của tôi vang lên trong căn phòng trống rỗng, nghe thật ghê rợn. "Con trai bà vô tội, còn em trai tôi thì đáng chết sao?"

Những bình luận trên mạng vẫn đang sôi sục.

"Cô ta không còn tính người nữa rồi!"

"Thật đáng sợ, cô ta từng là một nhà báo đoạt giải cơ đấy."

"Dù có oan ức gì đi nữa cũng không thể làm hại trẻ con!"

Tôi không quan tâm.

Mười phút đã trôi qua.

Tôi nhìn vào đồng hồ đếm ngược trên màn hình điện thoại khác.

"Đã hết mười phút," tôi nói một cách bình thản.

Diêm Thu Ngân hét lên: "Đừng!"

Nhưng đã quá muộn.

Tôi ấn nhẹ lưỡi dao. Một vệt máu đỏ tươi từ từ rỉ ra trên gò má trắng nõn của Trương Gia Bảo.

Cậu bé không khóc, nhưng cơ thể run lên bần bật. Nỗi sợ hãi trong mắt nó gần như đông cứng lại.

Sự im lặng chết chóc bao trùm. Tiếng gào thét của Diêm Thu Ngân như bị bóp nghẹt trong cổ họng. Khuôn mặt của Trương Hoàng Dũng trắng bệch như tờ giấy.

"Đây là lần thứ nhất," giọng tôi lạnh như băng. "Các người còn chín cơ hội nữa. Hãy nói ra sự thật."

Tôi đưa lưỡi dao dính máu lên trước camera.

"Tôi biết các người đang nghĩ gì. Các người nghĩ tôi sẽ không dám làm thật. Các người nghĩ cảnh sát sẽ sớm tìm ra tôi."

Tôi cười.

"Nhưng tôi nói cho các người biết. Kẻ đã giết em trai tôi đang xem buổi phát sóng này. Và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi hắn phải trả giá."

Diêm Thu Ngân cuối cùng cũng vỡ òa. Bà ta vừa khóc vừa chửi rủa: "Đồ khốn! Mày là đồ ác quỷ! Mày sẽ phải xuống địa ngục!"

"Tôi đã ở địa ngục rồi," tôi đáp lại, giọng nói mệt mỏi nhưng kiên định. "Kể từ ngày tôi nhìn thấy thi thể của Chung Minh."

Một giọng nói quen thuộc khác vang lên từ màn hình của Trương Hoàng Dũng. Đó là Đoàn Chí Công, đội trưởng đội cảnh sát hình sự, cũng là bạn học cũ của tôi.

"Chung Anh, hãy bình tĩnh! Tôi là Chí Công đây! Em trai cậu… thi thể của nó vẫn đang ở nhà xác. Cậu không muốn nó nhìn thấy cậu như thế này đâu!"

Nghe đến thi thể của Chung Minh, trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.

Phải, thi thể của nó.

Thi thể đầy vết thương không được giải thích đó.

Khi tôi tìm thấy Chung Minh, nó không chỉ đơn giản là chết đuối. Cổ tay nó có vết hằn sâu như bị trói, trên người có nhiều vết bầm tím, và móng tay của nó… móng tay của nó gãy nát, bên trong còn dính lại vài sợi vải lạ.

Một người say rượu trượt chân xuống sông sẽ không có những dấu vết như vậy.

Tôi là một nhà báo điều tra. Tôi còn là chị gái của nó. Tôi biết em trai mình hơn bất kỳ ai.

Nhưng cảnh sát đã nhanh chóng kết luận vụ án. Pháp y đầu tiên, người có chút giao tình với tôi, đã bị thay thế ngay lập tức bằng một người khác mà tôi chưa từng nghe tên. Báo cáo khám nghiệm tử thi cuối cùng chỉ vỏn vẹn hai chữ: chết đuối.

Tôi không tin.

Tôi đã dùng mối quan hệ của mình, lén vào nhà xác. Dưới ánh đèn mờ ảo, tôi đã tự mình kiểm tra lại thi thể của Chung Minh.

Tôi không phải là pháp y chuyên nghiệp, nhưng tôi biết những điều cơ bản. Tôi đã chụp lại tất cả những vết thương, thu thập những sợi vải từ móng tay nó.

Tôi đã tìm thấy một vết kim tiêm rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, ở sau gáy nó.

Bảy lần.

Bảy lần tôi mang những bằng chứng này đi khắp nơi, từ sở cảnh sát thành phố đến viện kiểm sát.

Lần cuối cùng, tôi đã đặt những bức ảnh cận cảnh đầy ám ảnh về thi thể của Chung Minh lên bàn của viện trưởng viện kiểm sát.

Ông ta chỉ liếc qua, rồi đẩy chúng lại cho tôi.

"Cô Hạ, chúng tôi hiểu nỗi đau của cô. Nhưng mọi chuyện đã có kết luận. Đừng để nỗi đau làm mờ mắt."

Giây phút đó, tôi biết rằng con đường pháp lý đã hoàn toàn khép lại.

Hệ thống này sẽ không trả lại công lý cho em trai tôi.

Vậy thì, tôi sẽ tự tay phá hủy nó.

"Công lý của các người đã chết rồi, Chí Công," tôi nói với người bạn cũ qua màn hình, giọng đầy mỉa mai. "Bây giờ, chỉ còn lại sự báo thù của tôi thôi."

Tôi nhìn vào đôi mắt kinh hoàng của Trương Hoàng Dũng và Diêm Thu Ngân.

"Hai giờ. Sự thật. Hoặc là con trai các người."

Tôi giơ con dao lên một lần nữa, lưỡi dao lấp lánh như một lời hứa hẹn tàn khốc.

Buổi phát sóng trực tiếp vẫn tiếp tục, và cả thế giới đang dõi theo, chờ đợi câu trả lời của họ.

Và tôi cũng vậy.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Làm Huyện Lệnh? Ta Dựa Vào 300 Tạp Binh Đại Phá Đột Quyết
9.8
Sở Tiêu bất ngờ xuyên không về thời Đại Đường và đảm nhận chức vị huyện lệnh tại huyện Bạch Vân. Nhờ sự hỗ trợ từ Hệ Thống Quản Trị Huyện Thành, hắn nhận được nhiều phần thưởng giá trị để phát triển vùng đất này. Sau ba năm, huyện Bạch Vân đã lột xác khiến cả triều đình phải kinh ngạc. Trong khi thiên hạ đói kém vì thiên tai, nơi đây lại dư thừa lương thực đến mức chim chóc ăn không hết. Đặc biệt hơn, Sở Tiêu chỉ cần dùng ba trăm tạp binh để quét sạch ba vạn quân Đột Quyết tinh nhuệ. Danh tiếng của vị huyện lệnh trẻ vang xa, khiến Hoàng đế phải nể trọng, thậm chí tha thiết mời hắn làm phò mã. Với thực lực đáng gờm, Sở Tiêu bắt đầu hành trình dẫn dắt Đại Đường vươn tầm thế giới, khẳng định vị thế bá chủ.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, người chồng tay đua hối hận phát điên
9.2
Vào kỷ niệm bảy năm ngày cưới, Lục Dữ và tôi xảy ra tranh cãi nảy lửa vì bất đồng chuyện con cái. Cùng lúc đó, tôi bàng hoàng phát hiện ảnh chụp tình tứ của anh bên người bạn thanh mai tại sân đua. Suốt nhiều năm qua, anh luôn dùng lý do an toàn để ngăn cản tôi đến xem mình thi đấu, nhưng thực tế đồng đội của anh đều coi cô gái kia mới là người đồng hành đích thực. Nhận ra bản thân chỉ là kẻ ngoài cuộc trong thế giới của chồng, tôi lặng lẽ tháo nhẫn và đề nghị ly hôn. Rời bỏ cuộc hôn nhân lừa dối, tôi quyết định đeo lại đôi găng tay đua xe đã phủ bụi bấy lâu. Hóa ra, tốc độ chưa bao giờ là thứ khiến tôi sợ hãi.
Bìa tiểu thuyết Long Vương Ra Ngục
7.9
Bốn năm trước, vì bảo vệ vị hôn thê, tôi bị hãm hại và phải chịu cảnh tù đày đằng đẵng. Trong ngục tối, nhờ cơ duyên gặp gỡ cao nhân, tôi đã khổ luyện thành thục võ công thượng thừa cùng y thuật tuyệt đỉnh. Ngày mãn hạn tù, tôi bàng hoàng nhận ra người phụ nữ mình từng hy sinh tất cả đã phản bội, thậm chí còn qua lại với chính kẻ gài bẫy tôi năm xưa. Lòng đầy phẫn nộ, tôi quyết tâm dùng thực lực để khiến chúng phải trả giá đắt. Trong khi vị hôn thê cũ bắt đầu hối hận và cầu xin sự dung thứ, tôi bất ngờ phát hiện ra một bí mật chấn động: một nữ giám đốc tài năng đã âm thầm sinh con cho tôi từ bốn năm về trước.
Bìa tiểu thuyết Cấm ly hôn! Tiêu gia quỳ xin được cưng
8.4
Trong đêm tân hôn, Thẩm Uyên bị em gái hãm hại, gánh chịu hàm oan lẳng lơ cùng tội danh mưu sát không thành. Nàng bị hôn phu ruồng bỏ, phải ngồi tù ba năm đầy nhục nhã. Ngày ra tù, em gái lại dùng tính mạng mẹ nàng để ép nàng bán thân cho lão già đồi bại. Trên hành trình cay đắng đó, nàng vô tình gặp gỡ đế vương Tiêu Bắc Hàn và được ông trùm lạnh lùng này hết mực sủng ái. Có sự che chở của anh, Thẩm Uyên bắt đầu hành trình trả thù những kẻ từng chà đạp mình. Khi đứng trước sự hối lỗi muộn màng của em gái và lời cầu xin quay lại từ hôn phu cũ, Tiêu Bắc Hàn đã ôm chặt lấy nàng, khinh miệt đuổi kẻ thua cuộc và khẳng định chủ quyền tuyệt đối với người phụ nữ của mình.
Bìa tiểu thuyết Hôn nhân chớp choáng, cô quét sạch trở ngại
8.4
Dù là thiên kim thật của nhà họ Mạc, cô lại bị chính người thân và bốn anh trai cùng đứa con nuôi giả mạo hãm hại đến mức suýt mất mạng. Sau biến cố ấy, cô quyết định rũ bỏ hình tượng ngoan hiền để sống thật với bản tính mạnh mẽ, sẵn sàng đáp trả bất kỳ ai dám đụng đến mình. Khi hàng loạt thân phận bí ẩn như thần y và chuyên gia giám định được hé lộ, những kẻ từng khinh rẻ cô đều phải quỳ gối hối hận. Trước lời mỉa mai về việc không được cha mẹ ruột yêu thương, gia tộc quyền quý nhất Giang Thành đã đồng loạt lên tiếng bảo vệ, khẳng định cô là bảo bối vô giá không cần đến thứ tình cảm giả tạo kia.
Bìa tiểu thuyết Độc phi điên cuồng, ma tôn thần phục dưới váy
8.1
Vân Lan, sát thủ hàng đầu thế kỷ 25, bất ngờ trọng sinh vào thân xác vị tiểu thư phế vật của Phủ Chiến Thần. Đối mặt với linh căn bị hủy, hôn ước bị từ bỏ cùng sự khinh miệt của thế gian, nàng không hề gục ngã. Bằng tài năng xuất chúng về độc dược, luyện đan, thuần thú và khí giới, nàng khiến những kẻ từng sỉ nhục mình phải trả giá đắt. Trên hành trình vươn tới đỉnh cao, nàng gặp được vị Tôn chủ Ma giới đầy quyền năng. Hắn luôn âm thầm phía sau, giúp nàng dọn dẹp mọi dấu vết và tiêu diệt kẻ thù. Giữa thế gian đầy rẫy hiểm nguy, hắn nguyện trao trọn tình cảm, thề ước cùng nàng vào sinh ra tử, đời đời không rời xa.