Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Xác chồng, sự trả thù của cô ấy

Xác chồng, sự trả thù của cô ấy

Tỉnh dậy sau vụ tai nạn thảm khốc, Nguyễn Thu Huệ bàng hoàng nhận ra linh hồn mình đang trú ngụ trong cơ thể của chính người chồng phản bội – Trần An Nguyên. Từ cuộc đối thoại của mẹ chồng, cô cay đắng hiểu ra thảm kịch vừa qua là âm mưu hòng chiếm đoạt tài sản để anh ta rước nhân tình về nhà. Chứng kiến cảnh con gái nhỏ bị bạo hành, cơ thể đầy vết bầm tím và sốt cao trong sự ghẻ lạnh, lòng thù hận trong cô bùng cháy mãnh liệt. Dưới danh nghĩa của kẻ thù, Thu Huệ bắt đầu kế hoạch trả thù tàn khốc, quyết tâm đòi lại công lý và phá hủy tất cả những gì gia đình chồng hèn hạ đang trân quý.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Nguyễn Thu Huệ POV:

Sau khi làm xong thủ tục xuất viện, tôi trở về căn biệt thự của mình trong thân xác của Trần An Nguyên. Mẹ chồng và chị chồng đi theo sau, lải nhải không ngừng.

"Thằng Nguyên nó vừa tỉnh lại, sức khỏe còn yếu, phải bồi bổ thật nhiều. Lát nữa về mẹ hầm cho con con gà ác thuốc bắc nhé." Giọng bà Hoa đầy vẻ săn sóc giả tạo.

Tôi liếc nhìn qua cửa kính xe. Ở một phòng bệnh khác, tôi thấy bố mẹ tôi, tóc đã bạc đi nhiều, đang ngồi lặng lẽ bên giường bệnh. Trên giường là một người phụ nữ với mái tóc dài xõa tung, khuôn mặt tím bầm, toàn thân quấn băng trắng toát.

Đó là cơ thể của tôi.

Một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ chết trong vụ tai nạn đó. Nhưng ông trời đã cho tôi một cơ hội sống lại, dù là trong một hoàn cảnh trớ trêu nhất.

"Anh Nguyên," Trần Thị Phượng ngồi ở ghế sau, chìa tay ra. "Điện thoại em hỏng rồi, anh cho em ít tiền mua cái mới đi. Mua luôn con iPhone đời mới nhất ấy, bạn bè em đứa nào cũng có rồi."

Tôi nhìn Phượng qua gương chiếu hậu. Khuôn mặt tham lam không hề che giấu. Trước đây, khi còn là "em dâu", tôi chưa bao giờ từ chối những yêu cầu như thế này của cô ta. Nhưng bây giờ thì khác.

"Không có tiền." Tôi lạnh lùng đáp.

Phượng sững người, như không tin vào tai mình. "Anh nói gì cơ? Sao lại không có tiền? Tiền của con vợ anh nhiều như thế cơ mà."

"Tôi nói không có là không có." Giọng tôi cứng rắn, không cho phép phản bác.

Không khí trong xe đột nhiên trở nên ngột ngạt. Bà Hoa và Phượng nhìn nhau, không hiểu tại sao "thằng Nguyên" vốn hiền lành, dễ tính bỗng nhiên lại trở nên khó chịu như vậy.

Chiếc xe dừng lại trước cổng căn biệt thự xa hoa mà bố mẹ đã mua cho tôi làm của hồi môn. Căn nhà này, từng tấc đất, từng viên gạch đều là tiền của nhà tôi. Vậy mà giờ đây, nó lại chứa chấp một đám ký sinh trùng tham lam.

Vừa bước vào nhà, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn. Ngôi nhà vốn ngăn nắp, sạch sẽ giờ đây bừa bộn như một cái chuồng lợn. Vỏ bim bim, vỏ kẹo vứt lung tung trên sàn, đồ đạc thì xô lệch.

"An Nhi đâu?" Tôi hỏi, giọng không giấu được sự lo lắng. An Nhi là con gái tôi, mới ba tuổi. Con bé là tất cả của tôi.

"À, nó ở trên phòng ấy." Bà Hoa thờ ơ đáp, mắt còn đang mải mê ngắm nghía bức tranh đắt tiền treo trên tường. "Chắc đang ngủ."

Tôi không nói thêm lời nào, vội vàng chạy lên tầng hai. Cánh cửa phòng con bé hé mở. Tôi rón rén bước vào, và cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi như bị ai đó bóp nát.

An Nhi đang nằm co ro trên sàn nhà lạnh lẽo, chứ không phải trên chiếc giường công chúa êm ái của con bé. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hơi thở nặng nề và gấp gáp. Tôi vội vàng đặt tay lên trán con. Nóng như một hòn than.

Con bé đang sốt cao.

"An Nhi, An Nhi, con có nghe mẹ nói không?" Tôi run rẩy gọi, quên mất rằng giờ đây giọng nói của tôi đã khác.

Con bé lim dim mở mắt, nhìn tôi bằng ánh mắt mơ màng, sợ hãi. Khi tôi định bế con bé lên, tay áo sơ mi của tôi vô tình trượt lên, để lộ một vết bầm tím đáng sợ trên cánh tay nhỏ bé của con.

Không chỉ một vết. Mà rất nhiều vết, cũ có, mới có, chồng chéo lên nhau.

Máu trong người tôi như sôi lên. Sự tức giận bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí. Ai? Ai đã dám làm điều này với con gái của tôi?

Tôi nhẹ nhàng bế con bé lên. Cơ thể nhỏ xíu của nó nóng hầm hập và run rẩy trong vòng tay tôi. Trái tim tôi đau như cắt. Tôi, trong thân xác của cha nó, người lẽ ra phải bảo vệ nó, lại đang ôm lấy đứa con bị chính gia đình nội của mình ngược đãi.

"Để con xuống!"

Giọng Phượng vang lên từ phía cửa. Cô ta và bà Hoa đang đứng đó, nhìn tôi với vẻ khó chịu.

"Ai cho mày bế nó? Bẩn thỉu. Nó ốm đấy, lây bệnh cho con trai tao thì sao?" Phượng cau có nói. Thằng Tí, con trai cô ta, đang đứng nấp sau lưng mẹ, tay cầm một cái ô tô đồ chơi.

Ánh mắt tôi quét qua thằng bé, rồi dừng lại ở cái ô tô đồ chơi bằng kim loại trên tay nó. Tôi chợt hiểu ra nguồn gốc của những vết bầm trên người An Nhi.

"Là mày đánh con bé?" Giọng tôi lạnh băng, vang lên trong căn phòng im ắng.

Phượng giật mình, nhưng rồi nhanh chóng vênh mặt lên. "Thì sao? Trẻ con chơi với nhau va chạm là chuyện bình thường. Ai bảo nó yếu ớt như thế. Có tí mà đã ốm. Đúng là đồ con gái vô dụng."

"Bình thường?" Tôi lặp lại, giọng nói trầm xuống, ẩn chứa một cơn bão sắp bùng nổ.

Tôi đặt An Nhi xuống giường một cách nhẹ nhàng, đắp chăn cho con. Rồi tôi quay người lại, đối mặt với hai mẹ con họ.

"Hôm nay, tôi sẽ cho hai người biết, thế nào là 'bình thường'."

Tôi tiến một bước về phía họ. Bà Hoa và Phượng bất giác lùi lại, cảm nhận được sát khí tỏa ra từ "Trần An Nguyên".

Tôi lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho bác sĩ gia đình, yêu cầu ông đến ngay lập tức. Sau đó, tôi quay sang nhìn hai mẹ con đang sợ hãi kia.

"Bác sĩ sắp đến rồi. Trong lúc đó, hai người," tôi chỉ tay vào cánh cửa phòng bên cạnh, "vào trong đó và đợi. Không có lệnh của tôi, không được phép bước ra ngoài."

Giọng nói đầy uy quyền của "Trần An Nguyên" khiến họ không dám cãi lại. Phượng kéo con trai mình, lấm lét đi vào phòng bên cạnh. Bà Hoa cũng lẳng lặng đi theo.

Khi cánh cửa phòng đóng lại, tôi mới quay lại với An Nhi. Tôi lấy khăn ấm lau người cho con, dán miếng hạ sốt lên trán. Con bé vẫn mê man, thỉnh thoảng lại rên lên khe khẽ.

Tôi ôm con vào lòng, nước mắt không thể kìm được mà tuôn rơi.

"An Nhi, mẹ xin lỗi. Mẹ xin lỗi con..." Tôi thì thầm, giọng nghẹn lại.

Mẹ đã quá ngu ngốc, quá yếu đuối. Nhưng con yên tâm, từ bây giờ, mẹ sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương con nữa. Tuyệt đối không.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Kẻ Phối Ngẫu Giả Của Alpha, Cuộc Chiến Thầm Lặng Của Omega
9.8
Từng tin mình là bạn đời định mệnh của Alpha Bá Long theo ý nguyện của Nguyệt Thần, Omega như tôi đã sống trong ảo mộng suốt một năm và mang thai đứa con của hắn. Nhưng sự thật tàn khốc lộ ra khi tôi biết hắn đã tự biến mình thành vô sinh từ lâu vì một người phụ nữ khác. Đứa trẻ trong bụng tôi chỉ là công cụ để hắn cùng đám thuộc hạ cá cược và chà đạp. Sau những trận đòn tàn nhẫn từ Kiều My và sự rẻ rúng của đám đàn ông, trái tim tôi hoàn toàn băng giá. Tôi quyết định uống thảo dược cấm để tự tay kết liễu mầm sống trong mình. Đây không phải sự đầu hàng, mà là phát súng mở màn cho cuộc trả thù rực lửa.
Bìa tiểu thuyết Thiên kim quá điên cuồng! Dẫn cả nhà diệt sạch hắc bạch lưỡng đạo
8.7
Sở Thanh Diên mang hận trở về gia đình cũ, nhưng cô bàng hoàng khi thấy người thân lâm vào cảnh khốn cùng: mẹ phát điên, bố trúng độc, các anh trai đều chịu nhục nhã hoặc vướng vòng lao lý. Trong khi đó, thiên kim giả lại phản bội để theo phe kẻ thù. Quyết tâm xoay chuyển cục diện, Thanh Diên âm thầm giúp cả nhà phục hồi vị thế, thống trị cả giới hắc đạo lẫn bạch đạo. Dù bị mỉa mai là kẻ ăn bám không xứng với ông trùm Phó Tư Niên, nhưng sự thật cô chính là thần y, sát thủ và thủ lĩnh quyền lực. Trước sự tài giỏi của cô, đại lão họ Phó phải quỳ xuống cầu hôn, dùng cả đế quốc làm sính lễ để giữ chân người đẹp.
Bìa tiểu thuyết Người bạn đời không mong muốn của anh là một Sói Trắng bí mật
9.4
Hạ An ẩn mình suốt mười năm dưới lốt Omega yếu ớt để bảo vệ con gái Mỹ Anh, che giấu thân phận Bạch Lang hùng mạnh. Bi kịch ập đến khi Mỹ Anh bị Lệ Chi, con riêng của chồng cô – Alpha Vĩnh Khang, tra tấn dã man ngay tại trường. Thay vì bảo vệ, Vĩnh Khang lại tàn nhẫn chối bỏ Hạ An, trao tấm thẻ bạn đời cho tình nhân Kiều My và ra lệnh trừng phạt cô bằng bạc. Sự phản bội tột cùng này đã đánh thức sức mạnh cổ xưa. Khi Vệ binh Hội đồng Tối cao xuất hiện và cúi đầu trước Luna Hạ An, thân phận thật sự của cô chính thức lộ diện, sẵn sàng đòi lại công lý cho con gái mình.
Bìa tiểu thuyết Luna Bị Cướp Đoạt Của Anh, Nỗi Hối Hận Tột Cùng Của Anh
9.0
Năm năm làm Luna tộc Huyết Nguyệt, tôi chỉ nhận lại sự phản bội từ Alpha Bảo Long. Dù là bạn đời định mệnh, trái tim hắn lại trao trọn cho Kiều My. Vào đêm sinh nhật, hy vọng trong tôi vụn vỡ khi thấy hắn tặng món quà vốn hứa hẹn cho tôi cho người phụ nữ khác. Hắn coi thường sự hy sinh của tôi, xem mối liên kết định mệnh là gánh nặng ngột ngạt. Khi nghe những lời miệt thị tàn nhẫn hắn dành cho mình, tôi quyết định chấm dứt tất cả. Tôi bước ra khỏi cuộc đời hắn, chính thức từ chối liên kết linh hồn. Chỉ đến khi mất đi người bạn đời thực sự, hắn mới bắt đầu hoảng loạn và cầu xin trong muộn màng.
Bìa tiểu thuyết Nữ hoàng lính thuê phá nhà tỷ phú khi về nước
9.3
Dù là tiểu thư thật của nhà họ Giang, Giang Ly lại bị ghẻ lạnh và đối xử bất công hơn cả đứa con giả mạo. Sau bao nỗ lực lấy lòng vô vọng, cô quyết định từ bỏ việc hòa giải để đáp trả lại những cạm bẫy, sự khinh miệt và bắt nạt từ giới thượng lưu. Thay vì nhẫn nhịn, Giang Ly chọn trở thành nỗi khiếp sợ của những kẻ từng đàn áp mình. Bằng bản lĩnh kiên cường, cô vượt qua mọi rào cản để vươn tới vị thế đỉnh cao mà gia đình họ Giang không bao giờ chạm tới được. Trước những tổn thương mà người thân gây ra, cô chỉ bình thản khẳng định rằng sức mạnh bản thân mới là điều quyết định tất cả.
Bìa tiểu thuyết Omega bị từ chối: Cơ hội thứ hai với nhà vua
8.3
Sau bảy năm hôn nhân sắp đặt đầy nhẫn nhục, cuộc đời của một Omega bị hủy hoại bởi sự tàn nhẫn từ người chồng Alpha – Đoàn Thiên An. Tại bữa tiệc tập đoàn, Thiên An không chỉ dung túng cho thanh mai trúc mã Vòng Hồng Phượng sỉ nhục vợ mình mà còn vu oan cô trộm bảo vật gia tộc. Anh ta nhẫn tâm tống cô vào ngục tối với xiềng xích bạc lạnh lẽo. Khi mọi hy vọng tan vỡ, cô quyết định cắt đứt sợi dây định mệnh và rời đi. Giờ đây, trong vai trò Cố vấn Chiến lược cho đối thủ truyền kiếp, cô trở lại để trực tiếp lật đổ đế chế Thiên Lang, khiến kẻ phản bội phải trả giá đắt.