
Xác chồng, sự trả thù của cô ấy
Chương 2
Nguyễn Thu Huệ POV:
Sau khi làm xong thủ tục xuất viện, tôi trở về căn biệt thự của mình trong thân xác của Trần An Nguyên. Mẹ chồng và chị chồng đi theo sau, lải nhải không ngừng.
"Thằng Nguyên nó vừa tỉnh lại, sức khỏe còn yếu, phải bồi bổ thật nhiều. Lát nữa về mẹ hầm cho con con gà ác thuốc bắc nhé." Giọng bà Hoa đầy vẻ săn sóc giả tạo.
Tôi liếc nhìn qua cửa kính xe. Ở một phòng bệnh khác, tôi thấy bố mẹ tôi, tóc đã bạc đi nhiều, đang ngồi lặng lẽ bên giường bệnh. Trên giường là một người phụ nữ với mái tóc dài xõa tung, khuôn mặt tím bầm, toàn thân quấn băng trắng toát.
Đó là cơ thể của tôi.
Một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ chết trong vụ tai nạn đó. Nhưng ông trời đã cho tôi một cơ hội sống lại, dù là trong một hoàn cảnh trớ trêu nhất.
"Anh Nguyên," Trần Thị Phượng ngồi ở ghế sau, chìa tay ra. "Điện thoại em hỏng rồi, anh cho em ít tiền mua cái mới đi. Mua luôn con iPhone đời mới nhất ấy, bạn bè em đứa nào cũng có rồi."
Tôi nhìn Phượng qua gương chiếu hậu. Khuôn mặt tham lam không hề che giấu. Trước đây, khi còn là "em dâu", tôi chưa bao giờ từ chối những yêu cầu như thế này của cô ta. Nhưng bây giờ thì khác.
"Không có tiền." Tôi lạnh lùng đáp.
Phượng sững người, như không tin vào tai mình. "Anh nói gì cơ? Sao lại không có tiền? Tiền của con vợ anh nhiều như thế cơ mà."
"Tôi nói không có là không có." Giọng tôi cứng rắn, không cho phép phản bác.
Không khí trong xe đột nhiên trở nên ngột ngạt. Bà Hoa và Phượng nhìn nhau, không hiểu tại sao "thằng Nguyên" vốn hiền lành, dễ tính bỗng nhiên lại trở nên khó chịu như vậy.
Chiếc xe dừng lại trước cổng căn biệt thự xa hoa mà bố mẹ đã mua cho tôi làm của hồi môn. Căn nhà này, từng tấc đất, từng viên gạch đều là tiền của nhà tôi. Vậy mà giờ đây, nó lại chứa chấp một đám ký sinh trùng tham lam.
Vừa bước vào nhà, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn. Ngôi nhà vốn ngăn nắp, sạch sẽ giờ đây bừa bộn như một cái chuồng lợn. Vỏ bim bim, vỏ kẹo vứt lung tung trên sàn, đồ đạc thì xô lệch.
"An Nhi đâu?" Tôi hỏi, giọng không giấu được sự lo lắng. An Nhi là con gái tôi, mới ba tuổi. Con bé là tất cả của tôi.
"À, nó ở trên phòng ấy." Bà Hoa thờ ơ đáp, mắt còn đang mải mê ngắm nghía bức tranh đắt tiền treo trên tường. "Chắc đang ngủ."
Tôi không nói thêm lời nào, vội vàng chạy lên tầng hai. Cánh cửa phòng con bé hé mở. Tôi rón rén bước vào, và cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi như bị ai đó bóp nát.
An Nhi đang nằm co ro trên sàn nhà lạnh lẽo, chứ không phải trên chiếc giường công chúa êm ái của con bé. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hơi thở nặng nề và gấp gáp. Tôi vội vàng đặt tay lên trán con. Nóng như một hòn than.
Con bé đang sốt cao.
"An Nhi, An Nhi, con có nghe mẹ nói không?" Tôi run rẩy gọi, quên mất rằng giờ đây giọng nói của tôi đã khác.
Con bé lim dim mở mắt, nhìn tôi bằng ánh mắt mơ màng, sợ hãi. Khi tôi định bế con bé lên, tay áo sơ mi của tôi vô tình trượt lên, để lộ một vết bầm tím đáng sợ trên cánh tay nhỏ bé của con.
Không chỉ một vết. Mà rất nhiều vết, cũ có, mới có, chồng chéo lên nhau.
Máu trong người tôi như sôi lên. Sự tức giận bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí. Ai? Ai đã dám làm điều này với con gái của tôi?
Tôi nhẹ nhàng bế con bé lên. Cơ thể nhỏ xíu của nó nóng hầm hập và run rẩy trong vòng tay tôi. Trái tim tôi đau như cắt. Tôi, trong thân xác của cha nó, người lẽ ra phải bảo vệ nó, lại đang ôm lấy đứa con bị chính gia đình nội của mình ngược đãi.
"Để con xuống!"
Giọng Phượng vang lên từ phía cửa. Cô ta và bà Hoa đang đứng đó, nhìn tôi với vẻ khó chịu.
"Ai cho mày bế nó? Bẩn thỉu. Nó ốm đấy, lây bệnh cho con trai tao thì sao?" Phượng cau có nói. Thằng Tí, con trai cô ta, đang đứng nấp sau lưng mẹ, tay cầm một cái ô tô đồ chơi.
Ánh mắt tôi quét qua thằng bé, rồi dừng lại ở cái ô tô đồ chơi bằng kim loại trên tay nó. Tôi chợt hiểu ra nguồn gốc của những vết bầm trên người An Nhi.
"Là mày đánh con bé?" Giọng tôi lạnh băng, vang lên trong căn phòng im ắng.
Phượng giật mình, nhưng rồi nhanh chóng vênh mặt lên. "Thì sao? Trẻ con chơi với nhau va chạm là chuyện bình thường. Ai bảo nó yếu ớt như thế. Có tí mà đã ốm. Đúng là đồ con gái vô dụng."
"Bình thường?" Tôi lặp lại, giọng nói trầm xuống, ẩn chứa một cơn bão sắp bùng nổ.
Tôi đặt An Nhi xuống giường một cách nhẹ nhàng, đắp chăn cho con. Rồi tôi quay người lại, đối mặt với hai mẹ con họ.
"Hôm nay, tôi sẽ cho hai người biết, thế nào là 'bình thường'."
Tôi tiến một bước về phía họ. Bà Hoa và Phượng bất giác lùi lại, cảm nhận được sát khí tỏa ra từ "Trần An Nguyên".
Tôi lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho bác sĩ gia đình, yêu cầu ông đến ngay lập tức. Sau đó, tôi quay sang nhìn hai mẹ con đang sợ hãi kia.
"Bác sĩ sắp đến rồi. Trong lúc đó, hai người," tôi chỉ tay vào cánh cửa phòng bên cạnh, "vào trong đó và đợi. Không có lệnh của tôi, không được phép bước ra ngoài."
Giọng nói đầy uy quyền của "Trần An Nguyên" khiến họ không dám cãi lại. Phượng kéo con trai mình, lấm lét đi vào phòng bên cạnh. Bà Hoa cũng lẳng lặng đi theo.
Khi cánh cửa phòng đóng lại, tôi mới quay lại với An Nhi. Tôi lấy khăn ấm lau người cho con, dán miếng hạ sốt lên trán. Con bé vẫn mê man, thỉnh thoảng lại rên lên khe khẽ.
Tôi ôm con vào lòng, nước mắt không thể kìm được mà tuôn rơi.
"An Nhi, mẹ xin lỗi. Mẹ xin lỗi con..." Tôi thì thầm, giọng nghẹn lại.
Mẹ đã quá ngu ngốc, quá yếu đuối. Nhưng con yên tâm, từ bây giờ, mẹ sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương con nữa. Tuyệt đối không.
Có thể bạn cũng thích





