
Xác chồng, sự trả thù của cô ấy
Chương 3
Nguyễn Thu Huệ POV:
Bác sĩ đến rất nhanh, sau khi khám cho An Nhi và xác định con bé bị sốt cao do viêm họng cấp, cộng thêm suy nhược vì không được chăm sóc tốt, ông đã kê đơn thuốc và dặn dò cẩn thận.
Sau khi bác sĩ rời đi, tôi cho An Nhi uống thuốc, con bé ngủ thiếp đi trong vòng tay tôi, hơi thở đã đều hơn một chút. Tôi nhẹ nhàng đặt con xuống giường, đắp lại chăn. Ánh mắt tôi dừng lại trên những vết bầm trên tay con, lửa giận lại bùng lên.
Tôi đứng dậy, bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại. Tôi đi thẳng đến cánh cửa phòng bên cạnh và mở toang ra.
Bà Hoa và Phượng đang ngồi trên giường, thấy tôi vào, bà Hoa lập tức đứng dậy, định lên tiếng.
"Thằng Nguyên, con bé kia thế nào rồi? Chỉ là sốt vớ vẩn thôi chứ gì? Mày làm gì mà căng thẳng thế?"
Tôi không trả lời. Ánh mắt lạnh lùng của tôi quét từ bà Hoa sang Phượng, rồi dừng lại ở thằng Tí đang trốn sau lưng mẹ nó.
"Ra đây." Tôi ra lệnh cho thằng bé.
Thằng Tí sợ hãi, bám chặt lấy váy của Phượng. Phượng lập tức xù lông lên như gà mái mẹ.
"Anh định làm gì con tôi? Nó còn nhỏ, có biết gì đâu!"
"Nó không biết, hay là do cô dạy nó như thế?" Tôi cười khẩy. "Dạy nó rằng con gái thì có thể tùy tiện đánh đập, rằng em gái thì phải chịu đựng anh trai?"
"Anh..." Phượng tức đến đỏ mặt. "Anh ăn nói kiểu gì thế? Trước đây anh có bao giờ to tiếng với tôi đâu!"
"Đó là trước đây." Tôi gằn từng chữ. "Từ bây giờ thì khác."
Bà Hoa thấy tình hình không ổn, liền đổi sang chiến thuật khác. Bà ta ngồi phịch xuống sàn, bắt đầu gào khóc, ăn vạ.
"Trời ơi là trời! Cái số tôi sao mà khổ thế này! Nuôi con trai lớn để bây giờ nó vì một đứa con gái mà đối xử với mẹ đẻ và chị ruột thế này đây! Tôi sống làm gì nữa!"
Nếu là Trần An Nguyên thật, có lẽ anh ta đã cuống cuồng lên dỗ dành. Nếu là tôi của trước đây, có lẽ tôi cũng sẽ bối rối không biết làm thế nào.
Nhưng tôi bây giờ, không phải là họ.
Tôi nhìn bà ta diễn trò một cách lạnh lùng. Chờ cho bà ta khóc lóc chán chê, tôi mới chậm rãi lên tiếng.
"Diễn xong chưa?"
Tiếng khóc của bà Hoa tắc nghẹn lại trong cổ họng. Bà ta ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt đầy vẻ kinh ngạc.
"Nếu diễn xong rồi thì nghe cho rõ đây."
Tôi không nói thêm lời nào. Tôi bước tới, túm lấy cổ áo của Phượng, nhấc bổng cô ta lên và ném thẳng ra ngoài hành lang.
"Á!" Phượng hét lên một tiếng thất thanh khi lưng đập mạnh vào tường.
Bà Hoa và thằng Tí hóa đá tại chỗ.
Tôi không dừng lại. Tôi đi tới, một tay túm tóc Phượng, tay kia giơ lên.
Chát!
Một cái tát trời giáng in hằn năm ngón tay lên khuôn mặt béo ị của cô ta. Lực tát mạnh đến nỗi đầu Phượng đập vào tường một lần nữa.
"Cái tát này, là tôi thay An Nhi trả lại cho cô, vì đã bỏ mặc con bé sốt cao."
Chát!
Cái tát thứ hai, vào bên má còn lại.
"Cái tát này, là vì cô đã dung túng cho con trai mình đánh đập con bé."
Phượng hoàn toàn choáng váng. Cô ta ôm lấy hai má sưng vù, nước mắt nước mũi giàn giụa, nhìn tôi như nhìn một con quái vật.
"Mày... mày dám đánh tao?"
"Đánh cô thì sao?" Tôi cúi xuống, ghé sát vào tai cô ta, giọng nói tàn nhẫn và độc ác. "Cô có muốn thử cảm giác bị một chiếc ô tô kim loại đập liên tục vào người không?"
Cơ thể Phượng run lên bần bật.
"Nguyên! Mày điên rồi! Mày dừng lại ngay cho tao!" Bà Hoa lúc này mới hoàn hồn, lao tới định kéo tôi ra.
Tôi buông Phượng ra, quay người lại đối mặt với bà ta. Ánh mắt tôi sắc như dao.
"Bà cũng muốn thử à?"
Bà Hoa khựng lại, sự sợ hãi hiện rõ trong mắt. "Trần An Nguyên" trước mặt bà ta lúc này quá xa lạ, quá đáng sợ.
Không khí trong hành lang như đông cứng lại. Chỉ còn lại tiếng khóc thút thít của Phượng và tiếng thở dốc của tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn thịnh nộ đang sôi sục trong lồng ngực. Tôi chỉ vào Phượng đang nằm bệt dưới đất.
"Cô nghe cho rõ đây. An Nhi là con gái tôi. Ở trong cái nhà này, nó là tiểu thư, còn cô và mẹ cô chỉ là khách. Từ hôm nay, nếu tôi còn thấy một vết xước trên người con bé, dù chỉ là một vết nhỏ nhất, thì không chỉ có tát không đâu."
Tôi dừng lại, ánh mắt quét qua khuôn mặt trắng bệch của hai mẹ con họ.
"Tôi sẽ ném cả ba người ra khỏi nhà này. Để các người quay về cái xó xỉnh nghèo hèn của mình. Tin tôi đi, tôi nói được, làm được."
Tôi không nói thêm gì nữa, quay người đi về phòng An Nhi. Tôi cần ở bên con bé.
Để lại sau lưng là sự im lặng chết chóc, và hai người phụ nữ đang run rẩy vì sợ hãi và căm hận. Họ vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng họ biết một điều chắc chắn.
Trần An Nguyên đã thay đổi.
Và địa ngục của họ, chỉ mới bắt đầu.
Có thể bạn cũng thích





