Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cưới chớp nhoáng Tần gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn

Cưới chớp nhoáng Tần gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn

Bị gia đình hào môn giả hủy hôn, Vân Tô bỗng chốc trở thành tâm điểm của những lời mỉa mai. Thế nhưng, cô đã khiến tất cả ngỡ ngàng khi kết hôn thần tốc với nhị gia nhà họ Tần - vị thần tài quyền lực và điển trai nhất Kinh Thành. Dù ban đầu hai người chỉ thỏa thuận chung sống trong hai năm, nhưng sau đó vị tổng tài lạnh lùng lại thay đổi thái độ, nhất quyết không buông tay cô. Lúc này, những thân phận bí mật của Vân Tô dần lộ diện: từ đại sư hội họa, hacker hàng đầu đến bà trùm công nghệ và cuối cùng là thiên kim thật sự của một tập đoàn trang sức danh giá. Những kẻ từng khinh thường cô giờ đây chỉ biết câm lặng trước sự thật chấn động này.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Hơn năm giờ chiều, Vân Tô rút USB trên máy tính ra rồi ra ngoài.

Cô phải đưa USB đến Câu lạc bộ Lan Đình, cách Đại học Kinh Thành không xa, đi bộ khoảng hơn mười phút.

Đang đi trên đường, Vân Tô đột nhiên cảm thấy hình như có người theo dõi mình phía sau, cô chợt quay đầu lại, trong tầm mắt có hai người đàn ông mặc đồ đen khả nghi xuất hiện.

Một người trong số đó trầm giọng nói: "Là cô ta, ra tay!"

Nghe vậy, ánh mắt Vân Tô tối sầm lại.

Gần đây người xe qua lại tấp nập, cô không muốn ra tay ở đây sẽ quá thu hút sự chú ý, thế là rảo bước nhanh hơn, ngay sau đó lách mình đi vào con hẻm bên cạnh.

Hai người đàn ông vội vàng đuổi theo, nhưng trong con hẻm dài lại không một bóng người, không hề thấy bóng dáng của cô gái.

Hai người trợn to mắt, vẻ mặt như gặp quỷ.

"Không có ngã rẽ, người phụ nữ này chạy đi đâu rồi? Sao tốc độ lại nhanh vậy!"

"Xem ra cũng là dân có nghề, thảo nào lại phái hai người chúng ta đến, đi vào tìm thử xem."

Vốn tưởng chỉ là một cô gái thì hai người có thể dễ dàng nắm thóp, không ngờ đối phương lại mạnh như vậy, lại có thể biến mất trong nháy mắt ngay dưới mí mắt bọn họ.

Ngay cả một cô gái cũng không bắt được thì mất mặt thật.

Vân Tô dễ dàng cắt đuôi hai người, đi vòng sang một con phố khác, tiếp tục đi đến Câu lạc bộ Lan Đình.

Tuy nhiên dường như hôm nay đã định sẵn là cô sẽ không suôn sẻ.

Vừa cắt đuôi được hai người đàn ông có ý đồ bất chính, lại gặp phải cả nhà họ Triệu trước cửa câu lạc bộ.

Triệu Phi Nhi chú ý tới cô đầu tiên, giọng điệu không mấy tốt lành: "Sao cô lại ở đây, ai cho cô đến?"

Hai người cùng học ở Đại học Kinh Thành, cùng khối khác khoa, từ lâu cô ta đã thấy Vân Tô chướng mắt.

Khi biết Vân Tô là đối tượng đính hôn của anh trai mình thì lại càng thêm ghét bỏ, may mà ông nội và bố mẹ đều không chấp nhận mối hôn sự này, nếu không cô ta sẽ bị buồn nôn chết mất.

Hôm nay là sinh nhật của cô ta, người nhà và bạn bè tổ chức tiệc sinh nhật cho cô ta ở đây.

Không ngờ Vân Tô lại chạy đến, da mặt người phụ nữ này đúng là dày thật.

Mọi người đồng loạt nhìn sang, thấy Vân Tô giống như thấy sao chổi, đầy vẻ ghét bỏ.

Vân Tô nhìn Triệu Phi Nhi với ánh mắt lạnh nhạt: "Sao? Câu lạc bộ này do nhà cô mở à?"

Lúc này Triệu phu nhân đi tới, không phân biệt phải trái: "Cô đúng là không tự biết mình, còn theo đuôi đến tận đây! Xem ra tôi phải nói thẳng rồi, Vân Tô, lúc trước chúng tôi đã đưa cho nhà cô một tỷ bảy trăm năm mươi triệu, đã báo xong ơn này rồi.

Còn về hôn sự giữa cô và con trai tôi, nhà họ Triệu sẽ không chấp nhận đâu, con trai tôi tuyệt đối sẽ không cưới loại đàn bà ở tầng lớp như cô, cô từ bỏ ý định này đi."

Người nhà họ muốn cưới thì cũng sẽ cưới thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối, chứ không phải loại người hạ đẳng thân phận thấp kém này!

Vân Tô cười lạnh một tiếng: "Triệu phu nhân, tôi không hề hứng thú với Triệu công tử tin đồn tình ái bay đầy trời kia của nhà bà, bà đúng là lo xa rồi."

"Vậy cô đến tiệc sinh nhật của tôi làm gì?" Triệu Phi Nhi ôm cánh tay, giọng điệu trào phúng.

Câu lạc bộ Lan Đình là chốn tiêu tiền nổi tiếng ở Kinh Thành, thiên đường của người có tiền, không phải tầng lớp bình thường như Vân Tô có thể chi trả nổi, cô ta đương nhiên sẽ cho rằng Vân Tô đến để tìm nhà họ Triệu bọn họ.

"Nhưng cô đến cũng vô dụng, dạo này anh tôi không ở trong nước, cô không có cơ hội quyến rũ anh ấy đâu."

Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng khác lên tiếng: "Tôi thấy không phải là cô ta không tự biết mình, mà là lòng tham không đáy! Một tỷ bảy trăm năm mươi triệu thì có thể tiêu được bao lâu, gả vào nhà họ Triệu chúng ta mới có thể thay đổi số mệnh nghèo hèn của cô ta, ở lại Kinh Thành sống cuộc sống của người giàu, làm sao cô ta có thể nỡ từ bỏ mối hôn sự này chứ."

Triệu Phi Nhi cười nhạo: "Nhà họ Triệu chúng ta không thèm loại phụ nữ này đâu!"

Sắc mặt bố Triệu âm trầm, không vui lườm Vân Tô, không ngờ cô lại không biết điều như vậy, trước đó đã nhốt cô ngoài cửa sỉ nhục như vậy mà cô vẫn không biết chừng mực!

Quay đầu nói với Triệu lão gia: "Bố, bố vào trong trước đi, để con giải quyết."

Hôm nay là sinh nhật của con gái ông ta, lỡ như Vân Tô làm loạn lên thì người mất mặt là nhà họ Triệu bọn họ.

Triệu lão gia không đáp, cất bước đi đến trước mặt Vân Tô: "Vân Tô, đúng là bố cô có ơn với tôi, trong hoàn cảnh lúc đó tôi đồng ý với ông ấy mối hôn sự này cũng vì hy vọng ông ấy có thể ra đi thanh thản, nhưng tôi hy vọng cô có thể hiểu rõ, cô không hề phù hợp làm cháu dâu trưởng của nhà họ Triệu chúng tôi, nhưng cô yên tâm, nhà họ Triệu chúng tôi sẽ không bỏ mặc cô, sau này có khó khăn gì thì cô cứ đến đây, tôi nhất định sẽ giải quyết cho cô."

Dừng một lát, ông ta hạ thấp giọng: "Nhưng nếu cô làm loạn ở đây, khiến nhà họ Triệu mất mặt thì sẽ không có bất cứ lợi ích nào với cô đâu."

Vân Tô thấy buồn nôn, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám người: "Các người nghe không hiểu tiếng người sao? Hay là tai có vấn đề? Tôi đã từng nói trước đó là từ hôn, hôm nay chạm mặt chỉ là trùng hợp, tôi không có hứng thú với nhà họ Triệu các người."

Lúc trước bố và Triệu lão gia có ước hẹn, đợi khi cô 20 tuổi sẽ kết hôn với cháu trai trưởng của ông ta, gả vào nhà họ Triệu.

Cô biết bố vì muốn tốt cho cô, hy vọng cô có chỗ dựa, nhưng cô không muốn kết hôn, càng không cần người nhà họ Triệu che chở, cho nên đến Kinh Thành mấy năm nay cũng không qua lại nhiều với nhà họ Triệu.

Năm nay cô vừa tròn 20 tuổi, một tuần trước cô đến nhà họ Triệu vốn để bàn bạc hủy bỏ hôn ước, có lẽ người nhà họ Triệu tưởng cô đến cửa cầu xin hôn ước, không những không lộ diện, không cho cô vào cửa mà còn bảo bảo mẫu sỉ nhục cô.

Ngay lúc đó cô mới nhìn rõ bộ mặt của người nhà họ Triệu.

Còn về cái gọi là một tỷ bảy trăm năm mươi triệu kia, cô chưa từng thấy, càng không cần đến.

Mọi người nghe vậy thì sắc mặt ai nấy đều đen lại.

Bọn họ đương nhiên không tin Vân Tô không có hứng thú với nhà họ Triệu, chẳng qua là bị tổn thương lòng tự trọng nên cứng miệng mà thôi.

Bố Triệu hừ lạnh một tiếng: "Tốt nhất là như vậy! Vân Tô, nếu như cô an phận thủ thường thì tôi đảm bảo cô có thể ở lại Kinh Thành, nếu cô không an phận thì đừng trách tôi không niệm tình xưa."

Triệu lão gia đã mất kiên nhẫn: "Được rồi, vào trong hết đi."

Việc chính quan trọng hơn, Vân Tô không để ý đến những người này nữa, tiếp tục đi về phía câu lạc bộ.

"Đứng lại!" Thấy cô vẫn đi về phía câu lạc bộ, Triệu Phi Nhi đuổi theo lên trước: "Cô còn dám đi vào trong? Cô cũng không xem lại bản thân mình là ai, trong túi có mấy đồng, đây là nơi cô có thể đến sao?"

Vân Tô liếc nhìn cô ta, giọng điệu lạnh lẽo: "Cút ngay."

Triệu Phi Nhi vừa định nói thêm gì đó thì quản lý câu lạc bộ đột nhiên đi tới.

"Cô Vân Tô, cô đến rồi."

Vân Tô nhìn về phía người đàn ông: "Quản lý Hứa."

Quản lý mỉm cười, lịch sự mời: "Đợi cô lâu rồi, mời đi bên này."

Vân Tô: "Được."

Thấy cảnh này, Triệu Phi Nhi sững sờ tại chỗ, quản lý câu lạc bộ lại đích thân tiếp đón Vân Tô!

Trong thoáng chốc, sắc mặt mọi người nhà họ Triệu đều thay đổi, mỗi người mỗi vẻ.

Câu lạc bộ Lan Đình có chỗ dựa rất sâu, cho dù là quản lý thì cũng không phải người bình thường.

Nhà họ Triệu đều không đủ tư cách để quản lý đích thân tiếp đón, một con ranh con như Vân Tô thì có tài đức gì?

Sắc mặt Triệu Phi Nhi tái mét: "Chuyện gì thế này?"

Người bạn lập tức bước lên: "Chắc là cô ta đến làm thuê đấy, nghe nói cô ta đã bắt đầu công việc thực tập rồi, có lẽ là thiếu tiền."

Triệu phu nhân đi đến bên cạnh con gái: "Được rồi, hôm nay là sinh nhật con, đừng để ý đến những hạng người bát nháo đó nữa."

Một cô nhi không quyền không thế, đến nơi như thế này, trừ khi là đi làm thuê, hoặc là bị người có tiền đùa bỡn, Triệu phu nhân không hề bận tâm.

Triệu Phi Nhi vẫn không vui, khoác tay mẹ: "Mẹ, mẹ có thể khiến Vân Tô cút khỏi Đại học Kinh Thành không, con ghét phải thấy cô ta."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi kết hôn với chú của chồng cũ, áo vest của tôi bị rơi ra
9.1
Vì món nợ ân tình năm xưa, tôi chấp nhận gả cho Sheng Chuxuan, hết lòng làm người vợ hiền thục mà chẳng một lời oán thán. Thế nhưng, sự hy sinh đó chỉ đổi lại sự tham lam vô độ của anh ta. Tại bệnh viện, khi anh ta nhẫn tâm định lấy máu tôi bất chấp tính mạng để cứu người khác, tôi bàng hoàng nhận ra ân nghĩa đã tận. Tôi quyết định ly hôn để sống cho chính mình. Sau khi rời bỏ cuộc hôn nhân độc hại, tôi dần cởi bỏ lớp ngụy trang, khiến cả thế giới kinh ngạc bởi tài năng và thân phận thật sự. Đúng lúc tỏa sáng rực rỡ nhất, tôi bất ngờ phát hiện ra người chú quyền lực của chồng cũ thực chất đã thầm thương trộm nhớ và theo đuổi mình từ lâu.
Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn, Phó phu nhân bị lộ thân phận
8.6
Cuộc hôn nhân kéo dài bốn năm của Tần Thư Niệm tan vỡ chỉ bằng một lời đề nghị ly hôn tuyệt tình. Cô bàng hoàng nhận ra mình chỉ là công cụ để chồng đối phó với gia tộc, trong khi trái tim anh ta luôn dành cho người phụ nữ khác. Rời khỏi nhà chồng, Thư Niệm quyết định rũ bỏ hình tượng vợ hiền dâu đảm để trở lại với thân phận thực sự đầy quyền lực. Cô tỏa sáng rực rỡ và khiến mọi người kinh ngạc bởi tài năng xuất chúng. Khi người chồng cũ tự phụ cho rằng cô đang cố tình thu hút sự chú ý của mình, một vị tổng tài bí ẩn đã xuất hiện, ôm chặt lấy cô và khẳng định chủ quyền trước sự ngỡ ngàng của tất cả. Thân phận thực sự của Thư Niệm dần lộ diện, khiến kẻ từng coi thường cô phải hối hận.
Bìa tiểu thuyết Thiêu rụi ngôi nhà của bốn kẻ tình nhân giả dối của tôi
9.2
Tô An Hạ là người thừa kế duy nhất của một gia tộc lừng lẫy. Cha cô nuôi dưỡng bốn người anh em mồ côi để bảo vệ và kết hôn cùng cô, nhưng An Hạ chỉ trao trọn trái tim cho Đăng Khôi. Đau đớn thay, anh ta chỉ yêu Nguyệt Lam và xem việc cưới cô là công cụ chiếm đoạt tài sản. Thậm chí, Khôi còn dàn dựng tai nạn suýt lấy mạng An Hạ trong khi những người còn lại chỉ lo an ủi nhân tình của anh ta. Sau biến cố, tình cảm trong cô lụi tàn. Tại buổi tiệc định mệnh, khi họ định tung video bêu rếu tình si của cô, An Hạ không hề gục ngã. Với nụ cười trên môi, cô chuẩn bị công khai bằng chứng về những tội lỗi bẩn thỉu của cả bốn kẻ phản bội.
Bìa tiểu thuyết Elena Stone: Vượt ra ngoài tầm với của tỷ phú
9.5
Mười năm bên nhau, Sầm Nghiêm Cẩn đã đưa Elena Stone từ thân phận trẻ mồ côi trở thành phu nhân hào môn quyền quý. Tuy nhiên, tình yêu sâu đậm ấy bỗng chốc tan vỡ khi anh ta nhẫn tâm sai người dùng roi đánh vợ mình chỉ vì một sự cố nhỏ với người tình mới. Đòn roi tàn độc khiến cô sảy thai, nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh lùng tột cùng từ chồng. Đỉnh điểm của bi kịch là khi anh ta mặc kệ nhân tình rút ống thở, sát hại người em trai duy nhất của cô. Mọi hy vọng sụp đổ, Elena quyết định xóa sạch dấu vết quá khứ, thiêu rụi kỷ niệm và rời bỏ danh phận phu nhân Sầm gia để chấm dứt nợ nần với người đàn ông bạc tình.
Bìa tiểu thuyết Từ người vợ hợp đồng đến biểu tượng toàn cầu
8.0
Cuộc hôn nhân hợp đồng hai năm giữa tôi và Trương Hải Nguyên sắp kết thúc trong cay đắng. Từng hy vọng dùng chân tình để lay động anh, nhưng đổi lại chỉ là sự tàn nhẫn. Vì người tình trong mộng Giang Minh Châu, anh ép tôi ký giấy hiến tủy, vứt bỏ quà sinh nhật tôi tặng và cướp đi kỷ vật của mẹ tôi để dâng cho cô ta. Thậm chí, anh sẵn sàng khiến tôi bị thương nặng chỉ để dỗ dành một giọt nước mắt của người phụ nữ đó. Nhận ra bản thân chỉ là kẻ thay thế rẻ mạt, tôi quyết định chấm dứt tất cả. Vào ngày thỏa thuận hết hạn, tôi để lại đơn ly hôn cùng tấm chi phiếu sỉ nhục, dứt khoát rời bỏ người đàn ông máu lạnh này để tìm lại chính mình.
Bìa tiểu thuyết Ngủ ngon nhé, tổng tài sói của tôi
9.1
Kiếp trước, Nhan Ngọc luôn sống nhún nhường, đóng vai thánh nhân để rồi nhận lấy cái chết thảm khốc giữa biển khơi. Có cơ hội tái sinh, cô quyết định rũ bỏ sự yếu đuối để trở nên mạnh mẽ và quyết đoán hơn. Nhan Ngọc tận dụng ký ức tiền kiếp để liên tục gặt hái thành công, từ việc thống trị các bảng xếp hạng âm nhạc đến việc trừng trị những kẻ giả tạo luôn tìm cách hãm hại mình. Trên hành trình vươn tới đỉnh cao danh vọng, cô dành trọn sự dịu dàng cho người đàn ông mình từng bỏ lỡ. Cô nguyện dùng cả đời này để bù đắp và trân trọng tình cảm của anh, viết tiếp chương mới đầy hạnh phúc.