Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cưới chớp nhoáng Tần gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn

Cưới chớp nhoáng Tần gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn

Bị gia đình hào môn giả hủy hôn, Vân Tô bỗng chốc trở thành tâm điểm của những lời mỉa mai. Thế nhưng, cô đã khiến tất cả ngỡ ngàng khi kết hôn thần tốc với nhị gia nhà họ Tần - vị thần tài quyền lực và điển trai nhất Kinh Thành. Dù ban đầu hai người chỉ thỏa thuận chung sống trong hai năm, nhưng sau đó vị tổng tài lạnh lùng lại thay đổi thái độ, nhất quyết không buông tay cô. Lúc này, những thân phận bí mật của Vân Tô dần lộ diện: từ đại sư hội họa, hacker hàng đầu đến bà trùm công nghệ và cuối cùng là thiên kim thật sự của một tập đoàn trang sức danh giá. Những kẻ từng khinh thường cô giờ đây chỉ biết câm lặng trước sự thật chấn động này.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

"Bố nó ít nhiều gì cũng từng cứu ông nội con, chúng ta cũng không thể làm quá đáng, con đừng để ý đến loại người đó là được rồi, làm mất đi thân phận của con." Triệu phu nhân nói.

Triệu Phi Nhi: "Nhưng trong trường con có mấy thiếu gia nhà giàu thích cô ta, nhỡ đâu thật sự để cô ta bám vào được với thiếu gia của một gia tộc lớn thì sao đây?"

"Đó là người ngốc nói mê! Người như nó thì có thể làm đồ chơi cho người ta vài ngày đã là đề cao nó rồi." Trong giọng điệu của Triệu phu nhân đầy vẻ khinh thường.

Triệu Phi Nhi mím môi, không nói thêm gì nữa, trong lòng vẫn khó chịu, sớm muộn gì cô ta cũng phải bắt con khốn đó cút khỏi Kinh Thành!

Trong phòng riêng VIP.

Tần Tư Yến tựa lưng vào sofa, vẻ mặt vẫn lạnh lùng tuấn tú như thường lệ, đôi mắt phượng sâu thẳm nhìn chằm chằm vào một điểm vô định trong không trung, như đang suy nghĩ điều gì.

Hoàn toàn phớt lờ hai người đàn ông đang trò chuyện trên ghế sofa đối diện.

Lúc này Trình Mộc bước vào, vẻ mặt trông không được tốt lắm, đi đến bên cạnh Tần Tư Yến, cúi người trầm giọng nói: "Tần tổng, không bắt được người, cô ấy chạy mất rồi."

Nghe vậy, sắc mặt Tần Tư Yến sa sầm, hơi liếc mắt sang: "Cậu nói gì?"

Vẻ mặt Trình Mộc căng thẳng: "Là tôi làm việc sơ suất!" Ngừng một lát, lại nói tiếp: "Người được cử đi nói tốc độ của người phụ nữ đó rất nhanh, chớp mắt đã biến mất, có thể chuồn khỏi tay hai vệ sĩ được huấn luyện bài bản, xem ra cũng có chút bản lĩnh."

"Rốt cuộc là cô ấy có bản lĩnh, hay do người cậu cử đi không được việc?"

Trình Mộc nhất thời cứng họng, hai người đó là vệ sĩ xuất thân từ lính đánh thuê, vậy mà không thể bắt được một cô nhóc, anh ấy cũng thật sự bất ngờ.

"Đã kiểm tra camera gần đó chưa?" Tần Tư Yến lại hỏi.

"Đã kiểm tra rồi, nhưng không chụp được cô ấy, cô ấy đã cố ý tránh camera."

Cắt đuôi vệ sĩ, lại tránh được camera.

Ánh mắt Tần Tư Yến hơi tối đi, khóe môi đột nhiên nhếch lên một ý cười như có như không, không hổ là sinh viên xuất sắc của khoa Công nghệ thông tin Đại học Kinh Thành, đúng là có chút bản lĩnh.

Vân Tô đi theo quản lý đến trước phòng riêng rồi đẩy cửa ra, quản lý nói: "Mời vào."

"Cảm ơn." Vân Tô cất bước đi vào trong.

Quản lý cũng đi theo vào cùng: "Thiếu gia, cô Vân Tô đến rồi."

Trên sofa, Thời Cảnh lập tức nhìn sang, đồng thời đứng dậy: "Vân Tô, cô đến rồi."

Thời Cảnh, ông chủ của Câu lạc bộ Lan Đình, nhưng hiện tại anh ấy chưa tiếp quản câu lạc bộ hẳn, mà đang quản lý một công ty công nghệ.

Khi làm việc thì quyết đoán nhanh gọn, ngày thường lại ôn hòa nhã nhặn, vô cùng lịch thiệp.

Hai người quen biết nhau qua giáo sư Chu, Thời Cảnh rất tán thưởng năng lực của Vân Tô, cho nên đã mời cô gia nhập công ty của mình.

Góp vốn bằng kỹ thuật, thời gian tự do, nhưng hiện tại vẫn chưa chính thức nhận việc.

Cùng lúc đó, ba người ở một bên cũng nhìn sang.

Dưới ánh đèn pha lê, một dáng người thon thả bước tới, người con gái có mái tóc dài như lụa, làn da tựa như tuyết, mắt sáng răng trắng, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn, đẹp đến mức không gì sánh bằng.

"Thời tổng." Vân Tô khẽ mỉm cười, vô tình chạm phải ánh mắt của Tần Tư Yến, nụ cười trong nháy mắt cứng đờ.

Anh là người đàn ông tối qua!

Sao anh lại ở đây, sao lại ở cùng với Thời Cảnh?

Trình Mộc thoáng kinh ngạc, lập tức khẽ nói: "Tần tổng, là cô ấy!"

Đương nhiên là Tần Tư Yến nhận ra, đôi mắt sâu thẳm chăm chú nhìn người phụ nữ, đáy mắt u ám không nhìn ra chút cảm xúc nào.

Vân Tô giữ bình tĩnh, đi về phía Thời Cảnh, đưa USB trong tay cho anh ấy: "Dữ liệu đã được khôi phục toàn bộ rồi, anh xem thử đi."

Thời Cảnh nhận lấy USB, vẻ mặt đầy biết ơn: "Cảm ơn, vất vả cho cô rồi."

"Thời tổng khách sáo quá."

Quý Trạch Thần lười biếng tựa vào sofa, nhìn Vân Tô với dáng vẻ bất cần đời, tò mò hỏi: "Thời tổng, người đẹp này là ai vậy?"

"Sinh viên khoa Công nghệ thông tin Đại học Kinh Thành, kỹ sư tương lai của công ty chúng tôi, Vân Tô." Thời Cảnh trả lời, ngay sau đó lại giới thiệu: "Vân Tô, đây là Quý thiếu, nhị công tử của Tập đoàn Trang sức Quang Hoa. Còn đây là bạn của Quý thiếu, Tần tổng, tổng giám đốc của Tập đoàn GE."

Tần Tư Yến, Quý Trạch Thần, hai thần tài lớn có tiếng ở Kinh Thành.

Trong lòng Vân Tô sửng sốt.

Anh là Tần Tư Yến!

Người đàn ông tối qua bị cô ngủ, còn được cô đưa cho một tấm chi phiếu lại là Tần Tư Yến!

Vậy nên hai người vừa nãy muốn bắt cô là người của Tần Tư Yến.

Vậy mà lại trùng hợp đến thế, cho nên bây giờ coi như cô đã tự chui đầu vào lưới rồi.

Lại lần nữa chạm phải ánh mắt Tần Tư Yến, Vân Tô bị anh nhìn đến mức có chút chột dạ, trên mặt vẫn giữ bình tĩnh, điềm nhiên nói: "Quý thiếu, Tần tổng."

Quý Trạch Thần mỉm cười đáp một tiếng.

Sau sự im lặng ngắn ngủi, Tần Tư Yến đột nhiên lên tiếng: "Cô Vân Tô, lại gặp lại rồi."

Chữ "lại" này mang ý nghĩa vô cùng sâu xa.

Nghe vậy, Thời Cảnh tỏ vẻ hơi kinh ngạc: "Vân Tô và Tần tổng quen biết sao?"

Chưa đợi Tần Tư Yến lên tiếng, Vân Tô lập tức nói: "Không quen biết, chỉ là từng có duyên gặp mặt một lần, lúc đó không biết là ai, không ngờ lại là Tần tổng."

Thời Cảnh hiểu ra: "Hóa ra là vậy."

Tần Tư Yến lại không nói thêm gì nữa, Vân Tô thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ánh mắt nghi ngờ của Quý Trạch Thần lướt qua trên mặt hai người, lờ mờ cảm thấy hai người không chỉ đơn giản là có duyên gặp một lần, đây vẫn là lần đầu tiên anh ấy thấy Tần Tư Yến chủ động nói chuyện với người phụ nữ xa lạ.

Đúng là phải kinh ngạc.

Anh ấy nở nụ cười đầy hứng thú hỏi: "Cô Vân Tô có muốn uống một ly không?"

Vân Tô nặn ra nụ cười: "Xin lỗi, tôi không biết uống rượu."

Cô không muốn uống rượu nữa đâu!

"Không biết uống rượu sao?" Tần Tư Yến lạnh nhạt nói.

Rõ ràng tối qua còn xộc vào phòng anh đầy mùi rượu! Lúc này lại đóng vai gái ngoan rồi.

Mặt Vân Tô không đổi sắc: "Tôi bị dị ứng với cồn."

"Vân Tô, trông sắc mặt cô không được tốt lắm? Có phải thấy khó chịu không?" Thời Cảnh bỗng nhiên hỏi, trong giọng nói dịu dàng mang theo sự quan tâm.

Vân Tô khẽ ho một tiếng: "Không có, có lẽ là vừa nãy đi hơi gấp thôi."

Ánh mắt lạnh lùng của Tần Tư Yến liếc sang người phụ nữ, nhanh chóng cắt đuôi được hai vệ sĩ huấn luyện bài bản thì đúng là gấp, nhưng đi quanh đi quẩn lại cuối cùng vẫn rơi vào tay anh, lần này cô đừng hòng trốn thoát.

"Vậy đừng đứng nữa, ngồi đi." Thời Cảnh nói.

Vân Tô không muốn tiếp tục ở lại thêm nữa: "Không cần đâu, đã đến đưa USB rồi, tôi nên về trường đây."

Thời Cảnh: "Vậy cũng được, sau khi về đến trường thì gửi tin nhắn cho tôi xác nhận đã an toàn nhé."

"Được."

Vân Tô lại lần nữa nhìn về phía Tần Tư Yến và Quý Trạch Thần, khẽ gật đầu, coi như chào tạm biệt, sau đó quay người rời đi.

Quý Trạch Thần nhếch khóe môi, trêu chọc: "Thời tổng quan tâm đến tất cả cấp dưới như vậy sao? Hay là chỉ với kỹ sư xinh đẹp này thôi?"

Thời Cảnh cười ôn hòa: "Quý thiếu nói đùa rồi, tôi luôn đối xử bình đẳng với mọi người, đều quan tâm tới tất cả cộng sự."

Ẩn ý trong lời nói tiết lộ rằng anh ấy không hề coi Vân Tô là cấp dưới.

Tần Tư Yến đột nhiên đứng dậy: "Mọi người nói chuyện đi, tôi có việc đi trước đây."

Chưa đợi hai người đáp lời đã sải bước đi ra ngoài.

Trình Mộc bước nhanh đuổi theo.

Quý Trạch Thần đã quen với dáng vẻ này của anh, nhưng Thời Cảnh và Tần Tư Yến không hề thân thiết, còn tưởng là có chỗ nào mà bản thân tiếp đón chưa được chu đáo...

Nhìn ra sự lo lắng trong mắt anh ấy, Quý Trạch Thần nói: "Cậu ấy luôn như vậy, Thời tổng không cần bận tâm, chúng ta tiếp tục đi, tôi kính anh một ly."

Vừa nói vừa nâng ly rượu lên.

Thời Cảnh thu lại ánh mắt, bưng ly rượu của mình lên đáp lại: "Quý thiếu khách sáo rồi."

Vân Tô ra khỏi phòng riêng, vừa đi được vài mét đã nhận ra tiếng bước chân phía sau.

"Cô Vân Tô, xin dừng bước." Trình Mộc lên tiếng.

Quả nhiên.

Vân Tô dừng bước, quay đầu lại, hai hình bóng cao lớn anh tuấn đang đi về phía cô.

Bắt đầu từ lúc biết thân phận của Tần Tư Yến, cô đã hiểu rõ chuyện tối qua vẫn chưa kết thúc.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi kết hôn với chú của chồng cũ, áo vest của tôi bị rơi ra
9.1
Vì món nợ ân tình năm xưa, tôi chấp nhận gả cho Sheng Chuxuan, hết lòng làm người vợ hiền thục mà chẳng một lời oán thán. Thế nhưng, sự hy sinh đó chỉ đổi lại sự tham lam vô độ của anh ta. Tại bệnh viện, khi anh ta nhẫn tâm định lấy máu tôi bất chấp tính mạng để cứu người khác, tôi bàng hoàng nhận ra ân nghĩa đã tận. Tôi quyết định ly hôn để sống cho chính mình. Sau khi rời bỏ cuộc hôn nhân độc hại, tôi dần cởi bỏ lớp ngụy trang, khiến cả thế giới kinh ngạc bởi tài năng và thân phận thật sự. Đúng lúc tỏa sáng rực rỡ nhất, tôi bất ngờ phát hiện ra người chú quyền lực của chồng cũ thực chất đã thầm thương trộm nhớ và theo đuổi mình từ lâu.
Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn, Phó phu nhân bị lộ thân phận
8.6
Cuộc hôn nhân kéo dài bốn năm của Tần Thư Niệm tan vỡ chỉ bằng một lời đề nghị ly hôn tuyệt tình. Cô bàng hoàng nhận ra mình chỉ là công cụ để chồng đối phó với gia tộc, trong khi trái tim anh ta luôn dành cho người phụ nữ khác. Rời khỏi nhà chồng, Thư Niệm quyết định rũ bỏ hình tượng vợ hiền dâu đảm để trở lại với thân phận thực sự đầy quyền lực. Cô tỏa sáng rực rỡ và khiến mọi người kinh ngạc bởi tài năng xuất chúng. Khi người chồng cũ tự phụ cho rằng cô đang cố tình thu hút sự chú ý của mình, một vị tổng tài bí ẩn đã xuất hiện, ôm chặt lấy cô và khẳng định chủ quyền trước sự ngỡ ngàng của tất cả. Thân phận thực sự của Thư Niệm dần lộ diện, khiến kẻ từng coi thường cô phải hối hận.
Bìa tiểu thuyết Thiêu rụi ngôi nhà của bốn kẻ tình nhân giả dối của tôi
9.2
Tô An Hạ là người thừa kế duy nhất của một gia tộc lừng lẫy. Cha cô nuôi dưỡng bốn người anh em mồ côi để bảo vệ và kết hôn cùng cô, nhưng An Hạ chỉ trao trọn trái tim cho Đăng Khôi. Đau đớn thay, anh ta chỉ yêu Nguyệt Lam và xem việc cưới cô là công cụ chiếm đoạt tài sản. Thậm chí, Khôi còn dàn dựng tai nạn suýt lấy mạng An Hạ trong khi những người còn lại chỉ lo an ủi nhân tình của anh ta. Sau biến cố, tình cảm trong cô lụi tàn. Tại buổi tiệc định mệnh, khi họ định tung video bêu rếu tình si của cô, An Hạ không hề gục ngã. Với nụ cười trên môi, cô chuẩn bị công khai bằng chứng về những tội lỗi bẩn thỉu của cả bốn kẻ phản bội.
Bìa tiểu thuyết Elena Stone: Vượt ra ngoài tầm với của tỷ phú
9.5
Mười năm bên nhau, Sầm Nghiêm Cẩn đã đưa Elena Stone từ thân phận trẻ mồ côi trở thành phu nhân hào môn quyền quý. Tuy nhiên, tình yêu sâu đậm ấy bỗng chốc tan vỡ khi anh ta nhẫn tâm sai người dùng roi đánh vợ mình chỉ vì một sự cố nhỏ với người tình mới. Đòn roi tàn độc khiến cô sảy thai, nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh lùng tột cùng từ chồng. Đỉnh điểm của bi kịch là khi anh ta mặc kệ nhân tình rút ống thở, sát hại người em trai duy nhất của cô. Mọi hy vọng sụp đổ, Elena quyết định xóa sạch dấu vết quá khứ, thiêu rụi kỷ niệm và rời bỏ danh phận phu nhân Sầm gia để chấm dứt nợ nần với người đàn ông bạc tình.
Bìa tiểu thuyết Từ người vợ hợp đồng đến biểu tượng toàn cầu
8.0
Cuộc hôn nhân hợp đồng hai năm giữa tôi và Trương Hải Nguyên sắp kết thúc trong cay đắng. Từng hy vọng dùng chân tình để lay động anh, nhưng đổi lại chỉ là sự tàn nhẫn. Vì người tình trong mộng Giang Minh Châu, anh ép tôi ký giấy hiến tủy, vứt bỏ quà sinh nhật tôi tặng và cướp đi kỷ vật của mẹ tôi để dâng cho cô ta. Thậm chí, anh sẵn sàng khiến tôi bị thương nặng chỉ để dỗ dành một giọt nước mắt của người phụ nữ đó. Nhận ra bản thân chỉ là kẻ thay thế rẻ mạt, tôi quyết định chấm dứt tất cả. Vào ngày thỏa thuận hết hạn, tôi để lại đơn ly hôn cùng tấm chi phiếu sỉ nhục, dứt khoát rời bỏ người đàn ông máu lạnh này để tìm lại chính mình.
Bìa tiểu thuyết Ngủ ngon nhé, tổng tài sói của tôi
9.1
Kiếp trước, Nhan Ngọc luôn sống nhún nhường, đóng vai thánh nhân để rồi nhận lấy cái chết thảm khốc giữa biển khơi. Có cơ hội tái sinh, cô quyết định rũ bỏ sự yếu đuối để trở nên mạnh mẽ và quyết đoán hơn. Nhan Ngọc tận dụng ký ức tiền kiếp để liên tục gặt hái thành công, từ việc thống trị các bảng xếp hạng âm nhạc đến việc trừng trị những kẻ giả tạo luôn tìm cách hãm hại mình. Trên hành trình vươn tới đỉnh cao danh vọng, cô dành trọn sự dịu dàng cho người đàn ông mình từng bỏ lỡ. Cô nguyện dùng cả đời này để bù đắp và trân trọng tình cảm của anh, viết tiếp chương mới đầy hạnh phúc.