
Mười lăm năm, rồi một bức ảnh
Chương 2
Mai Bích An POV:
"Em hơi mệt." Tôi lặp lại, giọng nói không chút cảm xúc.
Lê Quang Huy nhíu mày, nhưng rồi nhanh chóng giãn ra. Anh ta luôn tự tin như vậy, luôn cho rằng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của mình. "Vậy em nghỉ ngơi sớm đi. Để anh gọi bác sĩ đến xem."
"Không cần đâu." Tôi từ chối. "Chắc do thay đổi thời tiết thôi."
Anh ta không nghi ngờ gì, gật đầu rồi đi vào phòng tắm. Tôi đứng đó, nhìn theo bóng lưng của người đàn ông tôi đã từng yêu bằng cả sinh mệnh. Giờ đây, trong mắt tôi, anh ta chỉ là một kẻ xa lạ bẩn thỉu.
Khi Huy bước ra từ phòng tắm, anh ta thấy bộ vest được là phẳng phiu treo trên giá. Đó là bộ vest tôi đã đặt may riêng cho anh ta, loại vải đắt tiền nhất.
"Em chuẩn bị cho anh à?" Anh ta có vẻ ngạc nhiên và vui mừng.
"Ừm, mai là sinh nhật anh rồi." Tôi đáp, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười châm biếm mà anh ta không thể nhìn thấy.
Sinh nhật anh ta, cũng là ngày giỗ của cuộc hôn nhân này.
"Cảm ơn vợ yêu." Huy bước tới, định hôn lên trán tôi. "Anh cứ tưởng em quên mất."
Sao tôi có thể quên được? Tôi đã đếm từng ngày, từng giờ.
"Anh biết em luôn là người chu đáo nhất mà." Anh ta tự mãn nói.
Tôi nhìn anh ta, trong lòng dâng lên một cảm giác tuyệt vọng đến cùng cực. Người đàn ông này, rốt cuộc có trái tim không? Anh ta có biết những lời nói dối trá của mình đã đâm nát trái tim tôi thành trăm mảnh không?
"Hôm nay cũng là một ngày đặc biệt." Tôi buông một câu bâng quơ.
Huy ngẩn người, cố gắng lục lọi trong trí nhớ. "Ngày gì đặc biệt nhỉ?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Kỷ niệm ngày cưới của chúng ta."
Sắc mặt Huy thoáng chốc cứng đờ. Anh ta đã quên. Đương nhiên là anh ta đã quên. Làm sao một người đàn ông bận rộn với nhân tình bé nhỏ lại có thể nhớ đến ngày kỷ niệm với người vợ cũ kỹ ở nhà?
"Anh… anh xin lỗi, An." Anh ta lắp bắp, vẻ mặt đầy hối lỗi. "Dạo này công việc bận quá, anh…"
"Không sao." Tôi ngắt lời anh ta. "Em cũng không để ý."
Anh ta thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đề nghị. "Hay là mai chúng ta đi ăn ở nhà hàng Ý mà em thích nhé? Coi như anh chuộc lỗi."
Tôi chỉ im lặng.
Anh ta lại tiếp tục. "Chỉ có hai chúng ta thôi. Anh sẽ dành cả ngày cho em, không công việc, không điện thoại."
"Được." Tôi đáp, giọng nhẹ tênh.
Tôi muốn xem, vở kịch này của anh ta có thể diễn đến mức nào.
Sáng hôm sau, trên đường đến nhà hàng, Huy không ngừng nói về những dự án mới, về những thành công của anh ta trên thương trường. Tôi ngồi bên cạnh, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trí bay bổng nơi nào.
Bất chợt, mắt tôi dừng lại ở khe ghế. Một chiếc khuyên tai rẻ tiền, hình ngôi sao, lấp lánh dưới ánh nắng.
Tôi nhận ra nó. Đó là chiếc khuyên tai của Tôn Yến My. Tôi đã thấy cô ta đeo nó trong bữa tiệc công ty lần trước.
Vậy là, chiếc xe này, không gian riêng tư này của chúng tôi, cũng đã bị vấy bẩn.
Tôi nhặt chiếc khuyên tai lên, nắm chặt trong lòng bàn tay. Lạnh lẽo. Sắc nhọn. Giống như trái tim tôi lúc này.
Tôi đã không nói gì. Tôi không muốn tranh cãi. Một khi đã quyết định ra đi, mọi sự níu kéo, mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa.
Nhà hàng Ý nằm trên một con phố yên tĩnh, nơi chúng tôi đã từng có rất nhiều kỷ niệm đẹp. Chính tại nơi này, mười năm trước, Huy đã quỳ gối cầu hôn tôi.
"Em còn nhớ nơi này không?" Huy hỏi, giọng đầy ho懐 niệm.
Tôi gật đầu. "Nhớ."
Tôi nhớ từng chi tiết, nhớ ánh mắt lấp lánh của anh khi trao cho tôi chiếc nhẫn, nhớ lời thề của anh sẽ yêu tôi trọn đời.
Nhưng tất cả, chỉ còn là quá khứ.
Tôi quyết định, đây sẽ là nơi kết thúc tất cả.
Chúng tôi vừa ngồi xuống, những người xung quanh đã nhận ra Huy. Họ xì xào bàn tán.
"Kia có phải là chủ tịch Lê không? Trông anh ấy phong độ quá."
"Người phụ nữ bên cạnh chắc là vợ anh ấy. Thật có phúc."
Huy mỉm cười hưởng thụ những lời tán dương đó. Đúng lúc này, điện thoại của anh ta reo lên. Màn hình hiện lên hai chữ "Công việc".
Anh ta liếc nhìn tôi, có chút do dự. "Anh ra ngoài nghe điện thoại một lát."
"Cứ nghe ở đây đi." Tôi nói.
Anh ta có vẻ khó xử, nhưng vẫn bấm nút nghe. "Alo, anh nghe."
Giọng anh ta lập tức trở nên dịu dàng, khác hẳn với vẻ uy nghiêm thường ngày. "Em sao thế? Đã ăn gì chưa?... Ừm, anh biết rồi. Ngoan, đừng khóc. Lát nữa anh qua với em."
Anh ta cúp máy, nhìn tôi với vẻ áy náy. "Công ty có chút việc gấp, anh phải đi một lát."
"Việc gấp?" Tôi nhếch môi. "Gấp đến mức phải bỏ cả bữa ăn kỷ niệm?"
"Anh xin lỗi, An. Chỉ một lát thôi, anh sẽ quay lại ngay." Anh ta đứng dậy, khoác vội chiếc áo vest. "Em ở đây đợi anh nhé, gọi món em thích ăn trước đi."
Những người xung quanh lại bắt đầu xì xào.
"Chủ tịch Lê thật bận rộn, nhưng vẫn không quên dặn dò vợ."
"Đúng là người đàn ông của gia đình."
Tôi cười lạnh trong lòng. Đàn ông của gia đình? Hay là đàn ông của thiên hạ?
Tôi biết anh ta đi đâu. Tôi biết người gọi cho anh ta là ai.
Tôi ngồi yên, không gọi món. Tôi quay trở lại xe, mở chiếc laptop Huy để quên trên ghế sau. Mật khẩu vẫn là ngày sinh của tôi. Nực cười thật.
Tôi mở ứng dụng chat. Hàng loạt tin nhắn đập vào mắt tôi, những lời lẽ dâm đãng, những hình ảnh ghê tởm giữa Huy và Tôn Yến My.
"Chồng ơi, khi nào anh mới ly dị bà vợ già của anh?"
"Ngoan, đợi anh thêm chút nữa. Sắp rồi."
"Anh có yêu em không?"
"Yêu chứ, yêu chết đi được. Tối nay anh qua với em, chúng ta thử tư thế mới nhé."
"Vợ già"… Hóa ra trong mắt anh ta, tôi chỉ là một "bà vợ già".
Cơn buồn nôn ập đến, tôi không thể kìm được nữa. Tôi mở cửa xe, nôn thốc nôn tháo ra lề đường. Dạ dày tôi trống rỗng, chỉ có dịch vị chua loét trào ra.
Đúng lúc đó, Huy quay lại. Anh ta hốt hoảng chạy đến bên tôi. "An, em sao thế? Có phải đồ ăn không hợp không?"
Anh ta định đỡ tôi, nhưng tôi đã gạt tay anh ta ra.
"Đừng chạm vào tôi."
Có thể bạn cũng thích





