
Mười lăm năm, rồi một bức ảnh
Chương 3
Mai Bích An POV:
Cơn nôn vẫn chưa dứt, cổ họng tôi nóng rát. Lê Quang Huy luống cuống lấy khăn giấy lau miệng cho tôi, vẻ mặt đầy lo lắng giả tạo.
"Để anh đưa em đến bệnh viện."
Tôi lắc đầu, đẩy tay anh ta ra. Tôi không muốn có bất kỳ sự đụng chạm nào từ con người bẩn thỉu này nữa.
Tôi không hiểu. Tại sao một người đàn ông có thể trơ trẽn đến vậy? Vừa mới ân ái với nhân tình xong, lại có thể quay về tỏ ra yêu thương, quan tâm vợ mình. Anh ta nghĩ tôi là con ngốc sao? Hay anh ta quá tự tin vào khả năng diễn xuất của mình?
Sau một hồi, cơn buồn nôn cũng dịu đi. Tôi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Ánh nắng ban trưa xuyên qua kẽ lá, nhảy múa trên mí mắt tôi. Tôi cảm thấy kiệt sức, cả về thể chất lẫn tinh thần.
"Em đỡ hơn chưa?" Huy lại hỏi, giọng vẫn đầy "quan tâm".
"Rồi." Tôi đáp cộc lốc. "Chắc do say xe."
"Vậy tối nay sinh nhật anh, chúng ta tổ chức ở nhà nhé? Anh sẽ gọi đầu bếp đến nấu những món em thích." Anh ta đề nghị, cố gắng lấy lòng tôi.
"Không cần." Tôi nói. "Em muốn đến công ty anh."
"Đến công ty làm gì?" Huy ngạc nhiên. "Ở đó toàn người là người, ồn ào lắm."
"Em muốn xem nơi chồng mình làm việc. Mười năm nay, em chưa một lần đến văn phòng của anh." Tôi nói, giọng bình thản.
Thực ra, tôi chỉ muốn tạo cho anh ta một bất ngờ nho nhỏ. Một màn kịch cuối cùng trước khi hạ màn.
"Nhưng..." Anh ta có vẻ do dự.
"Sao thế? Anh không muốn em đến à? Hay trong văn phòng của anh có gì đó không thể cho em xem?" Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, ánh mắt sắc lẹm.
Huy lập tức lảng tránh ánh mắt của tôi. "Đâu có. Chỉ là anh sợ em mệt thôi. Nếu em muốn thì chúng ta đi." Anh ta gượng cười.
Về đến nhà, Huy vội vàng đi vào phòng làm việc, đóng sập cửa lại. Chắc là gọi điện cho cô nhân tình bé nhỏ, báo cáo tình hình và hủy cuộc hẹn tối nay.
Tôi lặng lẽ theo sau, áp tai vào cửa.
"My à, anh xin lỗi. Tối nay anh không qua với em được rồi... Vợ anh... cô ấy đòi đến công ty... Ừm, anh biết rồi. Em đừng giận. Mai anh bù cho em nhé, gấp đôi luôn... Ngoan, nghe lời anh."
Tôi quay trở về phòng ngủ. Căn phòng rộng lớn, sang trọng nhưng lạnh lẽo. Tôi nhìn chiếc hộp quà đặt trên bàn trang điểm. Đó là "món quà sinh nhật" tôi đã chuẩn bị cho anh ta.
Tối đó, khi tôi đang thay đồ, Huy bước vào. "Em vẫn chưa khỏe à? Hay là chúng ta không đi nữa nhé?"
"Em không sao."
"Vậy món quà sinh nhật em chuẩn bị cho anh đâu?" Anh ta hỏi, vẻ mặt đầy mong đợi.
"Em để trên bàn trang điểm đó." Tôi chỉ.
Anh ta định mở ra, nhưng tôi ngăn lại. "Khoan đã. Đợi đến đúng mười hai giờ đêm nay, khi chỉ còn một mình anh, hãy mở nó ra."
"Sao phải bí mật vậy?" Anh ta cười.
Bởi vì đó là lúc anh nhận ra, anh đã mất em mãi mãi. Tôi thầm nghĩ.
"Bất ngờ thì mới thú vị chứ." Tôi mỉm cười, một nụ cười mà chính tôi cũng cảm thấy giả tạo.
Anh ta không nghi ngờ gì, ôm tôi vào lòng. "Vợ anh lúc nào cũng tâm lý."
Sáng sớm hôm sau, khi tôi còn đang mơ màng, điện thoại của Huy liên tục reo. Anh ta bực bội vớ lấy điện thoại, làu bàu. "Sáng sớm đã gọi. Đúng là phiền phức."
Anh ta ra ban công nghe máy, cố gắng hạ thấp giọng. Nhưng tôi vẫn nghe thấy.
"Alo... Ừ, tôi đây... Hàng đến rồi à?... Tốt. Cứ để ở chỗ cũ. Nhớ kín đáo đấy."
Một lúc sau, anh ta quay vào, trên tay cầm một chiếc hộp nhỏ, nhanh chóng giấu nó vào trong tủ quần áo.
Tôi biết trong đó là gì. Sáng nay trên đường đi, tôi đã nhận được tin nhắn từ Tôn Yến My.
"Chị dâu ơi, tối nay là sinh nhật chồng chị. Em đã chuẩn bị cho anh ấy một món quà đặc biệt. Chắc anh ấy sẽ thích lắm." Kèm theo đó là một đường link mua hàng. Tôi bấm vào, màn hình hiện lên hình ảnh một hộp bao cao su với đủ loại mùi hương và kiểu dáng.
Bữa sáng, Huy chuẩn bị rất thịnh soạn. Anh ta tỏ ra là một người chồng hoàn hảo, chu đáo.
"An này, hay là mình thuê thêm người giúp việc đi. Em dạo này trông xanh xao quá, anh xót."
"Em tự lo được." Tôi từ chối.
"Nhưng anh không muốn em vất vả."
Tôi đặt nĩa xuống, nhìn anh ta. "Huy, anh có nghĩ... cuộc hôn nhân của chúng ta có vấn đề không?"
Anh ta giật mình, nhưng lập tức phủ nhận. "Vấn đề gì chứ? Chúng ta vẫn rất tốt mà. Anh yêu em, em cũng yêu anh."
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Tất nhiên rồi. Anh thề, cả đời này Lê Quang Huy anh chỉ có một mình Mai Bích An em. Nếu có người thứ ba xen vào, anh sẽ ra đi tay trắng."
Lời thề nghe thật hùng hồn, thật cảm động. Nếu là tôi của ngày hôm qua, có lẽ tôi đã rơi nước mắt vì hạnh phúc. Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy nó thật nực cười.
"Anh nói thật chứ?"
"Tất nhiên là thật."
Tôi mỉm cười. "Được, em tin anh."
Anh ta thở phào nhẹ nhõm.
Tôi cầm ly nước lên, uống một ngụm. "Vậy... anh thích loại bao cao su có mùi hương gì?"
Ly cà phê trên tay anh ta suýt nữa thì rơi xuống.
Có thể bạn cũng thích





