Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Mười lăm năm, rồi một bức ảnh

Mười lăm năm, rồi một bức ảnh

Từng tin tưởng Lê Quang Huy là cả thế giới sau mười năm yêu và mười năm hôn nhân, cuộc đời tôi sụp đổ khi nhận được ảnh giường chiếu của anh ta cùng thực tập sinh Tôn Yến My. Cô gái 22 tuổi ấy không chỉ khiêu khích bằng tấm hình nhạy cảm mà còn gửi cả que thử thai hai vạch, khẳng định đang mang trong mình con trai của anh. Trớ trêu thay, Huy vẫn diễn vai người chồng mẫu mực, lên truyền hình ca ngợi vợ dù quên kỷ niệm ngày cưới. Nhận ra mười bốn năm thanh xuân chẳng bằng chút lạ lẫm trẻ trung, tôi không chọn cách gào thét. Tôi lặng lẽ đổi tên thành Khúc Khánh Nhi, nung chảy nhẫn cưới thành vàng khối. Ngay sinh nhật anh ta, tôi để lại đơn ly hôn cùng cục vàng lạnh lẽo rồi rời khỏi đất nước, chấm dứt mọi thứ.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Mười năm yêu, mười năm kết hôn, tôi đã từng ngây thơ tin rằng Lê Quang Huy là cả thế giới của mình.

Cho đến khi tôi nhận được bức ảnh anh ta ngủ với một người phụ nữ khác.

Cô ta là Tôn Yến My, thực tập sinh 22 tuổi ở công ty anh, không chỉ gửi ảnh giường chiếu mà còn cả que thử thai hai vạch, khiêu khích rằng cô ta đã mang thai con trai của anh.

Trong khi đó, chồng tôi vẫn đóng vai người chồng hoàn hảo, quên kỷ niệm ngày cưới nhưng lại hứa hẹn bù đắp, thậm chí còn lên truyền hình nói rằng tôi là người phụ nữ quan trọng nhất đời anh.

Hóa ra, mười bốn năm thanh xuân tôi dành cho anh, trong mắt anh lại không bằng một chút mới mẻ của tuổi trẻ. Lâu đài tình yêu mà tôi vun đắp, chỉ cần một cơn gió nhẹ là có thể sụp đổ.

Lần này, tôi không gào thét chất vấn. Tôi lặng lẽ đổi tên thành Khúc Khánh Nhi, nung chảy nhẫn cưới, và vào đúng ngày sinh nhật anh ta, tôi đặt đơn ly hôn cùng cục vàng nguội lạnh làm "quà", rồi biến mất khỏi đất nước này mãi mãi.

Chương 1

Mai Bích An POV:

Mười năm yêu, mười năm kết hôn, tôi đã từng ngây thơ tin rằng Lê Quang Huy là cả thế giới của mình, cho đến khi tôi nhận được bức ảnh anh ta ngủ với một người phụ nữ khác.

Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, khi chúng tôi còn là những cô cậu sinh viên nghèo. Huy đạp chiếc xe đạp cọc cạch, chở tôi đi dọc con đường rợp bóng phượng vĩ. Anh ghé vào một quán chè ven đường, vui vẻ gọi hai ly chè đỗ đen.

"An này, sau này anh giàu rồi, anh sẽ mua cho em một căn biệt thự thật to, có hồ bơi, có sân vườn, em thích trồng hoa gì thì trồng."

Tôi bật cười, múc một thìa chè đưa lên miệng. "Em không cần biệt thự, chỉ cần anh thôi."

Huy nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh như sao trời. Anh nắm lấy tay tôi, siết chặt. "Anh hứa, cả đời này anh sẽ chỉ yêu một mình em."

Lời hứa của đàn ông, có lẽ chỉ nên nghe trong khoảnh khắc ấy mà thôi.

Lần đầu tiên chúng tôi gần gũi, cũng là trong một căn phòng trọ chật hẹp, nóng bức. Chiếc quạt máy cũ kỹ kêu kèn kẹt, nhưng chúng tôi chẳng hề để tâm. Khi Huy vụng về cởi chiếc áo sơ mi của tôi, tay anh run run.

Bất chợt, anh khựng lại, mặt đỏ bừng.

"Sao thế?" Tôi lo lắng hỏi.

Anh lắp bắp, chỉ vào ngực tôi. "Cái… cái này… sao nó lại ở đây?"

Tôi cúi xuống nhìn, rồi phá lên cười. Thì ra là miếng dán giữ nhiệt tôi dùng vì đến kỳ. Cú va chạm bất ngờ khiến nó bong ra một nửa, trông thật khôi hài.

Huy ngượng chín cả mặt, vội vàng quay đi. "Anh… anh không biết…"

Tôi kéo tay anh lại, nụ cười vẫn chưa dứt. "Đồ ngốc."

Lê Quang Huy, người đàn ông mà sau này cả thành phố Hồ Chí Minh này phải nể sợ, người có thể hô mưa gọi gió trên thương trường, lại chỉ có một bộ dạng ngây ngô, thuần phục duy nhất trước mặt tôi. Anh luôn nói, tôi là khắc tinh của anh, là điểm yếu duy nhất của anh.

Mối tình của chúng tôi, từ giảng đường đại học đến cuộc hôn nhân mười năm, đã trở thành một giai thoại trong mắt mọi người. Họ nói chúng tôi là cặp đôi hoàn hảo, là minh chứng cho tình yêu đích thực. Huy, từ một chàng sinh viên nghèo, đã trở thành ông trùm bất động sản thành đạt. Còn tôi, từ một kiến trúc sư đầy hoài bão, đã lui về hậu phương, trở thành người vợ toàn tâm toàn ý chăm sóc cho gia đình.

Mười bốn năm thanh xuân, tôi dành trọn cho anh.

Thế giới hoàn hảo ấy sụp đổ vào một buổi chiều thứ ba.

Tôi nhận được một tin nhắn từ một số lạ. "Chị có phải là Mai Bích An không?"

Tôi không trả lời.

Người đó lại gửi tiếp một tấm ảnh.

Trong ảnh, là một người đàn ông đang say ngủ trên chiếc giường lớn. Gương mặt quen thuộc ấy, dù chỉ là góc nghiêng, tôi cũng có thể nhận ra ngay lập tức. Đó là chồng tôi, Lê Quang Huy.

Bên cạnh anh, một cánh tay trắng nõn, thon dài đang vòng qua eo anh, những ngón tay sơn đỏ chói mắt đang nghịch ngợm chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của anh.

Chiếc nhẫn ấy, là do chính tay tôi thiết kế, trên đời này chỉ có một cặp duy nhất.

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến không thở nổi.

Tấm ảnh tiếp theo được gửi đến. Lần này là ảnh chụp chính diện người phụ nữ kia. Một gương mặt trẻ trung, xinh đẹp, với nụ cười đầy khiêu khích. Cô ta mặc chiếc áo sơ mi của Huy, cổ áo mở hờ hững, để lộ xương quai xanh quyến rũ và một vết hôn đỏ ửng.

Tôi nhận ra cô ta. Tôn Yến My, thực tập sinh mới ở công ty của Huy, mới 22 tuổi. Tôi đã gặp cô ta vài lần trong các bữa tiệc của công ty. Lần nào cô ta cũng ngọt ngào chào tôi một tiếng "chị dâu" .

Đầu óc tôi trống rỗng. Mọi thứ xung quanh như chìm vào một khoảng không vô định. Tôi đã nghĩ đến việc gọi cho Huy, gào thét, chất vấn anh.

Nhưng tôi đã không làm vậy.

Sự im lặng đôi khi còn đáng sợ hơn cả một cuộc cãi vã.

Tôi ngồi bất động trên sofa, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Những bức ảnh, những dòng tin nhắn khiêu khích từ Tôn Yến My cứ thay nhau hiện lên. Cô ta kể về việc Huy đã chiều chuộng cô ta thế nào, đã hứa hẹn cho cô ta những gì.

Hóa ra, tình yêu mười bốn năm của tôi, trong mắt anh, lại không bằng một chút mới mẻ của tuổi trẻ.

Hóa ra, lâu đài tình yêu mà tôi vun đắp bấy lâu nay, chỉ cần một cơn gió nhẹ là có thể sụp đổ.

Tình yêu là gì? Là lời thề non hẹn biển, hay chỉ là một trò lừa dối tinh vi?

Ngày hôm sau, tôi đến văn phòng luật sư.

Tôi không muốn đối chất. Tôi không muốn tranh cãi. Tôi chỉ muốn biến mất, hoàn toàn và triệt để.

Tôi nộp đơn xin thay đổi tên hợp pháp của mình.

Người nhân viên ở sở tư pháp nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên. "Thưa cô Mai Bích An, cô chắc chắn muốn đổi tên chứ ạ? Thủ tục này khá phức tạp và sẽ ảnh hưởng đến tất cả các giấy tờ tùy thân của cô."

Tôi gật đầu, giọng nói bình thản đến lạ. "Tôi chắc chắn."

"Cô muốn đổi thành tên gì ạ?"

"Khúc Khánh Nhi."

Khúc, là họ của mẹ tôi. Khánh Nhi, có nghĩa là niềm vui, sự an nhiên. Tôi muốn bắt đầu một cuộc đời mới, một cuộc đời không có Lê Quang Huy, không có sự phản bội.

"Cô Khúc Khánh Nhi," người nhân viên lặp lại cái tên mới, "cô có lý do đặc biệt nào cho việc này không?"

Tôi mỉm cười, một nụ cười trống rỗng. "Tôi chỉ muốn bắt đầu lại."

Tôi đã lên một kế hoạch tỉ mỉ. Thay đổi tên. Làm hộ chiếu mới. Thanh lý tất cả tài sản đứng tên mình. Và cuối cùng, biến mất khỏi đất nước này.

Hai tuần sau, tôi nhận được giấy tờ tùy thân mới. Trên tấm thẻ căn cước, cái tên Mai Bích An đã được thay thế bằng Khúc Khánh Nhi. Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh của mình, một người phụ nữ với ánh mắt vô hồn.

Mai Bích An, đã chết rồi.

Tối hôm đó, Lê Quang Huy xuất hiện trên bản tin tài chính. Anh ta vừa hoàn thành một thương vụ lớn, gương mặt rạng rỡ, đầy tự tin. Người dẫn chương trình hỏi về bí quyết thành công của anh.

Huy mỉm cười, giơ bàn tay có đeo chiếc nhẫn cưới lên. "Bí quyết của tôi, là có một người vợ tuyệt vời luôn ở phía sau ủng hộ."

MC cười lớn, "Xem ra chủ tịch Lê của chúng ta rất yêu vợ."

"Đương nhiên rồi," Huy nói, giọng đầy tự hào. "Vợ tôi là người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời tôi. Tôi có thể mất tất cả, nhưng không thể mất cô ấy."

Cả trường quay vỗ tay rần rần. Những lời tán dương, ngưỡng mộ không ngớt.

Tôi ngồi trước màn hình tivi, cảm thấy nực cười hơn bao giờ hết. Diễn viên kịch xuất sắc nhất, có lẽ nên trao cho anh ta.

Ngày hôm sau, tôi đến một tiệm kim hoàn cũ kỹ trong một con hẻm nhỏ. Tôi tháo chiếc nhẫn cưới trên tay mình ra. Mười năm, nó đã trở thành một phần cơ thể tôi. Ngón tay tôi hằn một vết lõm sâu.

Tôi đặt chiếc nhẫn lên quầy. "Xin lỗi, tôi muốn nung chảy cái này."

Người thợ kim hoàn già nua ngước lên nhìn tôi, rồi lại nhìn chiếc nhẫn. "Chiếc nhẫn này được chế tác rất tinh xảo, cô gái. Nung chảy đi thì tiếc lắm."

"Tôi không cần nó nữa." Giọng tôi lạnh băng.

"Cô chắc chứ?"

"Chắc chắn."

Ông ấy không hỏi thêm gì nữa. Ông nhận lấy chiếc nhẫn, đặt nó vào một chiếc nồi nung nhỏ. Ngọn lửa xanh biếc bùng lên, liếm láp thứ kim loại quý giá.

Tôi nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, không chớp mắt. Chiếc nhẫn dần dần biến dạng, tan chảy, trở thành một cục vàng vô hồn. Mười bốn năm yêu thương, cuối cùng cũng chỉ còn lại một đống tro tàn.

Một lát sau, người thợ kim hoàn đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ. Bên trong, là cục vàng đã nguội lạnh.

Tối đó, Huy về nhà rất muộn. Anh ta mang theo mùi nước hoa phụ nữ nồng nặc và một bó hoa hồng lớn.

"Tặng em," anh ta nói, chìa bó hoa ra trước mặt tôi.

Tôi liếc nhìn cổ áo sơ mi trắng của anh ta, một vết son đỏ chói mắt. Trái tim tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa, chỉ còn lại sự ghê tởm.

"Anh đi công tác vất vả rồi," tôi nói, giọng đều đều.

Anh ta tưởng tôi không phát hiện ra, còn định ôm tôi vào lòng.

"Sao hôm nay em lạnh nhạt với anh thế?"

Tôi né người, lùi lại một bước. "Em hơi mệt."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Ảo giác thay thế
9.3
Suốt ba năm dài, tôi chấp nhận ở bên cạnh anh như một kẻ thế thân hoàn hảo. Vì sở hữu gương mặt tương đồng với người con gái anh hằng thương nhớ, thiên hạ mỉa mai tôi chỉ là cánh chim hoàng yến bị giam cầm trong lồng kính. Thế nhưng, chẳng ai thấu hiểu rằng mọi sự cam chịu này đều do tôi tự nguyện sắp đặt. Đằng sau sự phục tùng ấy là một bí mật kinh hoàng: trái tim đang đập trong lồng ngực anh vốn dĩ thuộc về người tôi yêu nhất, kẻ đã vĩnh viễn rời xa thế gian này.
Bìa tiểu thuyết Anh giả chết cưới tình đầu? Tôi quay lưng gả tỷ phú
8.4
Để rước mối tình đầu về dinh, người chồng ba năm của Thời Ương đã dàn dựng một màn giả chết chấn động. Anh ta mạo danh anh trai, cùng gia đình tàn nhẫn lừa gạt, thậm chí nhẫn tâm đánh cô chín mươi chín roi để chiều lòng người cũ. Đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần, Thời Ương quyết định chấm dứt, ném trả nhẫn cưới và tái hôn với một vị tỷ phú đang sống thực vật. Cô chấp nhận cuộc hôn nhân cô độc, nhưng không ngờ rằng người chồng mới thực chất chỉ đang giả vờ hôn mê. Đêm tân hôn, vị đại lão ấy bất ngờ tỉnh lại, dịu dàng cưng chiều khiến cô không thể rời xa.
Bìa tiểu thuyết Di sản dối trá: Sự trả thù của con gái
9.6
Kiếp trước, Lư Tuyết Nhung bị vị hôn phu Đường Nhật Khánh đẩy xuống từ tầng thượng ngay ngày kỷ niệm lễ cưới. Hắn cùng cô bạn thân Thái Bảo Tâm không chỉ lén lút ngoại tình mà còn âm mưu cướp đi suất học bổng danh giá của cô. Hắn oán trách cô chiếm đoạt tương lai của Bảo Tâm mà không hề hay biết chính cô đã giúp hắn có được cơ hội du học, trong khi gia đình hắn lại chiếm đoạt tiền tuất của người cha liệt sĩ của cô. Được trọng sinh vào đúng thời khắc trước khi chuyến xe định mệnh khởi hành, Tuyết Nhung quyết định không còn nhu nhược níu kéo kẻ phản bội. Thay vì ngăn cản, cô lạnh lùng đứng nhìn Nhật Khánh đợi chờ người tình, bắt đầu kế hoạch khiến những kẻ tham lam phải trả giá đắt. Chuyến xe đi đến địa ngục của bọn họ, đích thân cô sẽ là người tiễn đưa.
Bìa tiểu thuyết Ký ức và Lời tạm biệt cuối cùng
8.5
Ba năm ròng rã, nữ quản thư An Nhiên sống trong nỗi đau mất chồng cùng căn bệnh tim quái ác. Ngỡ rằng lính cứu hỏa Thái Phong đã hy sinh, cô bàng hoàng nhận tin anh vẫn sống nhưng đã mất trí nhớ và mang tên mới là Tro. Đau lòng hơn, anh đang hạnh phúc bên Hạ Vy – người phụ nữ đang mang thai con anh. Khi tìm đến, An Nhiên gục ngã thấy kỷ vật bạc thiêng liêng của mình nay thuộc về người mới. Để bảo vệ tổ ấm hiện tại của chồng, cô nén đau thương, giả làm em gái thất lạc Thanh An. An Nhiên chấp nhận hy sinh thầm lặng, chọn cách biến mất mãi mãi khỏi cuộc đời anh trước khi hơi thở cuối cùng lịm tắt.
Bìa tiểu thuyết Từ chối tái hôn: Chồng cũ, cút đi!
9.0
Trong mắt Bạc Mục Hàn, Lâm Ân Ân từng là người phụ nữ độc ác và đầy mưu mô. Tuy nhiên, sau khi ly hôn, anh mới bàng hoàng nhận ra giá trị thực sự của cô và bắt đầu hành trình theo đuổi vợ cũ trong điên cuồng. Bất chấp việc từng tuyên bố kẻ nào yêu cô đều là kẻ ngốc, giờ đây anh sẵn sàng vứt bỏ tôn nghiêm để cầu xin sự tha thứ. Trái ngược với sự hối hận của chồng cũ, Lâm Ân Ân giờ đây tỏa sáng rực rỡ với tư cách là một luật sư tài ba, bác sĩ danh tiếng và hacker hàng đầu thế giới. Đối mặt với những lời hứa hẹn bù đắp và sự bám đuôi không ngừng nghỉ của Bạc Mục Hàn, cô thẳng thừng từ chối. Với Ân Ân, cuộc sống tự do và sự nghiệp đỉnh cao quan trọng hơn việc quay lại với người đàn ông đã từng tệ bạc với mình.
Bìa tiểu thuyết Nàng chơi cuộc chơi đường dài
8.9
Dưới danh nghĩa phu nhân hào môn tại Sài Gòn, tôi phải nhẫn nhịn sự tàn nhẫn và những cuộc tình vụng trộm của chồng mình, Hoàng Gia Khải. Mọi thứ vỡ vụn khi Khải đưa nhân tình Trà My vào nhà, để cô ta chiếm đoạt cuộc sống của tôi và xúc phạm ký ức về cha tôi. Đỉnh điểm của bi kịch là khi tôi mang thai trong sự cô lập và bạo lực. Tuy nhiên, sinh linh này lại trở thành quân bài chiến lược để tôi phản đòn. Tôi bắt đầu kế hoạch giành lại phẩm giá và bảo vệ con gái bằng một yêu cầu lạnh lùng, trực tiếp đe dọa đến danh gia vọng tộc nhà họ Hoàng. Cuộc chơi quyền lực chính thức bắt đầu.