Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo

Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo

Vào đúng ngày kỷ niệm thành hôn, Ôn Tự bị nhân tình của chồng hãm hại, dẫn đến sự cố tình một đêm với người lạ. Đau đớn vì mất đi sự trong trắng và hay tin tiểu tam mang thai, cô quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân bế tắc. Dù bị chồng cũ mỉa mai là đang diễn kịch, Ôn Tự vẫn dứt khoát rời đi để sống cuộc đời mới. Từ một người vợ nội trợ mờ nhạt, cô tỏa sáng rực rỡ dưới danh phận họa sĩ tài năng và được vô số người săn đón. Lúc này, người chồng cũ hối hận tìm đến cầu xin sự tha thứ nhưng lại bàng hoàng khi thấy cô đang trong vòng tay của một ông trùm quyền lực. Người đàn ông ấy lạnh lùng khẳng định vị thế của cô: Nhìn cho kỹ, đây chính là chị dâu của cậu.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Mạch suy nghĩ của Ôn Tự bị kéo về, cô đưa ánh mắt về phía chồng mình.

Người đàn ông trước mặt vẫn cao cao tại thượng như ngày nào, nhưng ánh mắt nhìn vào cô lại lãnh đạm và vô vị.

Điểm bất thường duy nhất chính là vết thương mập mờ trên bờ môi anh ta.

Khi môi kề môi với người khác, bộ mãnh liệt lắm sao?

Trong lòng Ôn Tự nảy sinh cảm giác chán ghét chưa từng có, cô tắt điện thoại và cúi đầu khẽ nói, "Không có gì."

Nói xong thì định đi vào trong.

Tạ Lâm Châu nhíu mày, đưa tay ra giữ chặt cổ tay cô, "Ôn Tự, thái độ của cô như vậy là sao hả?"

Khó khăn lắm mình mới về nhà một lần.

Ngày thường khi thấy mình về là cô vui như trẩy hội, sao hôm nay lại đưa ra vẻ mặt lạnh như băng vậy chứ?

Ôn Tự cũng không giằng co, mà bình thản nhìn vào anh, "Chẳng phải lâu nay tôi vẫn luôn như vậy hay sao? Ngoan ngoãn hiểu chuyện, quán xuyến tốt việc nhà mà không một lời than vãn, hầu hạ anh được thư giãn thoải mái, để anh đi làm trong trạng thái tốt nhất."

Nói tới đây cô bỗng khựng lại, khóe môi từ từ nhếch lên, "Chẳng phải anh thích tôi như thế này nhất còn gì, vì sẽ càng tiện cho anh yêu đương nồng nhiệt với tình nhân ở bên ngoài."

Đôi mắt Tạ Lâm Châu trở nên sâu thẳm.

Một việc như thế không thể giấu được, anh cũng không muốn giấu, bèn buông lỏng tay ra và nói, "Hôm nay tôi về, chính là muốn thảo luận với cô."

Ôn Tự xoa nhẹ cổ tay bị anh siết chặt.

Trông không giống như lưu luyến, mà càng giống như đang lau đi thứ gì đó dơ bẩn vậy.

"Chuẩn bị công khai cô ấy rồi ư?"

Phút chốc gương mặt Tạ Lâm Châu bỗng tối sầm lại, "Cô đã điều tra cô ấy sao?"

Giọng điệu căng thẳng của anh khiến Ôn Tự không khỏi bật cười, "Cần thiết sao? Tối hôm qua, Tạ tổng đã bỏ ra một triệu để mua nụ cười của cô ấy, chỉ cần có mắt đều có thể nhìn thấy được."

Tạ Lâm Châu chăm chú nhìn vào cô.

Giọng của người phụ nữ này vẫn bình tĩnh và tẻ nhạt, không khác gì ngày thường.

Nhưng không hiểu sao anh lại cảm giác như bị gai đâm.

Gương mặt với làn da trắng nõn có thêm vài cảm xúc rối bời, nhưng dưới đôi mắt óng ánh như pha lê ấy lại cực kỳ vô cảm.

Hoàn toàn không giống ngày thường, khi đó trong đôi mắt cô chỉ có anh.

Tạ Lâm Châu phớt lờ cảm giác bất mãn khó hiểu, dùng lời lẽ cay độc hơn để kích thích cô, "Cô ấy mang thai rồi, thai kỳ không ổn định, nên mua chút quà nhỏ vỗ về cô ấy mà thôi."

Ôn Tự bất giác nắm chặt các ngón tay.

Mang thai rồi ư?

Do đó hai năm qua, trong mỗi buổi tối mà cô ngày đêm mòn mỏi chờ đợi, thì anh ta đều đang chăm chỉ gieo giống lên cơ thể của người phụ nữ khác ư?

Nhìn gương mặt Ôn Tự tái đi, tâm trạng của Tạ Lâm Châu mới tốt hơn một chút, "Không phải tôi không muốn lên giường với cô, mà là cô thật sự quá tẻ nhạt, chẳng có người đàn ông nào lại đi yêu một ly nước trắng đâu."

Lời nói tổn thương khiến trái tim đau nhói.

Cô không kháng cự chuyện quan hệ vợ chồng, cô chỉ là không chủ động mà thôi, chẳng lẽ không lẳng lơ cũng là một cái tội hay sao?

Ôn Tự dần bình tĩnh lại, và khẽ gật đầu.

"Vậy thật đúng lúc, chúng ta ly hôn đi, cũng tiện cho anh khi cho cô ấy một danh phận."

Hai chữ ly hôn khiến mí mắt của Tạ Lâm Châu bị giật mạnh.

Anh ta mỉa mai, "Lại muốn chơi chiêu trò vờ tha để bắt thật với tôi nữa ư? Ôn Tự, hai năm nay cô vì muốn lấy lòng tôi, đã dùng biết bao nhiêu thủ đoạn ấu trĩ, cô không thấy chán nhưng tôi đã chán ngấy rồi."

Càng nói, anh ấy càng cảm thấy Ôn Tự nực cười, "Cô yêu tôi đến thế, nỡ rời xa tôi hay sao?"

Nghe thấy thế, Ôn Tự bất giác cười phá lên.

Không nỡ ư?

Năm xưa anh ấy khởi nghiệp thất bại, rơi xuống tận đáy sâu của cuộc đời, là Ôn Tự đã lấy toàn bộ tiền tiết kiệm của mình ra để cùng anh vượt qua khó khăn.

Vì để báo ân, anh đã cho cô một cuộc hôn nhân.

Trong hai năm kết hôn, cô làm người vợ hiền bên cạnh anh mà không một lời oán hận, dìu dắt anh bước từng bước lên chỗ cao hơn, cho tới hiện tại, khi anh ta đã có thể trụ vững ở Hoài thị.

Nhưng điều mà Ôn Tự đợi được lại là anh ta đi làm to bụng của người khác.

Tấm chân tình đã bị chà đạp đến vỡ vụn, nếu tiếp tục yêu thì đúng là quá hèn mọn rồi.

Ôn Tự bình tĩnh nói rằng, "Anh hãy soạn thảo bảng thỏa thuận ly hôn đi, điều kiện gì tôi cũng chấp nhận."

Nói xong bèn trực tiếp đẩy cửa bước vào trong.

Tạ Lâm Châu nhìn chăm chăm vào bóng lưng cô, tức giận đến mức cười khinh bỉ.

Giả vờ, cứ tiếp tục giả vờ đi.

Để xem cô có thể kiên trì tới khi nào!

Tạ Lâm Châu đá vào cửa bỏ đi, sau đó bèn đi tìm nhân tình là Thẩm Tri Ý.

"Thuận lợi vậy sao?" Biết tin anh ấy sắp ly hôn, Thẩm Tri Ý cười hớn hở, "Cô ta cũng không khó xử như anh đã nói nhỉ!"

Tạ Lâm Châu ôm lấy cô, cười lạnh lùng, "Cô ta rất giỏi toan tính, ngoài miệng thì đồng ý ly hôn, nhưng không biết có phải đang muốn trêu đùa với anh hay không."

Thẩm Tri Ý ngồi lên đùi anh, thân mật vòng tay quanh cổ anh, với ánh mắt lả lơi, "Yên tâm đi Lâm Châu, cho dù cô ta có đổi ý thì cũng vô ích thôi."

Tạ Lâm Châu nghe ra có điều bất thường, "Ý em là sao?"

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Cả nhà cười cô gả thằng nghèo, không ngờ tỷ phú đến đón dâu
9.4
Trong ngày cưới, Khương Thanh Y bị rơi xuống hồ nhưng hôn phu lại bỏ mặc cô để cứu lấy người em gái. Quá thất vọng, cô quyết định kết hôn chớp nhoáng với anh thợ sửa xe nghèo đã cứu mạng mình. Dù bị người cũ mỉa mai và gia đình xem thường vì từ bỏ hào môn để chọn kẻ trắng tay, Thanh Y vẫn kiên quyết bảo vệ hạnh phúc bình dị. Thế nhưng, thân phận thật sự của chồng cô lại là tỷ phú quyền lực nhất thế giới. Khi sự thật hé lộ, anh đã quỳ xuống trao nhẫn kim cương, hứa bù đắp cho cô cả đời.
Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn tiểu thư mỗi ngày một thân phận
8.9
Hứa Du Nhiên từng bất chấp tất cả để kết hôn với Tiêu Lẫm khi anh mù lòa. Thế nhưng, ngày nhìn lại được ánh sáng, anh lập tức vứt bỏ cô để bù đắp cho người tình cũ. Sau ly hôn, thiên hạ mỉa mai cô là kẻ bị đuổi khỏi hào môn, mà không biết rằng cô chính là thần y chữa mắt cho anh, là nhà thiết kế trang sức lừng danh và đại tiểu thư nhà tổng thống. Khi loạt thân phận bí ẩn lộ diện, Tiêu Lẫm hối hận quỳ gối van xin, nhưng một vị bá tổng quyền lực đã kịp thời tuyên bố chủ quyền với cô.
Bìa tiểu thuyết Năm năm, một tình yêu phai nhạt
8.2
Suốt năm năm ròng rã, tôi tận tụy làm trợ lý cho Phó Anh Việt chỉ để thực hiện lời hứa với người hôn phu quá cố. Tôi từng liều mình đỡ nhát dao chí mạng, uống rượu đến mức ngộ độc và gặp tai nạn kinh hoàng để bảo vệ anh ta. Thế nhưng, Phó Anh Việt lại coi thường sự hy sinh đó, sỉ nhục tôi là kẻ hám lợi. Anh ta dung túng cho nhân tình hành hạ tôi, thậm chí tàn nhẫn đem tôi ra đấu giá như một món hàng. Khi kỳ hạn năm năm kết thúc, trái tim tôi hoàn toàn vỡ nát. Tôi nộp đơn từ chức rồi gieo mình xuống dòng sông từ chính cây cầu nơi hôn phu từng ngã xuống, chấm dứt mọi đau khổ.
Bìa tiểu thuyết Nụ hôn nhẹ nhàng
9.3
Ba năm đính hôn với Hạ Trần chỉ đổi lại sự phản bội cay đắng khi anh ta lén lút qua lại với chính bạn thân của tôi. Thậm chí, anh còn công khai tình mới và mặc kệ cô ta sỉ nhục tôi trước mặt mọi người, biến tôi thành một trò cười trong giới thượng lưu. Hạ Trần đinh ninh tôi sẽ mãi nhẫn nhịn cho đến khi tôi xuất hiện cùng người đàn ông quyền lực khác và tấm thiệp cưới trên tay. Tại hôn lễ, nhìn anh ta quỳ gối hối hận, tôi chỉ lạnh lùng khoác tay chồng mình và khinh miệt rời đi.
Bìa tiểu thuyết Anh ngã xuống khi thâm tình
8.2
Trong đêm tân hôn, Tô Khanh bị mẹ kế hãm hại, buộc phải gả cho đại thiếu gia họ Lục vốn mang tiếng tàn tật và xấu xí. Sau khi bỏ trốn, cô tình cờ hẹn hò với một chàng trai nghèo mà không hề hay biết đó chính là vị hôn phu Lục Dung Uyên của mình. Anh che giấu thân phận thật để hết lòng cưng chiều bạn gái. Sự thật chỉ vỡ lở khi Tô Khanh phát hiện người yêu mình thực chất sở hữu khối tài sản nghìn tỷ, đôi chân vẫn khỏe mạnh và diện mạo chẳng hề bị hủy hoại như lời đồn. Trước cơn thịnh nộ của vợ, đại thiếu gia quyền quý chỉ biết đem con ra làm bia đỡ đạn và chấp nhận quỳ ván vò đồ để tạ lỗi.
Bìa tiểu thuyết Sự trả thù của cô, cuộc đời bị hủy hoại của anh
8.8
Cái chết oan ức của Hạ Chung Minh bị giới tài phiệt dàn dựng thành tai nạn nhờ sức mạnh đồng tiền. Dù chị gái nạn nhân nỗ lực kêu oan bảy lần, mọi hy vọng đều bị dập tắt khi cảnh sát, truyền thông và cả những người thân tín nhất đều phản bội, đưa ra lời khai giả dối. Bị dồn vào đường cùng và bị gán mác điên loạn, cô quyết định tự thực thi công lý khi pháp luật ngó lơ những vết thương đầy uẩn khúc trên thi thể em trai. Một cuộc bắt cóc nghẹt thở diễn ra, cô khống chế con trai kẻ thù và livestream đe dọa sẽ hủy hoại gương mặt cậu bé cứ mỗi mười phút nếu sự thật không được phơi bày trong hai giờ.