
Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo
Chương 3
Trong mắt Thẩm Tri Ý thoáng qua một nét khó hiểu.
Cô ấy không ngu ngốc tới mức nói ra chuyện đó, thế là bèn viện cớ cho qua chuyện, "Trong hai năm kết hôn, cô ta luôn mai danh ẩn tích để làm người vợ nội trợ gia đình, kéo xa khoảng cách với anh như thế, nếu như thủ đoạn anh mạnh mẽ hơn một chút thì cô ta có tư cách để lên tiếng hay sao?"
Tạ Lâm Châu mím chặt môi lại.
Hai năm đó đúng thực Ôn Tự đã giúp anh rất nhiều, đồng thời còn một lòng một dạ yêu anh.
Nhưng yêu thì có ích gì.
Anh ấy vất vả gian khổ leo lên cao, khó khăn lắm mới có được thành quả như ngày hôm nay.
Do đó anh cần có quyền quý giúp anh củng cố địa vị.
Thân phận thiên kim Thẩm gia, có giá trị hơn gấp nhiều lần so với tình yêu của Ôn Tự.
Đang suy nghĩ thì đôi môi quyến rũ đã áp lại gần, "Lâm Châu, chúc mừng anh đã thoát ly khỏi biển khổ, chúng ta cùng ăn mừng nhé?"
Tạ Lâm Châu đưa mắt qua nhìn cô, bỗng nhiên trong đầu hiện lên gương mặt lạnh lùng của Ôn Tự.
Từ lúc ra khỏi nhà tới bây giờ, thời gian trôi qua lâu vậy rồi, không ngờ cô ấy vẫn chưa gọi điện bảo anh quay về.
Trước đây chỉ cần anh ấy có chút không ổn, là cô đã lo lắng đến mức không còn biết gì nữa.
Tạ Lâm Châu bất giác cảm thấy khó chịu, và đẩy cô ta ra, "Em đang mang thai, vẫn là nên chú ý một chút."
Thẩm Tri Ý là một người rất thông minh.
Cô dễ dàng nhận ra tâm trí anh đang mất tập trung, bèn lên tiếng chất vấn anh, "Sao thế Lâm Châu, anh không muốn ly hôn sao?"
Anh lập tức phủ nhận, "Sao có thể chứ."
"Nhưng nhìn anh có vẻ không vui."
Tạ Lâm Châu vỗ về cô, "Bệnh tình bố anh đang chuyển biến xấu, chắc không sống được bao lâu nữa, Lệ Tư Niên về nước ngay trong đêm, có lẽ là vì việc thừa kế của gia tộc, anh vẫn đang nghĩ cách làm thế nào để đối phó với hắn ta."
Thẩm Tri Ý tỏ vẻ không hiểu, "Lệ Tư Niên ư? Đứa con trai do nguyên phối của Tạ gia hạ sinh đó ư? Hắn không còn mang họ Tạ nữa, dựa vào đâu mà giành quyền thừa kế với anh?"
Ánh mắt Tạ Lâm Châu tối sầm lại.
Nói thì nói vậy, nhưng suy cho cùng, thì chính anh mới là đứa con ngoài giá thú.
Bao năm qua anh cố gắng hết sức để nỗ lực, không đơn thuần là muốn bản thân vượt trội hơn hẳn mọi người trong Tạ gia.
Mà hơn hết chính là vì muốn chèn ép người anh trai cùng cha khác mẹ đó.
Bằng mọi giá, anh nhất định phải giành chiến thắng.
Ôn Tự ngủ một giấc tới khi trời tối, nhưng sau khi tỉnh dậy cô càng thấy mệt mỏi hơn.
Vì trong giấc mơ, tất cả đều là sự chiếm đoạt của người đàn ông lạ mặt đó.
Không biết là do tác dụng của thuốc quá mạnh, hay là do kỹ năng của người đàn ông đó quá tuyệt vời.
Dù lúc này Ôn Tự đã tỉnh giấc, nhưng cơ thể vẫn lâng lâng, khiến cô không khỏi đỏ mặt.
Khi nhận được cuộc gọi của bạn thân, cô vẫn chưa hoàn hồn lại.
Lâm Hải Đường vừa nghe là thấy không ổn, "Giọng điệu này nghe ngọt đến chảy cả nước rồi đây, sao vậy, một phát cùng gã đàn ông chết tiệt đó là đã xóa hết mọi hờn giận rồi ư?"
Ôn Tự khẽ hắng giọng, "Đừng nói những lời xui xẻo như thế."
Lâm Hải Đường cười ha hả.
"À đúng rồi, Tự Tự, kết quả xét nghiệm máu của cậu đã có rồi, mình đã gửi cho bạn mình thành phần thuốc chiết xuất ra được, anh ấy có quan hệ rộng, có lẽ sẽ tìm được thông tin người mua thuốc."
Ôn Tự cố gắng vực dậy tinh thần, "Hải Đường, cám ơn cậu."
"Nếu cậu thật sự muốn cám ơn mình, thì đừng có yêu đương mê mệt với tên tra nam chết tiệt đó nữa, sau khi ly hôn hãy tập trung vào sự nghiệp cho mình."
Ôn Tự cảm thấy ấm áp trong lòng, gật đầu nói, "Mình biết rồi."
Thực ra nếu nghĩ kỹ lại, cô thích Tạ Lâm Châu phần lớn cũng là vì lòng biết ơn.
Cô có xuất thân đặc thù, gia đình đặt nhiều kỳ vọng vào cô, trong suốt quãng thời gian bị đè nén của tuổi thơ, bấy lâu nay luôn chỉ có Tạ Lâm Châu ở bên cạnh cô, và khích lệ cô.
Việc bầu bạn đã tạo ra cảm xúc mơ hồ, khiến cô nhầm tưởng rằng đó là tình yêu.
"Rất may là mình đã quen với việc thiếu thốn tình yêu, nên cũng không lưu luyến." Ôn Tự thì thầm vào điện thoại, "Hai năm này, xem như hoàn trả việc anh ấy đối xử tốt với mình ngày xưa."
Lâm Hải Đường hồi tưởng lại thời gian trước, khi đó Tạ Lâm Châu thực sự đã từng yêu.
Chỉ là tấm chân tình thay đổi chóng vánh.
"Tự Tự, hy vọng cậu đã thật sự buông bỏ."
Ôn Tự cảm thấy sóng mũi cay cay, cô vội vàng che mắt lại, không cho phép mình khóc.
Cũng chính vào lúc này, cô mới phát hiện ra ngón vô danh của mình trống rỗng.
Cô ngẩn người.
Nhẫn bị rơi mất rồi.
Ngày thường, cô xem nó như báu vật, nhưng bây giờ, rơi mất một ngày một đêm cô mới phát hiện ra.
Trái tim đang thắt chặt bỗng chốc như được kéo giãn ra hoàn toàn, Ôn Tự khẽ nói, "Ừ, thật sự đã buông bỏ rồi."
...
Việc cô để rơi mất chiếc nhẫn, Tạ Lâm Châu cũng nhanh chóng biết được.
Anh ấy có việc cần quay về nhà một chuyến, khi nhìn thấy ngón tay Ôn Tự trắng tinh không có gì cả, theo phản xạ tự nhiên, anh ta đã hỏi, "Nhẫn cưới của chúng ta đâu rồi?"
Có thể bạn cũng thích





