Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo

Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo

Vào đúng ngày kỷ niệm thành hôn, Ôn Tự bị nhân tình của chồng hãm hại, dẫn đến sự cố tình một đêm với người lạ. Đau đớn vì mất đi sự trong trắng và hay tin tiểu tam mang thai, cô quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân bế tắc. Dù bị chồng cũ mỉa mai là đang diễn kịch, Ôn Tự vẫn dứt khoát rời đi để sống cuộc đời mới. Từ một người vợ nội trợ mờ nhạt, cô tỏa sáng rực rỡ dưới danh phận họa sĩ tài năng và được vô số người săn đón. Lúc này, người chồng cũ hối hận tìm đến cầu xin sự tha thứ nhưng lại bàng hoàng khi thấy cô đang trong vòng tay của một ông trùm quyền lực. Người đàn ông ấy lạnh lùng khẳng định vị thế của cô: Nhìn cho kỹ, đây chính là chị dâu của cậu.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Trong rạp chiếu phim tư nhân rộng lớn, buổi đấu giá trang sức hot nhất hiện nay đang được phát sóng trực tiếp.

"Một triệu lần thứ nhất."

Sau khi đấu giá viên hô vang giá khởi điểm đấu giá, Ôn Tự đã bị người đàn ông bên dưới áp đảo hoàn toàn.

Cô có chút không chịu nổi sức tấn công mãnh liệt của anh, nên mở miệng cắn vào bờ vai rắn chắc trước mặt.

Người đàn ông hừ nhẹ một tiếng.

"Nhả ra." Người đàn ông ôm chặt vòng eo của cô, giọng khản đặc khó chịu.

Ôn Tự biết cắn người sẽ rất đau.

Cô dần ổn định lại, từ từ nhả khớp hàm ra.

Đang định xin lỗi thì nghe thấy tiếng cười khẽ của người đàn ông, "Tôi không bảo cô nhả miệng này ra."

Ôn Tự ngẩn ngơ.

Ý định xin lỗi bỗng hóa thành ngọn lửa ngượng ngùng, khiến toàn thân cô nóng ran lên.

Thời gian đã trôi qua rất lâu, nhưng cuộc đối đầu càng lúc càng khốc liệt.

Cho tới khi đấu giá viên một búa xác định, "Mười triệu!"

"Chúng ta hãy cùng vỗ tay để chúc mừng ông Tạ Lâm Châu!"

Cái tên đó khiến Ôn Tự bất giác cứng hết cả người.

Sự thay đổi thật sự quá rõ rệt, người đàn ông bỗng khựng lại, từ từ đưa mí mắt lên hướng về phía màn hình.

Ống kính đúng lúc hướng về phía gương mặt của Tạ Lâm Châu.

"Cô quen nhị thiếu gia của Tạ gia ư?" Anh hôn lên tai Ôn Tự, cười như không cười.

Ôn Tự nhíu mày, tỏ vẻ kháng cự với đề tài này.

"Nghe ngóng tin đồn cũng nằm trong phạm vi phục vụ của các anh sao?"

Người đàn ông nghe thấy thế thì chỉ cười nhẹ một tiếng.

Phục vụ ư?

Anh cũng không phủ nhận, từ từ ôm chặt vòng eo cô, động tác đột ngột trở nên mạnh bạo.

Xung quanh tối sầm lại, dục vọng dâng trào.

Những âm thanh mập mờ hòa cùng nhịp tim rối loạn, mãnh liệt đến cực điểm.

Cho đến khi đạt tới đỉnh cao nhất.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, Ôn Tự nhân lúc người đàn ông đi tắm, đã để lại mười mấy tờ tiền lấy từ trong ví ra.

Sau đó ôm eo rời đi.

Khi Lệ Tư Niên bước ra, cười nhếch mép khi nhìn thấy những tờ tiền để lại trên ghế.

Anh châm một điếu thuốc, chậm rãi ngồi xuống, nhặt tiền lên, đặt vào lòng bàn tay mà mân mê.

Không lâu sau, Tống Xuyên, trợ lý của anh, chạy vội tới.

Bầu không khí ủ rũ trong phòng còn chưa tan hết, khiến anh không khỏi rùng mình nổi gai óc, "Xin lỗi Lệ tổng, tôi nhất thời sơ suất, anh cho tôi chút thời gian, tôi sẽ bắt cô ấy về ngay."

Họ vừa về nước, đã đề phòng từ mọi phía, không ngờ lại không đề phòng được một người phụ nữ.

Lệ Tư Niên nhả ra một luồng khói, với đôi mắt uể oải.

"Không cần, tôi tự nguyện đấy."

Tống Xuyên ngẩn ngơ.

Nhìn vào vết cào xước mập mờ trước ngực Lệ Tư Niên, trong đầu anh cảm thấy khó hiểu.

Đi theo Lệ Tư Niên lâu như thế, anh ấy chưa bao giờ chạm vào phụ nữ, thậm chí ngay cả tiếp xúc cơ thể cũng không có.

Bên ngoài từng đồn đoán rằng anh ấy có bệnh ngầm không thể nói ra.

Bây giờ khi không lại bị phá vỡ.

Không để Tống Xuyên suy nghĩ thêm, giọng nói trầm lặng của Lệ Tư Niên lại vang lên, "Điều tra cuộc sống riêng của Tạ Lâm Châu, sau nửa tiếng, tôi muốn nhìn thấy tất cả thông tin của hắn."

Tối nay cô ấy lảo đảo xông vào phòng, toàn thân nóng ran.

Rõ ràng là đã bị bỏ thuốc.

Anh đã nhẫn nhịn nhiều năm, nhưng không thể cưỡng lại sự quyến rũ vụng về của cô ấy.

Chỉ là vào giây phút sắp có được cô, thì anh lại gặp chướng ngại.

Đây còn là lần đầu tiên của cô ấy.

Kết hôn với Tạ Lâm Châu hai năm.

Lần đầu tiên ư?

Lệ Tư Niên hồi tưởng lại cảm giác mê mẩn đó, môi anh ấy cong lên đầy hàm ý.

Anh rất thích sự bất ngờ này.

Chỉ là hơi tiếc một chút, vì hình như cô ấy đã không nhận ra anh.

Khi Ôn Tự về đến nhà, thì trời đã sáng.

Cô khẽ cắn răng.

Những lần sau đó rõ ràng cô đã mệt đến không cử động nổi, nhưng vẫn bị người đàn ông đó ôm vào lòng và không ngừng đòi hỏi.

Rốt cuộc ai mới là khách đây?

Cô chưa kịp suy nghĩ thêm điều gì, thì Lâm Hải Đường, bạn thân của cô, đã gọi điện thoại cho cô.

"Tiểu Tự Tự!" Cô ấy hét ầm lên trong điện thoại, "Bây giờ cậu thế nào rồi?"

Ôn Tự thay giầy trong tình trạng mệt mỏi, "Tốt hơn nhiều rồi."

Nghe thấy giọng nói yếu ớt của cô, Lâm Hải Đường không kiềm chế được đã mắng xối xả, "Tên chết tiệt Tạ Lâm Châu đó, đúng là ghê tởm, không muốn bên nhau nữa thì ly hôn đi, dùng thủ đoạn bẩn thỉu này gài bẫy cậu, hắn có còn là đàn ông không vậy?"

Tim Ôn Tự đau nhói.

Hôm qua là kỷ niệm hai năm ngày cưới của họ, Tạ Lâm Châu gửi tin nhắn nói sẽ tổ chức tiệc mừng, cô ăn mặc lộng lẫy đến buổi hẹn nhưng lại bị bỏ rơi, sau đó một ly nước được thêm chất đã khiến cô có một đêm thật hoang đường.

Là anh ấy đã làm ư?

Đè nén sự mỉa mai và đau xót trong lòng, Ôn Tự bước từng bước chầm chậm lên lầu, "Không sao đâu Hải Đường, chuyện này mình có thể xử lý tốt."

Lâm Hải Đường biết tính cô mềm yếu, "Có chuyện gì cậu cứ gọi trực tiếp cho mình, mình sẽ mang giầy gót nhọn nhất đá vỡ trứng của hắn!"

Ôn Tự khẽ nhếch khóe môi.

"Nhưng nói đi phải nói lại nhé, Tiểu Tự Tự." Lâm Hải Đường tò mò, "Người đàn ông tối qua cậu tìm là ai thế?"

Ôn Tự khựng lại, dường như có linh cảm không tốt, "Không phải là trai bao cậu gọi cho mình hay sao?"

"Mình đúng là đã gọi, nhưng cậu đã không tới. Sáng nay người ta gọi điện bảo đợi cả đêm không thấy cậu đâu cả, nên mình mới hỏi cậu tình hình tối qua đấy."

Ôn Tự, "…"

Chính vào lúc cô đang mất tập trung, thì cửa phòng ngủ trước mặt đột nhiên bị ai đó mở ra.

Cô ngẩng đầu nhìn lên.

Tạ Lâm Châu vừa tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm, cúi người nhìn vào cô.

"Trai bao gì thế?"

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Cả nhà cười cô gả thằng nghèo, không ngờ tỷ phú đến đón dâu
9.4
Trong ngày cưới, Khương Thanh Y bị rơi xuống hồ nhưng hôn phu lại bỏ mặc cô để cứu lấy người em gái. Quá thất vọng, cô quyết định kết hôn chớp nhoáng với anh thợ sửa xe nghèo đã cứu mạng mình. Dù bị người cũ mỉa mai và gia đình xem thường vì từ bỏ hào môn để chọn kẻ trắng tay, Thanh Y vẫn kiên quyết bảo vệ hạnh phúc bình dị. Thế nhưng, thân phận thật sự của chồng cô lại là tỷ phú quyền lực nhất thế giới. Khi sự thật hé lộ, anh đã quỳ xuống trao nhẫn kim cương, hứa bù đắp cho cô cả đời.
Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn tiểu thư mỗi ngày một thân phận
8.9
Hứa Du Nhiên từng bất chấp tất cả để kết hôn với Tiêu Lẫm khi anh mù lòa. Thế nhưng, ngày nhìn lại được ánh sáng, anh lập tức vứt bỏ cô để bù đắp cho người tình cũ. Sau ly hôn, thiên hạ mỉa mai cô là kẻ bị đuổi khỏi hào môn, mà không biết rằng cô chính là thần y chữa mắt cho anh, là nhà thiết kế trang sức lừng danh và đại tiểu thư nhà tổng thống. Khi loạt thân phận bí ẩn lộ diện, Tiêu Lẫm hối hận quỳ gối van xin, nhưng một vị bá tổng quyền lực đã kịp thời tuyên bố chủ quyền với cô.
Bìa tiểu thuyết Năm năm, một tình yêu phai nhạt
8.2
Suốt năm năm ròng rã, tôi tận tụy làm trợ lý cho Phó Anh Việt chỉ để thực hiện lời hứa với người hôn phu quá cố. Tôi từng liều mình đỡ nhát dao chí mạng, uống rượu đến mức ngộ độc và gặp tai nạn kinh hoàng để bảo vệ anh ta. Thế nhưng, Phó Anh Việt lại coi thường sự hy sinh đó, sỉ nhục tôi là kẻ hám lợi. Anh ta dung túng cho nhân tình hành hạ tôi, thậm chí tàn nhẫn đem tôi ra đấu giá như một món hàng. Khi kỳ hạn năm năm kết thúc, trái tim tôi hoàn toàn vỡ nát. Tôi nộp đơn từ chức rồi gieo mình xuống dòng sông từ chính cây cầu nơi hôn phu từng ngã xuống, chấm dứt mọi đau khổ.
Bìa tiểu thuyết Nụ hôn nhẹ nhàng
9.3
Ba năm đính hôn với Hạ Trần chỉ đổi lại sự phản bội cay đắng khi anh ta lén lút qua lại với chính bạn thân của tôi. Thậm chí, anh còn công khai tình mới và mặc kệ cô ta sỉ nhục tôi trước mặt mọi người, biến tôi thành một trò cười trong giới thượng lưu. Hạ Trần đinh ninh tôi sẽ mãi nhẫn nhịn cho đến khi tôi xuất hiện cùng người đàn ông quyền lực khác và tấm thiệp cưới trên tay. Tại hôn lễ, nhìn anh ta quỳ gối hối hận, tôi chỉ lạnh lùng khoác tay chồng mình và khinh miệt rời đi.
Bìa tiểu thuyết Anh ngã xuống khi thâm tình
8.2
Trong đêm tân hôn, Tô Khanh bị mẹ kế hãm hại, buộc phải gả cho đại thiếu gia họ Lục vốn mang tiếng tàn tật và xấu xí. Sau khi bỏ trốn, cô tình cờ hẹn hò với một chàng trai nghèo mà không hề hay biết đó chính là vị hôn phu Lục Dung Uyên của mình. Anh che giấu thân phận thật để hết lòng cưng chiều bạn gái. Sự thật chỉ vỡ lở khi Tô Khanh phát hiện người yêu mình thực chất sở hữu khối tài sản nghìn tỷ, đôi chân vẫn khỏe mạnh và diện mạo chẳng hề bị hủy hoại như lời đồn. Trước cơn thịnh nộ của vợ, đại thiếu gia quyền quý chỉ biết đem con ra làm bia đỡ đạn và chấp nhận quỳ ván vò đồ để tạ lỗi.
Bìa tiểu thuyết Sự trả thù của cô, cuộc đời bị hủy hoại của anh
8.8
Cái chết oan ức của Hạ Chung Minh bị giới tài phiệt dàn dựng thành tai nạn nhờ sức mạnh đồng tiền. Dù chị gái nạn nhân nỗ lực kêu oan bảy lần, mọi hy vọng đều bị dập tắt khi cảnh sát, truyền thông và cả những người thân tín nhất đều phản bội, đưa ra lời khai giả dối. Bị dồn vào đường cùng và bị gán mác điên loạn, cô quyết định tự thực thi công lý khi pháp luật ngó lơ những vết thương đầy uẩn khúc trên thi thể em trai. Một cuộc bắt cóc nghẹt thở diễn ra, cô khống chế con trai kẻ thù và livestream đe dọa sẽ hủy hoại gương mặt cậu bé cứ mỗi mười phút nếu sự thật không được phơi bày trong hai giờ.