
Thoát khỏi nỗi ám ảnh, tìm thấy tình yêu
Chương 2
Liễu Vân Quyên POV:
Tôi đang sắp xếp lại vài món đồ cá nhân vào vali thì nghe tiếng bước chân ngoài hành lang. Tiếng giày da cao cấp nện trên sàn gỗ, nhịp điệu quen thuộc đó chỉ có thể là của Nghiêm Hoài Phong.
Cửa phòng sách bật mở mà không một tiếng gõ.
Anh ta bước vào, theo sau là Thiều Khánh Phương, người đang nép vào lòng anh ta như một con chim non sợ hãi.
"Em đang làm gì vậy?" Hoài Phong cau mày nhìn chiếc vali mở toang trên sàn, giọng điệu đầy chất vấn.
"Dọn dẹp một chút đồ đạc thôi," tôi bình thản đáp, cố gắng che giấu ý định thật sự của mình. "Phòng sách hơi bừa bộn, em muốn dọn cho gọn gàng hơn."
Anh ta không tin lời tôi. Ánh mắt sắc bén của anh ta quét qua căn phòng, rồi dừng lại trên mặt tôi. "Đừng giở trò gì sau lưng anh, Vân Quyên. Em biết hậu quả mà."
Câu nói đó như một lời đe dọa, khiến sống lưng tôi lạnh toát. Tôi biết, nếu anh ta phát hiện ra kế hoạch của tôi, anh ta sẽ không bao giờ để tôi đi.
"Em biết," tôi cúi đầu, giọng lí nhí.
Hoài Phong hừ lạnh một tiếng, có vẻ hài lòng với sự phục tùng của tôi. Anh ta quay sang người giúp việc đang đứng ở cửa. "Dì Lan, dọn dẹp phòng thờ trên tầng ba đi. Từ nay, phòng đó sẽ là phòng vẽ của Khánh Phương."
Lệnh của anh ta như một tiếng sét đánh ngang tai tôi. Chiếc hộp gỗ nhỏ tôi đang cầm trên tay rơi xuống đất, phát ra một tiếng "cạch" khô khốc.
Phòng thờ.
Đó là nơi tôi thờ phụng cha mẹ đã khuất của mình. Đó là nơi thiêng liêng nhất trong căn nhà này, là nơi duy nhất tôi có thể tìm thấy chút bình yên và an ủi.
"Không được!" Tôi hét lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng. "Anh không thể làm thế!"
Tôi lao đến, đứng chắn trước cửa, hai tay dang ra như để bảo vệ lãnh địa cuối cùng của mình.
"Hoài Phong, đó là phòng thờ của cha mẹ em! Anh không thể..."
"Chỉ là một căn phòng trống thôi mà," anh ta lạnh lùng ngắt lời. "Khánh Phương thích vẽ, cô ấy cần một không gian có ánh sáng tốt. Phòng đó là phù hợp nhất."
Thiều Khánh Phương lập tức diễn vai. Cô ta kéo nhẹ tay áo Hoài Phong, giọng nói run rẩy, đầy vẻ đáng thương. "Anh Phong, hay thôi đi ạ. Em vẽ ở đâu cũng được. Chị Quyên... chị ấy có vẻ không thích. Em không muốn làm chị ấy buồn."
"Không liên quan đến em," Hoài Phong vỗ nhẹ lên tay cô ta, ánh mắt dịu dàng hơn hẳn khi nhìn cô ta. Rồi anh ta quay sang tôi, sự dịu dàng đó lập tức biến mất, chỉ còn lại sự tàn nhẫn. "Vân Quyên, đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Anh đã nhượng bộ cho em ở lại đây là đã quá nể mặt em rồi."
Anh ta ra hiệu cho hai người giúp việc. "Còn không mau làm đi?"
"Không ai được vào đó!" Tôi gào lên, cố gắng dùng thân mình nhỏ bé để ngăn cản họ.
Nhưng họ không nghe tôi. Họ chỉ nghe lệnh của Nghiêm Hoài Phong. Hai người phụ nữ lực lưỡng giữ chặt lấy hai tay tôi, kéo tôi ra khỏi cửa.
Cánh cửa phòng thờ bị mở toang.
Không khí trang nghiêm, trầm mặc bên trong ùa ra. Tôi nhìn thấy bài vị của cha mẹ tôi được đặt ngay ngắn trên bàn thờ, khói hương vẫn còn lượn lờ. Những bức ảnh của họ, những kỷ vật họ để lại, tất cả đều nằm yên ở đó.
"Bỏ ra! Các người bỏ tôi ra!" Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Nhưng vô ích.
Những người giúp việc bắt đầu công việc của họ một cách thô bạo. Họ dọn dẹp bàn thờ, hất đổ lư hương. Bức ảnh cưới của cha mẹ tôi bị ném xuống sàn, khung kính vỡ tan tành. Những món đồ gốm sứ mà mẹ tôi yêu thích nhất bị gom vào một chiếc thùng rác lớn.
Mọi thứ như một thước phim quay chậm đầy đau đớn.
Tôi quỳ sụp xuống sàn, nước mắt lã chã. Tôi đã mất tất cả rồi. Ngay cả nơi tưởng nhớ cuối cùng về cha mẹ, anh ta cũng nhẫn tâm phá hủy.
"Chị Quyên, chị đừng như vậy mà," Thiều Khánh Phương bước đến gần, giọng nói đầy vẻ "thông cảm". "Em thực sự không cố ý đâu."
Cô ta cúi xuống, nhặt lên một mảnh vỡ từ khung ảnh của cha mẹ tôi. "Chỉ là một tấm ảnh thôi mà, dán lại là được."
Rồi, như thể vô tình, cô ta làm rơi mảnh vỡ đó lên bức ảnh duy nhất còn nguyên vẹn của gia đình tôi. Một vết xước dài và sâu cắt ngang qua nụ cười của mẹ tôi.
"Ôi, em xin lỗi!" Cô ta che miệng, đôi mắt mở to đầy vẻ hối lỗi.
Cơn giận dữ bùng lên trong tôi, lấn át cả nỗi đau. Tôi đứng phắt dậy, tát mạnh vào mặt cô ta.
"Cút đi!"
Thiều Khánh Phương không ngờ tôi lại dám đánh cô ta. Cô ta loạng choạng, rồi ngã xuống sàn, ôm mặt khóc nức nở.
"A! Chị Quyên... sao chị lại đánh em?"
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Hoài Phong chỉ kịp nhìn thấy cảnh tôi tát Khánh Phương và cô ta ngã xuống.
Anh ta lao tới như một con thú dữ, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. Anh ta không nói một lời nào, chỉ tóm lấy tóc tôi, lôi tôi xềnh xệch ra khỏi nhà.
"Nghiêm Hoài Phong! Anh bỏ tôi ra! Đau!" Tôi la hét, cố gắng bấu víu vào bất cứ thứ gì có thể, nhưng sức lực của anh ta quá lớn.
Anh ta kéo tôi ra ngoài sân. Cơn mưa rào nhiệt đới bất chợt trút xuống, xối xả và lạnh buốt.
Anh ta ném tôi xuống nền gạch lạnh lẽo. Chiếc hộp sơn mài mà cha tôi tặng, kỷ vật quý giá nhất của gia đình tôi, cũng bị anh ta ném ra theo, vỡ tan thành từng mảnh.
"Liễu Vân Quyên, cô dám động đến cô ấy?" Giọng anh ta gầm lên trong tiếng mưa. "Cô nghĩ mình là ai?"
Tôi ngước nhìn anh ta, nước mưa hòa cùng nước mắt chảy dài trên mặt. Trái tim tôi đau đến chết lặng. Anh ta không hỏi lý do, không cần biết sự thật. Anh ta chỉ tin vào những gì anh ta thấy, tin vào người phụ nữ mà anh ta cho là "tình yêu đích thực".
"Ở ngoài này mà suy ngẫm lại tội lỗi của mình đi!" Anh ta lạnh lùng ra lệnh, rồi quay người bước vào trong.
Cánh cửa biệt thự đóng sầm lại trước mặt tôi, nhốt tôi ở ngoài cùng với màn mưa trắng xóa và trái tim tan nát. Những người giúp việc, những người đã từng cung kính gọi tôi là "bà chủ", giờ đây chỉ đứng sau cánh cửa kính, nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại và khinh bỉ.
Họ khóa trái cửa lại.
Thế giới của tôi, một lần nữa, sụp đổ hoàn toàn.
Có thể bạn cũng thích





