
Thoát khỏi nỗi ám ảnh, tìm thấy tình yêu
Chương 3
Liễu Vân Quyên POV:
Cơn mưa bão nhiệt đới quất vào người tôi không thương tiếc, lạnh buốt đến tận xương tủy. Tôi mặc kệ, lảo đảo quỳ xuống, cố gắng nhặt nhạnh những mảnh vỡ của chiếc hộp sơn mài.
Đó là món quà cha tặng tôi vào sinh nhật mười tám tuổi, một báu vật gia truyền của dòng họ Liễu, được chạm khắc tinh xảo với hình ảnh đôi phượng hoàng đang bay lượn. Cha đã nói, nó tượng trưng cho tình yêu và hạnh phúc vĩnh cửu.
Giờ đây, nó chỉ còn là những mảnh gỗ vụn nát, nằm chỏng chơ trong vũng nước mưa. Giống như tình yêu của tôi, giống như cuộc đời tôi vậy. Nước mắt tôi lại tuôn rơi, nhưng nhanh chóng bị dòng nước mưa lạnh lẽo gột rửa, mặn chát và cay đắng.
"Mở cửa! Mở cửa cho tôi!" Tôi gào lên, dùng hết sức lực còn lại đập vào cánh cửa gỗ nặng trịch.
Không có tiếng trả lời.
Tôi chỉ nghe thấy tiếng cười khúc khích của một người giúp việc vọng ra từ bên trong. "Bà chủ cũ à? Cậu chủ đã ra lệnh không cho ai vào. Bà cứ ở ngoài đó mà tận hưởng đi."
Bà chủ cũ...
Hai từ đó như một nhát búa giáng mạnh vào đầu tôi. Phải rồi, tôi không còn là bà chủ của nơi này nữa. Tôi bây giờ chỉ là một kẻ bị ruồng bỏ, một kẻ thừa thãi.
Tôi tuyệt vọng nhìn qua ô cửa sổ kính. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ bên trong, soi rõ hình ảnh Nghiêm Hoài Phong đang ôm Thiều Khánh Phương vào lòng, dịu dàng lau nước mắt cho cô ta. Họ trông thật hạnh phúc, thật xứng đôi. Còn tôi, chỉ là một kẻ phá đám đáng thương hại.
Tôi không còn sức để gào thét nữa. Tôi buông thõng hai tay, mặc cho cơ thể run rẩy vì lạnh và kiệt sức. Tôi ngồi bệt xuống bậc thềm, ôm chặt chiếc áo sơ mi rách nát của cha tôi mà tôi đã kịp vơ lấy từ trong phòng thờ bị phá nát. Đó là thứ duy nhất còn sót lại, là hơi ấm cuối cùng của gia đình tôi.
Ký ức lại ùa về. Tôi nhớ lại những ngày tháng chúng tôi còn là những đứa trẻ ngây thơ. Hoài Phong luôn là người che chở cho tôi. Anh ấy đã từng hứa sẽ bảo vệ tôi suốt đời, không để bất cứ ai làm tôi tổn thương.
"Quyên Quyên, anh sẽ mãi mãi ở bên em, yêu thương em."
Lời hứa đó vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng người nói ra lời hứa đó giờ đây đã trở thành người làm tôi đau khổ nhất.
Mưa vẫn không ngớt. Gió thổi từng cơn buốt giá. Cơ thể tôi bắt đầu mất dần cảm giác. Mí mắt tôi nặng trĩu, và tôi từ từ chìm vào bóng tối.
Không biết đã bao lâu trôi qua, một bóng đen cao lớn xuất hiện trước mặt tôi. Là Nghiêm Hoài Phong. Anh ta đứng đó, nhìn tôi từ trên cao, gương mặt không một chút cảm xúc.
"Vẫn chưa chịu nhận sai à?" Giọng anh ta lạnh như băng.
Tôi không trả lời. Tôi không còn sức lực, cũng không còn muốn nói bất cứ điều gì nữa. Sai? Tôi đã sai ở đâu? Sai vì đã yêu anh ta quá nhiều sao?
Anh ta ném một chiếc ô xuống chân tôi. "Cầm lấy mà che. Đừng để chết cóng trước cửa nhà tôi, thật mất mặt."
Nói rồi, anh ta quay lưng bỏ đi, không một lần ngoảnh lại.
Sáng hôm sau, mưa đã tạnh. Tôi lê lết thân thể đau nhức vào lại trong nhà. Không ai ngăn cản tôi. Có lẽ Hoài Phong đã ra lệnh.
Tôi vào phòng sách, tìm kiếm keo dán và những dụng cụ cần thiết. Tôi muốn cố gắng hàn gắn lại chiếc hộp sơn mài. Dù nó không thể trở lại như xưa, nhưng ít nhất, tôi muốn giữ lại những mảnh ký ức cuối cùng.
Khi tôi đang cặm cụi dán từng mảnh gỗ nhỏ, Hoài Phong và Khánh Phương đi xuống từ tầng trên. Họ mặc đồ đôi, trông rất tình tứ.
Khánh Phương nhìn thấy tôi và chiếc hộp vỡ nát, một nụ cười chế giễu thoáng qua trên môi cô ta, nhưng nhanh chóng được che đậy bằng vẻ mặt lo lắng.
"Chị Quyên," cô ta bước tới, giọng ngọt ngào. "Cái hộp này bị vỡ rồi sao? Tiếc quá. Hay để em giúp chị sửa nó nhé? Em khá khéo tay đó."
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô ta. "Không cần."
Sự lạnh lùng trong giọng nói của tôi khiến cô ta hơi sững lại. Nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ đáng thương. "Chị... chị vẫn còn giận em sao?"
Tôi không thèm trả lời, tiếp tục công việc của mình. Tôi không muốn lãng phí thêm một giây nào với người phụ nữ này.
"Vân Quyên," giọng nói ra lệnh của Hoài Phong lại vang lên. "Khánh Phương có lòng tốt muốn giúp, em đừng có thái độ đó."
Anh ta bước tới, định giật lấy chiếc hộp từ tay tôi. "Đưa đây cho cô ấy làm."
"Không được!" Tôi hét lên, ôm chặt chiếc hộp vào lòng. Đây là thứ cuối cùng của cha mẹ tôi. Tôi sẽ không để bất cứ ai chạm vào nó nữa.
"Em thật là cứng đầu!" Hoài Phong gầm lên.
"Anh Phong, đừng nóng giận mà," Khánh Phương lại kéo tay anh ta, giọng nũng nịu. "Chắc là chị Quyên không tin tưởng tay nghề của em. Để em chứng minh cho chị ấy thấy."
Cô ta cố gắng giật lấy chiếc hộp từ tay tôi. Tôi quyết không buông. Chúng tôi giằng co qua lại.
Hoài Phong mất kiên nhẫn. Anh ta ra hiệu cho hai tên vệ sĩ đứng gần đó. "Giữ cô ta lại! Lấy cái hộp đó ra!"
Hai gã đàn ông to lớn lập tức lao vào. Một người giữ chặt hai tay tôi ra sau lưng, người kia bẻ những ngón tay đang bám chặt vào chiếc hộp của tôi.
"Buông ra! Đau quá! Buông tôi ra!" Tôi la hét trong tuyệt vọng.
Nhưng họ không dừng lại. Một tiếng "rắc" vang lên, ngón tay út của tôi như bị gãy lìa. Cơn đau buốt khiến tôi hét lên một tiếng rồi buông tay.
Chiếc hộp rơi vào tay Thiều Khánh Phương.
Tôi bị đẩy ngã xuống sàn.
Khánh Phương cầm chiếc hộp, mỉm cười đắc thắng. "Chị Quyên, thấy chưa, chỉ cần chị nghe lời một chút thì đã không phải chịu đau rồi."
Cô ta giơ chiếc hộp lên cao, ngắm nghía nó như một chiến lợi phẩm. Rồi, với một nụ cười độc ác trên môi, cô ta thả tay ra.
"Choang!"
Chiếc hộp sơn mài, báu vật của gia đình tôi, vỡ tan thành trăm mảnh trên nền gạch hoa cương lạnh lẽo. Âm thanh đó, còn sắc nhọn hơn cả tiếng kính vỡ, cứa vào trái tim tôi một vết thương không bao giờ lành lại.
Mọi hy vọng cuối cùng của tôi, đã hoàn toàn bị dập tắt.
Có thể bạn cũng thích





