
Giải mã một cuộc hôn nhân méo mó
Chương 2
Thục Nghi Dung POV:
Cả phòng khách chìm vào im lặng sau câu nói của tôi. Sự im lặng nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở của cả ba người.
Cái Quyền Linh nhìn tôi, sự ngạc nhiên thoáng qua trên khuôn mặt anh ta, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi một nụ cười khẩy.
"Ly hôn?" Anh ta lặp lại, giọng điệu đầy chế nhạo. "Nghi Dung, em nghĩ em đang nói chuyện với ai vậy?"
Anh ta bước tới gần tôi, bàn tay lạnh lẽo vuốt ve má tôi, một cử chỉ từng khiến tôi rung động, nhưng giờ đây chỉ khiến tôi rùng mình ghê tởm.
"Em là vợ của Cái Quyền Linh. Em nghĩ tôi sẽ để em đi dễ dàng như vậy sao?"
"Anh không có quyền giữ tôi." Tôi nghiến răng, gạt tay anh ta ra.
"Không có quyền?" Anh ta cười lớn. "Em quên hợp đồng rồi sao? Em quên gia đình em sẽ mất tất cả nếu em đòi ly hôn à?"
Anh ta cúi xuống, ghé sát vào tai tôi, giọng nói thì thầm như rắn độc: "Hay em muốn nhìn thấy bố mẹ em phải ra đường ở tuổi này?"
Từng lời anh ta nói như những nhát dao đâm vào tim tôi. Anh ta biết điểm yếu của tôi. Anh ta biết tôi sẽ không bao giờ đánh đổi hạnh phúc của gia đình mình.
"Anh là đồ khốn nạn." Tôi thì thào, toàn thân run rẩy.
"Cảm ơn lời khen." Anh ta nhún vai, vẻ mặt thản nhiên. "Nghi Dung, ngoan ngoãn một chút đi. Vụ việc lần này ảnh hưởng không nhỏ đến danh tiếng của tập đoàn. Em chỉ cần xuất hiện cùng tôi trong vài sự kiện, mỉm cười và nói rằng tất cả chỉ là hiểu lầm. Sau đó, em muốn làm gì cũng được."
"Ý anh là tôi phải chấp nhận cô ta?" Tôi chỉ tay về phía Kha Ngọc Trang, người đang đứng nép sau lưng anh ta, giả vờ sợ hãi.
"Ngọc Trang đang mang thai." Anh ta nói, một câu nói như sét đánh ngang tai. "Đó là con của tôi. Em là vợ cả, em phải có lòng bao dung."
Mang thai.
Cô ta cũng mang thai.
Thế giới trước mắt tôi tối sầm lại. Tôi vừa mất con, còn anh ta lại muốn tôi chấp nhận đứa con của anh ta với người đàn bà khác.
Sự trớ trêu này, sự tàn nhẫn này, còn gì đau đớn hơn nữa không?
"Không bao giờ." Tôi hét lên, mất hết lý trí. "Cái Quyền Linh, anh nằm mơ đi!"
Đúng lúc đó, Kha Ngọc Trang bỗng kêu lên một tiếng đau đớn, hai tay ôm bụng.
"A… Anh Linh, bụng em… đau quá…"
Cái Quyền Linh lập tức quay người lại, vẻ mặt đầy lo lắng. Anh ta không thèm nhìn tôi lấy một cái, vội vàng bế thốc Kha Ngọc Trang lên.
"Ngọc Trang, em sao vậy? Đừng sợ, anh đưa em đến bệnh viện ngay."
Anh ta lướt qua tôi, giống như tôi chỉ là không khí.
Tôi đứng đó, chết lặng, nhìn bóng lưng vội vã của anh ta. Mùi nước hoa của Kha Ngọc Trang còn vương lại trong không khí, nồng nặc và khó chịu.
Bệnh viện.
Cũng là bệnh viện đó, nơi tôi vừa trải qua nỗi đau mất con. Giờ đây, anh ta lại đưa nhân tình của mình đến đó, với sự lo lắng và chăm sóc mà tôi chưa bao giờ có được.
Tôi bật cười, tiếng cười nghe sao mà thê lương và chua chát.
Tôi thua rồi. Thua một cách thảm hại.
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi rung lên. Là một thông báo tin tức.
Dòng tít giật gân đập vào mắt tôi: "SỐC: Nhà thiết kế Thục Nghi Dung bị vạch trần đạo nhái, thiên tài thực sự đằng sau lại là một sinh viên thực tập!"
Bên dưới là một đoạn video. Đó là buổi họp báo mà tôi vừa xem trên tivi. Nhưng lần này, nó được phát lại cùng với những "bằng chứng" không thể chối cãi. Những bản phác thảo của tôi, những ý tưởng tôi đã ghi lại trong cuốn sổ tay, tất cả đều được trình ra, nhưng dưới tên của Kha Ngọc Trang.
Và rồi, Cái Quyền Linh xuất hiện. Anh ta đứng trước ống kính, giọng nói trầm ổn và đầy uy lực.
"Tôi rất tiếc khi phải thông báo điều này. Nhiều năm qua, Thục Nghi Dung, vợ tôi, đã luôn xuất hiện với tư cách là một nhà thiết kế tài năng. Nhưng sự thật, người đứng sau tất cả những thành công đó là cô Kha Ngọc Trang."
Anh ta dừng lại, nhìn thẳng vào máy quay, ánh mắt kiên định.
"Ngọc Trang vì quá ngưỡng mộ tài năng của vợ tôi nên đã đồng ý làm người đứng sau, âm thầm cống hiến. Nhưng tôi không thể để tài năng của cô ấy bị chôn vùi mãi mãi. Hôm nay, tôi quyết định trả lại sự thật cho mọi người."
Trả lại sự thật.
Sự thật của anh ta là một lời vu khống trắng trợn.
Anh ta đang hủy hoại tôi.
Anh ta không chỉ cướp đi đứa con của tôi, tình yêu của tôi, mà còn muốn chà đạp lên cả sự nghiệp và danh tiếng mà tôi đã gây dựng bằng mồ hôi và nước mắt.
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay tôi, vỡ tan trên sàn nhà.
Tôi không còn cảm nhận được gì nữa. Không đau đớn, không phẫn nộ. Chỉ có một sự trống rỗng đến đáng sợ.
Anh ta đã lấy đi tất cả của tôi.
Bộ sưu tập đó, bộ sưu tập mang tên "Tái Sinh" , là tâm huyết lớn nhất của tôi. Tôi đã dồn hết tâm trí, tình cảm và cả linh hồn mình vào đó. Tôi đã từng háo hức kể cho anh ta nghe về ý tưởng của mình, về từng đường kim mũi chỉ, về câu chuyện đằng sau mỗi thiết kế.
Và anh ta, đã dùng chính những điều đó để đâm cho tôi nhát dao cuối cùng.
"Cái Quyền Linh…" Tôi thì thầm tên anh ta, một cảm giác căm hận đến tột cùng dâng lên từ sâu thẳm tâm hồn.
Tôi sẽ không để anh ta được toại nguyện.
Tôi lao ra khỏi nhà, bắt một chiếc taxi, điên cuồng lao đến trụ sở tập đoàn Cái thị.
Tôi không cần gõ cửa, cứ thế xông thẳng vào phòng làm việc của anh ta.
Bên trong, bữa tiệc ăn mừng vẫn chưa kết thúc. Rượu sâm panh, hoa tươi, và tiếng cười nói vui vẻ. Cái Quyền Linh đang ôm eo Kha Ngọc Trang, nâng ly cùng các cổ đông.
Sự xuất hiện của tôi khiến mọi âm thanh tắt lịm.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, một người phụ nữ với mái tóc rối bù, khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt đỏ ngầu.
"Nghi Dung? Sao em lại đến đây?" Cái Quyền Linh cau mày, rõ ràng không vui.
Tôi không trả lời anh ta. Tôi đi thẳng đến trước mặt anh ta, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm đó.
"Tại sao?" Tôi hỏi, giọng nói run rẩy vì tức giận. "Tại sao anh lại làm vậy?"
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt không một chút hối lỗi. "Làm gì? Tôi chỉ đang nói sự thật."
"Sự thật?" Tôi cười lớn, tiếng cười điên dại. "Đó là thiết kế của tôi! Là tâm huyết của tôi! Anh đã đánh cắp nó, trao cho cô ta, rồi quay lại vu khống tôi!"
"Nghi Dung, đừng làm loạn nữa." Anh ta lạnh lùng nói. "Tài năng của em so với Ngọc Trang thì có là gì? Chẳng qua là tôi đã nâng đỡ em suốt thời gian qua mà thôi."
Anh ta nói, như thể đang ban ơn cho tôi.
Anh ta phủ nhận tất cả nỗ lực của tôi, phủ nhận con người tôi.
"Em về đi. Đừng để mọi người phải chê cười." Anh ta nói, rồi rút ra một tấm séc, viết vội vài con số rồi ném về phía tôi. "Cầm lấy. Coi như là tiền bồi thường. Đừng làm phiền tôi và Ngọc Trang nữa."
Tấm séc nhẹ bẫng rơi xuống chân tôi.
Một sự sỉ nhục không thể nào hơn.
Anh ta nghĩ rằng tiền có thể mua được mọi thứ. Mua được tài năng của tôi, danh dự của tôi, và cả nỗi đau của tôi.
Cơn đau ở bụng dưới lại nhói lên. Tôi cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng, không thể thở nổi.
Tôi cúi xuống, nhặt tấm séc lên, rồi từ từ, xé nó ra thành từng mảnh vụn.
Tôi ngước lên nhìn anh ta, đôi mắt đã khô cạn nước mắt, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và quyết绝.
"Cái Quyền Linh, chúng ta ly hôn đi."
Có thể bạn cũng thích





