
Giải mã một cuộc hôn nhân méo mó
Chương 3
Thục Nghi Dung POV:
Chỉ sau một đêm, tôi từ một nhà thiết kế thời trang được kính trọng trở thành kẻ đạo nhái bị cả xã hội phỉ nhổ. Những lời chửi rủa, những bình luận ác ý tràn ngập trên mạng. Bạn bè, đối tác quay lưng. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt tôi.
Trong lúc tôi đang chìm trong tuyệt vọng, một chiếc xe sang trọng màu đen dừng trước cửa nhà tôi. Vệ sĩ của nhà họ Cái bước ra, cung kính nói: "Thưa cô Thục, bà chủ cho mời cô về nhà chính một chuyến."
Bà chủ. Mẹ của Cái Quyền Linh.
Biết rằng không thể từ chối, tôi lẳng lặng lên xe.
Căn biệt thự của nhà họ Cái vẫn nguy nga, tráng lệ như mọi khi, nhưng không khí hôm nay đặc biệt ngột ngạt.
Vừa bước vào phòng khách, tôi đã thấy một cảnh tượng chói mắt. Mẹ chồng tôi, bà Cái Lệ Hoa, đang ngồi trên ghế sofa, tay trong tay với Kha Ngọc Trang, cười nói vui vẻ. Bà ta thậm chí còn tự tay bóc vỏ nho, đút cho cô ta ăn, một sự ưu ái mà tôi, con dâu hợp pháp của bà ta, chưa bao giờ có được.
Thấy tôi bước vào, nụ cười trên mặt bà ta tắt ngấm. Bà ta liếc tôi một cái, ánh mắt sắc như dao.
"Đến rồi à?"
Tôi cúi đầu, không nói gì.
"Ngồi đi." Bà ta hất hàm về phía chiếc ghế đối diện. "Tôi gọi cô đến đây là để nói một chuyện. Tuần sau, cô hãy cùng Quyền Linh mở một cuộc họp báo, nói với mọi người rằng tất cả chỉ là hiểu lầm. Cô sẽ thừa nhận rằng vì ghen tuông nên đã vu khống cho cô Ngọc Trang đây."
Tôi ngẩng phắt đầu lên, không thể tin vào tai mình.
"Bắt tôi xin lỗi cô ta sao?" Tôi chỉ vào Kha Ngọc Trang, người đang nép vào lòng bà ta, nở một nụ cười đắc thắng.
"Đúng vậy." Bà ta nói, giọng điệu không cho phép phản đối. "Cô phải làm vậy để giữ gìn thể diện cho nhà họ Cái."
"Không đời nào!" Tôi gằn lên. "Bà muốn tôi nhận một tội danh mà tôi không làm ư?"
"Hỗn xược!" Bà ta đập mạnh tay xuống bàn. "Cô dám cãi lời tôi à?"
Hai tên vệ sĩ đứng sau lưng bà ta lập tức bước lên, giữ chặt hai vai tôi, ấn tôi ngồi xuống ghế.
"Cô đừng quên, Thục Nghi Dung, cô có ngày hôm nay là nhờ ai." Bà ta nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt lạnh lẽo. "Năm đó, nếu không phải Quyền Linh nằng nặc đòi cưới cô, thì một đứa con gái xuất thân tầm thường như cô làm sao có cửa bước vào nhà họ Cái?"
Bà ta ngừng lại, nhấp một ngụm trà, rồi nói tiếp với giọng đầy mỉa mai.
"Cô có biết tại sao tôi lại đồng ý không? Bởi vì công ty dệt may rách nát của nhà cô. Tôi đã nhìn thấy tiềm năng của nó. Bản hợp đồng sáp nhập đó, là do chính tay tôi soạn. Chỉ cần cô đơn phương ly hôn, không chỉ cô ra đi tay trắng, mà cả gia đình cô cũng sẽ phải ra đường ăn xin."
Từng lời bà ta nói như những nhát búa tạ nện vào đầu tôi.
Vậy ra đây mới là sự thật.
Tình yêu của tôi, hôn nhân của tôi, tất cả chỉ là một ván cờ được tính toán kỹ lưỡng. Bố mẹ tôi đã hy sinh cả sự nghiệp của họ để đổi lấy hạnh phúc cho tôi, nhưng không ngờ lại vô tình đẩy tôi vào một cái lồng son còn tàn khốc hơn cả địa ngục.
Nỗi căm hận và cảm giác tội lỗi đan xen, khiến tôi không thở nổi.
"Vậy nên," bà ta kết luận, "cô biết mình phải làm gì rồi chứ? Ngoan ngoãn nghe lời, làm một con dâu tốt. Nhà họ Cái chúng tôi không bạc đãi cô đâu. Sau này, Ngọc Trang sinh con trai, cô có thể nhận nó làm con nuôi. Dù sao thì cô cũng không thể sinh được nữa."
Câu nói cuối cùng của bà ta, nhẹ nhàng như lông hồng, nhưng lại có sức sát thương khủng khiếp. Bà ta biết. Bà ta biết tất cả.
Đúng lúc đó, Cái Quyền Linh bước vào.
"Mẹ, mẹ gọi con về gấp có chuyện gì?"
Anh ta nhìn thấy tôi, rồi lại nhìn mẹ mình, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
"Con đến đúng lúc lắm." Bà Cái Lệ Hoa nói. "Mẹ đang dạy dỗ lại vợ của con. Con xem, nó dám cãi lời mẹ."
"Mẹ, đủ rồi." Quyền Linh cau mày, giọng có chút không hài lòng. "Chuyện của con và Nghi Dung, để chúng con tự giải quyết."
"Tự giải quyết?" Bà ta cười khẩy. "Để nó làm loạn lên, ảnh hưởng đến cổ phiếu của tập đoàn à? Quyền Linh, con đừng quên, ai mới là người đưa con lên vị trí này. Con có được ngày hôm nay là nhờ mẹ. Đừng có vì một con đàn bà mà làm trái ý mẹ."
Quyền Linh im lặng. Sự phản kháng yếu ớt của anh ta đã bị dập tắt.
Bà Cái Lệ Hoa đứng dậy, nắm tay Kha Ngọc Trang. "Đi, Ngọc Trang, mẹ đưa con đi ăn yến sào bồi bổ. Đừng để những chuyện không vui này ảnh hưởng đến cháu nội của mẹ."
Họ lướt qua tôi, không thèm nhìn lấy một cái.
Trong phòng khách rộng lớn, chỉ còn lại tôi và Quyền Linh.
Anh ta bước tới, ngồi xuống bên cạnh tôi.
"Em biết rồi chứ?" Anh ta hỏi, giọng nói có chút mệt mỏi. "Anh giấu em chuyện hợp đồng là vì không muốn em phải suy nghĩ nhiều."
"Không muốn tôi suy nghĩ nhiều, hay là sợ tôi sẽ không lấy anh?" Tôi cười nhạt.
Anh ta im lặng, coi như thừa nhận.
"Bây giờ em đã biết mình không còn đường lui rồi," anh ta nói, "em còn muốn ly hôn nữa không?"
Giọng điệu anh ta đầy tự tin, như thể chắc chắn rằng tôi sẽ phải khuất phục.
Sự tự mãn của anh ta khiến tôi ghê tởm.
Tôi quay sang nhìn anh ta, nhìn sâu vào đôi mắt mà tôi đã từng yêu say đắm.
"Cái Quyền Linh, tại sao anh lại trở nên như thế này? Anh của ngày xưa đâu rồi? Người đã từng hứa sẽ bảo vệ tôi, yêu thương tôi suốt đời đâu rồi?"
"Anh đã thay đổi, hay từ trước đến nay anh vẫn luôn như vậy, chỉ là tôi quá ngu ngốc nên không nhận ra?"
"Anh nói xem, anh yêu tôi, hay yêu công ty của gia đình tôi?"
"Anh cưới tôi, là vì tình yêu, hay vì một bản hợp đồng béo bở?"
Từng câu hỏi của tôi như những mũi dao xoáy sâu vào anh ta.
Khuôn mặt anh ta tối sầm lại. "Đủ rồi, Nghi Dung! Đừng nói nữa!"
"Tại sao không nói? Anh sợ phải đối mặt với sự thật à?" Tôi hét lên. "Sự thật là anh là một kẻ hèn nhát, một kẻ dối trá, một kẻ chỉ biết lợi dụng tình cảm của người khác!"
"CÂM MIỆNG!" Anh ta gầm lên, sự kiên nhẫn đã đến giới hạn. "Nếu em không muốn bố mẹ em phải chịu khổ thì tốt nhất nên ngậm miệng lại và làm theo những gì mẹ tôi nói!"
Anh ta đứng dậy, chỉnh lại cà vạt. "Mấy ngày tới tôi sẽ đưa Ngọc Trang đi nghỉ dưỡng để cô ấy an thai. Em ở nhà suy nghĩ cho kỹ đi."
Anh ta nói rồi quay lưng bỏ đi, không một chút do dự.
Tôi ngồi một mình trong phòng khách lạnh lẽo, cảm giác như bị cả thế giới bỏ rơi.
Gia đình, sự nghiệp, tình yêu, danh dự… tất cả đều đã mất.
Tôi đã bị dồn vào đường cùng.
Nhưng chính trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, một ý nghĩ điên rồ bỗng lóe lên trong đầu tôi.
Nếu Thục Nghi Dung không thể thoát khỏi cái lồng này…
Vậy thì… hãy để Thục Nghi Dung chết đi.
Tôi đứng dậy, bước ra khỏi căn biệt thự nhà họ Cái. Ánh mắt tôi không còn sự yếu đuối hay đau khổ, chỉ còn lại một sự quyết tâm lạnh như băng.
Tôi đi đến một cửa hàng kim khí, mua một can xăng lớn.
Sau đó, tôi lái xe đến xưởng thiết kế của mình.
Nơi đây, từng là thiên đường của tôi, nơi chứa đựng tất cả những giấc mơ và hoài bão của tôi.
Nhưng bây giờ, nó sẽ trở thành mồ chôn của Thục Nghi Dung.
Có thể bạn cũng thích





