
Vượt ra ngoài sự hối tiếc hàng tỷ đô la của anh ấy
Chương 2
La Thu Giang POV:
Những ngày tiếp theo, tôi bắt đầu lặng lẽ thu dọn hành lý.
Nhưng thứ tôi cần thu dọn không phải là quần áo hay đồ dùng cá nhân, mà là tám năm thanh xuân tôi đã dành cho Phạm Quân Trung.
Tôi mở chiếc hộp gỗ cũ kỹ dưới gầm giường, bên trong chứa đầy những kỷ vật của chúng tôi.
Những tấm vé xem phim đầu tiên.
Bức thư tình ngô nghê anh viết cho tôi năm cuối đại học.
Chiếc vỏ sò anh nhặt cho tôi ở bờ biển Nha Trang.
Và cả chiếc bút vẽ anh tặng tôi trong ngày sinh nhật đầu tiên chúng tôi bên nhau.
Tôi đã từng trân quý chúng như sinh mệnh.
Tôi nhớ, có lần vì giúp anh hoàn thành một bản thiết kế quan trọng, tôi đã thức trắng ba đêm liền. Khi dự án thành công, anh đã ôm tôi vào lòng, nói rằng tôi chính là nữ thần may mắn của anh. Bàn tay chai sần vì cầm bút vẽ của tôi được anh nâng niu, xoa dầu dưỡng mỗi đêm.
Có lần, tôi bị sốt cao, anh đã bỏ cả một cuộc họp hội đồng quản trị quan trọng, chạy về nhà chăm sóc tôi. Anh tự tay nấu cháo, kiên nhẫn đút cho tôi từng thìa, rồi thức suốt đêm để chườm khăn cho tôi.
Vết sẹo mờ trên lưng tôi là minh chứng cho một lần tôi đỡ cho anh một thanh sắt rơi xuống từ công trường. Lúc đó, anh đã khóc, nói rằng anh thà rằng chết chứ không muốn tôi bị thương.
Tất cả những ký ức ngọt ngào đó, giờ đây lại trở thành những lưỡi dao cứa vào tim tôi, đau đến rỉ máu.
Tôi gom tất cả chúng lại, cho vào một chiếc thùng carton lớn.
Trong đêm khuya tĩnh lặng, tôi mang chiếc thùng ra sân sau.
Ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng lấy quá khứ của tôi và anh.
Nhìn những kỷ vật từng được tôi coi như báu vật hóa thành tro bụi, trái tim tôi lại không hề cảm thấy đau đớn.
Chỉ có sự lạnh lẽo và trống rỗng đến cùng cực.
Phạm Quân Trung, lời hứa hẹn về một "hôn lễ long trọng gấp trăm lần" của anh, có lẽ sẽ dành cho Kỷ Khánh Duyên rồi.
Từ giờ trở đi, anh có sống tốt hay không, có hạnh phúc hay không, đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Tôi xé một tờ lịch trên tường.
Còn sáu ngày nữa.
Tối hôm đó, Quân Trung bất ngờ trở về sớm. Anh ta bước vào phòng ngủ, trên người vẫn còn mùi gió đêm lành lạnh.
"Vẫn chưa ngủ sao?" Anh ta bước tới, vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, giọng nói có chút mệt mỏi nhưng lại xen lẫn sự thân mật.
Cơ thể tôi cứng đờ trong giây lát, rồi nhanh chóng thả lỏng. Tôi cố gắng đè nén sự chán ghét đang cuộn trào trong lòng. "Em đợi anh."
"Mấy hôm nay anh bận quá, không có thời gian cho em." Anh ta hôn lên tóc tôi, "Mai là tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn, em đi cùng anh nhé?"
Tôi im lặng.
Anh ta dường như cảm nhận được sự khác lạ của tôi. "Sao vậy? Em không vui à?"
"Không có." Tôi quay người lại, nở một nụ cười gượng gạo. "Em chỉ hơi mệt thôi."
"Lại giận dỗi anh chuyện hôm trước à?" Anh ta thở dài, nhéo nhẹ mũi tôi, một hành động từng khiến tôi rung động, nhưng giờ chỉ thấy ghê tởm. "Anh thừa nhận hôm đó anh hơi nặng tay. Nhưng em cũng phải hiểu cho anh, Duyên vừa mất cha, tâm trạng không ổn định, em đừng chấp nhặt với cô ấy."
Tôi nhìn anh ta, trong lòng chỉ thấy nực cười.
"Em biết rồi." Tôi đáp, giọng điệu ngoan ngoãn đến chính tôi cũng ngạc nhiên. "Là em không hiểu chuyện, đã để anh và ba của anh phải phiền lòng."
Quân Trung có vẻ rất hài lòng với câu trả lời của tôi. Anh ta mỉm cười, nụ cười tự mãn của một kẻ bề trên. "Biết vậy là tốt. Em yên tâm, anh sẽ không để em chịu thiệt đâu."
Anh ta không hề biết rằng, sự "hiểu chuyện" của tôi, chỉ là vì tôi sắp được giải thoát rồi.
Bữa tiệc kỷ niệm của tập đoàn Phạm gia được tổ chức tại khách sạn năm sao lộng lẫy nhất của thành phố.
Đèn pha lê rực rỡ, tiếng nhạc du dương, những con người trong trang phục lộng lẫy qua lại, ai nấy đều mang trên mình bộ mặt tươi cười giả tạo.
Kỷ Khánh Duyên, trong bộ váy dạ hội màu hồng phấn, trông như một nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích. Cô ta đi bên cạnh ông Phạm Vạn, cha của Quân Trung, mỉm cười chào hỏi các đối tác kinh doanh. Mọi ánh mắt ngưỡng mộ đều đổ dồn về phía cô ta.
"Tiểu thư nhà họ Kỷ quả nhiên danh bất hư truyền, vừa xinh đẹp lại vừa biết điều."
"Đúng vậy, nghe nói cô ấy sắp trở thành con dâu nhà họ Phạm rồi. Thật là xứng đôi vừa lứa."
Ông Phạm Vạn, một người cha gia trưởng luôn đặt lợi ích kinh doanh lên trên hết, rõ ràng vô cùng hài lòng với "cô con dâu tương lai" này. Ông ta vỗ nhẹ lên tay Khánh Duyên, ánh mắt đầy tự hào.
Tôi đứng ở một góc khuất, lặng lẽ quan sát tất cả. Tôi và Quân Trung mới là vị hôn phu và hôn thê, nhưng giờ đây, tôi lại giống như một người ngoài cuộc.
Một vài đối tác kinh doanh bước tới chỗ Khánh Duyên, nâng ly mời rượu.
"Tiểu thư Kỷ, chúng tôi kính cô một ly, chúc cho sự hợp tác giữa hai tập đoàn chúng ta ngày càng bền chặt."
Khánh Duyên mỉm cười e lệ, định đưa tay nhận ly rượu.
"Khoan đã!" Quân Trung đột nhiên bước tới, chặn tay cô ta lại. Anh cầm lấy ly rượu, mỉm cười với đối tác. "Thật ngại quá, sức khỏe của Duyên không tốt, không uống được rượu. Ly này, tôi xin phép uống thay cô ấy."
Nói rồi, anh ngửa cổ uống cạn ly rượu mạnh.
"CEO Phạm quả là biết thương hoa tiếc ngọc." Vị đối tác cười lớn.
Khánh Duyên nhìn Quân Trung bằng ánh mắt cảm kích, giọng nói nhỏ nhẹ: "Anh Trung, cảm ơn anh."
"Ngốc ạ, có gì mà phải cảm ơn." Quân Trung véo nhẹ má cô ta, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều.
Một màn kịch tình tứ diễn ra ngay trước mắt bao nhiêu người.
Và tôi, vị hôn thê danh chính ngôn thuận của anh, lại bị biến thành không khí.
Càng trớ trêu hơn, một vị giám đốc khác lại bước tới, nâng ly về phía Khánh Duyên. "CEO Phạm đã uống thay rồi, vậy thì ly này..."
Quân Trung cau mày, đang định lên tiếng, thì ánh mắt anh ta đột nhiên dừng lại trên người tôi.
Anh ta mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo.
"Giang," anh ta gọi tên tôi. "Em qua đây."
Tim tôi thắt lại. Tôi có một dự cảm không lành.
Tôi bước tới, đứng bên cạnh anh.
Anh ta khoác tay qua eo tôi, kéo tôi lại gần, rồi ghé vào tai tôi thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe thấy.
"Thay Duyên uống hết ly rượu này."
Tai tôi ù đi.
"Anh nói gì?" Tôi không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
"Anh nói," giọng anh ta trở nên lạnh lùng, "thay. Duyên. uống. hết. ly. rượu. này."
Tôi nhìn anh, đôi mắt mở to vì kinh ngạc và đau đớn.
Tôi bị đau dạ dày mãn tính, không thể uống rượu mạnh. Anh là người biết rõ nhất điều đó.
Tôi nhớ, có lần đi du lịch cùng công ty, tôi chỉ uống một chút rượu vang, đêm đó đã phải nhập viện vì xuất huyết dạ dày. Anh đã ở bên cạnh tôi suốt đêm, nắm chặt tay tôi, tự trách mình đã không chăm sóc tốt cho tôi.
Anh đã thề rằng, sẽ không bao giờ để tôi động vào một giọt rượu nào nữa.
Vậy mà bây giờ, chính anh lại là người ép tôi uống.
"Uống đi." Anh ta thúc giục, bàn tay đang khoác trên eo tôi siết chặt lại, như một lời cảnh cáo.
Tôi nhìn vào ly rượu sóng sánh trên tay vị giám đốc, rồi lại nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của Quân Trung.
Tôi biết, nếu tôi từ chối, hậu quả sẽ còn tồi tệ hơn.
Cũng tốt.
Cứ để cho trái tim này chết hẳn đi.
Tôi cầm lấy ly rượu, ngửa cổ uống cạn.
Chất lỏng cay nồng đốt cháy cổ họng tôi, xộc thẳng vào dạ dày. Cơn đau quen thuộc bắt đầu âm ỉ.
Một ly.
Hai ly.
Ba ly.
Tất cả những ai muốn mời rượu Khánh Duyên, đều bị Quân Trung đẩy sang cho tôi.
Tôi trở thành tấm bia đỡ đạn cho người con gái mà anh ta yêu thương.
Dạ dày tôi quặn thắt, đau đớn như bị hàng ngàn mũi dao đâm vào. Trán tôi rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
Tôi không thể chịu đựng được nữa.
"Em... em vào nhà vệ sinh một lát." Tôi nói với Quân Trung, giọng run run.
Anh ta liếc tôi một cái, thờ ơ gật đầu.
Tôi vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.
Trong cổ họng là vị tanh nồng của máu.
Xuất huyết dạ dày rồi.
Tôi vịn vào tường, cố gắng đứng vững. Nhìn mình trong gương, khuôn mặt tôi trắng bệch như tờ giấy, đôi môi không còn chút huyết sắc.
Trông tôi thật thảm hại.
Tôi định đi ra ngoài thì chợt nghe thấy tiếng nói chuyện vang lên từ góc hành lang.
Là giọng của Quân Trung và Khánh Duyên.
Tôi vô thức nấp sau một cây cột lớn.
"Anh Trung, hôm nay cảm ơn anh nhé." Giọng Khánh Duyên ngọt ngào. "Nếu không có anh, chắc em đã bị chuốc say rồi."
"Ngốc ạ, anh làm sao có thể để em uống rượu được." Giọng Quân Trung đầy cưng chiều. "Hôm nay để cho La Thu Giang uống thay em, cũng coi như là trút giận cho em chuyện hôm trước cô ta dám hỗn láo với em."
Trút giận?
Thì ra là vậy.
Anh ta ép tôi uống rượu đến xuất huyết dạ dày, chỉ để làm hài lòng người tình của mình.
Trái tim tôi như bị bóp nghẹt.
"Nhưng... em thấy hình xăm phượng hoàng trên lưng anh... vẫn còn." Giọng Khánh Duyên có chút tiếc nuối. "Lần trước chị Giang nói, đó là hình xăm đôi của hai người họ. Em... em cũng muốn có một dấu ấn chỉ thuộc về chúng ta."
Hình xăm phượng hoàng. Đó là món quà sinh nhật tôi tặng anh năm chúng tôi tròn ba năm yêu nhau. Tôi xăm một con phượng, anh xăm một con hoàng, tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu.
Tôi nghe thấy tiếng Quân Trung cười khẽ. "Được thôi. Chỉ cần em muốn, cái gì anh cũng cho em."
Im lặng một lúc.
Rồi tôi nghe thấy tiếng rên khe khẽ vì đau đớn của Quân Trung.
Tôi lấy hết can đảm thăm dò đầu ra nhìn.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng.
Quân Trung đang cởi áo vest, lưng anh quay về phía tôi. Anh ta cầm một con dao gọt hoa quả, từng nhát, từng nhát một, rạch lên hình xăm con phượng hoàng trên lưng mình.
Máu tươi chảy ra, thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng của anh.
Gương mặt anh ta nhăn lại vì đau đớn, nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười thỏa mãn.
"Duyên, em xem," giọng anh ta khàn đi, "con phượng hoàng này, từ nay sẽ không còn nữa. Trên người anh, chỉ có thể có dấu ấn của một mình em thôi."
Có thể bạn cũng thích





