
Lời tạm biệt cuối cùng, dấu ấn lâu dài
Chương 2
Mạnh Tâm POV:
Sau khi gửi đi những dòng tin nhắn đó, toàn thân tôi run lên bần bật. Cơn giận dữ, nỗi đau, sự tủi nhục và cả một chút sợ hãi hòa quyện vào nhau, cuộn trào trong lồng ngực. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày trở thành một người đàn bà chanh chua, ghen tuông và mất kiểm soát như thế này.
Tôi đã từng là một nhà thiết kế tự do với tương lai rộng mở, nhưng vì Thắng, vì giấc mơ khởi nghiệp của anh, tôi đã sẵn sàng từ bỏ tất cả. Tôi tin vào tình yêu của chúng tôi, tin vào lời hứa về một mái ấm hạnh phúc.
Nhưng giờ đây, tất cả những gì tôi nhận lại chỉ là sự phản bội trần trụi và đau đớn.
Tiếng "ting" từ điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Lần này, Bành Ngọc Minh đã trả lời.
Không phải là một lời chửi bới, cũng không phải một lời giải thích. Chỉ là một dòng địa chỉ ngắn gọn.
"Quán cà phê The Wind, 10 giờ sáng. Nếu chị muốn biết sự thật, hãy đến đây."
Tôi nhìn đồng hồ. Còn một tiếng nữa.
Không một giây do dự, tôi lao vào phòng tắm, rửa mặt qua loa rồi thay vội một bộ quần áo. Tôi phải đến đó. Tôi phải đối mặt với họ. Tôi phải nghe chính miệng Thắng nói cho tôi biết, rốt cuộc tôi đã sai ở đâu.
Suốt quãng đường đến quán cà phê, tay tôi nắm chặt vô lăng đến trắng bệch. Tim tôi đập loạn xạ trong lồng ngực. Tôi sẽ phải nói gì? Phải làm gì? Tôi hoàn toàn không có một ý niệm nào. Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn lại hình ảnh Thắng và cô gái kia quấn quýt bên nhau cứa vào tâm trí.
Chiếc xe dừng lại trước quán cà phê. Từ xa, qua tấm kính lớn, tôi đã nhìn thấy họ.
Trịnh Mạnh Thắng đang ngồi đó, và bên cạnh anh, chính là Bành Ngọc Minh.
Cô ta quả thực rất xinh đẹp. Mái tóc đen dài, làn da trắng sứ, đôi mắt to tròn long lanh. Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, trông tràn đầy sức sống và sự ngây thơ. Hoàn toàn trái ngược với tôi lúc này, với khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng và bộ dạng tiều tụy.
Họ đang nói chuyện gì đó rất vui vẻ. Thắng thậm chí còn bật cười, nụ cười rạng rỡ mà đã lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng gạt một lọn tóc mai vương trên má cô ta.
Hành động đó, dịu dàng và thân mật đến nhói lòng.
Tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió trên cửa vang lên một tiếng lanh lảnh.
Cả hai người họ cùng quay lại. Nụ cười trên môi Thắng đông cứng lại khi anh nhìn thấy tôi. Ánh mắt anh thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển thành sự khó chịu và bực bội.
Còn Bành Ngọc Minh, cô ta không hề tỏ ra ngạc nhiên. Khóe môi cô ta khẽ nhếch lên thành một nụ cười gần như không thể nhận thấy. Một nụ cười đầy khiêu khích.
Tôi bước thẳng đến bàn của họ, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy.
"Trịnh Mạnh Thắng, ba ngày nay anh đã ở đâu?"
Thắng đứng bật dậy, kéo Ngọc Minh ra sau lưng mình như một hành động bảo vệ theo bản năng. Trái tim tôi lại bị một nhát dao nữa cứa vào.
"Sao em lại đến đây?" Giọng anh lạnh băng.
"Tôi hỏi anh, ba ngày nay anh đã ở đâu?" Tôi lặp lại, nhìn thẳng vào mắt anh. "Và cô gái này là ai?"
Thắng cau mày, vẻ mất kiên nhẫn hiện rõ trên mặt. "Mạnh Tâm, em đừng có làm loạn ở đây. Về nhà đi, có gì chúng ta sẽ nói chuyện sau."
"Nói chuyện sau? Sau là bao giờ?" Tôi gần như hét lên. "Tại sao không phải là ngay bây giờ? Anh nợ tôi một lời giải thích!"
"Anh không có gì để giải thích cả!" Anh ta đột nhiên gắt lên, rồi đẩy mạnh vào vai tôi. "Em về ngay cho anh!"
Cú đẩy bất ngờ khiến tôi loạng choạng lùi lại vài bước. Sự đau đớn thể xác không là gì so với nỗi tủi nhục và cay đắng đang dâng lên trong lòng. Anh ta chưa bao giờ đối xử với tôi như vậy.
"Anh... anh dám đẩy tôi?" Tôi nhìn anh không thể tin nổi. Sự phẫn uất khiến tôi mất hết lý trí, tôi lao lên đẩy ngược lại anh ta một cái.
"Mạnh Tâm! Em bị điên rồi à?" Thắng túm chặt lấy cổ tay tôi, siết mạnh. "Nhìn lại bộ dạng của em đi, có khác gì một con mụ đàn bà chanh chua không?"
Từng lời anh ta nói như những nhát búa tạ nện vào lòng tự trọng của tôi. Tôi đã hy sinh sự nghiệp, hy sinh tuổi xuân để làm hậu phương vững chắc cho anh ta, để rồi giờ đây, trong mắt anh ta, tôi chỉ là một con mụ đàn bà chanh chua.
Nước mắt tôi không thể kìm được nữa, lã chã rơi xuống.
Thắng dường như không muốn dây dưa thêm. Anh ta quay sang Ngọc Minh, giọng nói ngay lập tức trở nên dịu dàng. "Chúng ta đi thôi."
Rồi anh ta kéo tay cô gái đó, lướt qua tôi mà không thèm ngoảnh lại, bỏ lại tôi một mình chơ vơ giữa những ánh mắt tò mò của mọi người trong quán.
Tôi nhìn theo bóng lưng của họ, một cao lớn, một mảnh mai, trông thật xứng đôi. Rồi tôi nhìn lại hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm kính. Một người phụ nữ với mái tóc rối, đôi mắt sưng húp, khuôn mặt tái nhợt và hốc hác. Trông tôi thật thảm hại.
Tôi không biết mình đã về nhà bằng cách nào. Cả người tôi như bị rút cạn sức lực. Tôi nằm vật ra sofa, cơn đau âm ỉ trong ổ bụng lại kéo đến, dữ dội hơn mọi lần.
Thắng vẫn không về.
Tôi co người lại, nhìn chậu cây dương xỉ trên bệ cửa sổ. Lá của nó đã bắt đầu ngả vàng và khô héo.
Ngày anh tặng tôi chậu cây này, anh đã nói: "Em hãy chăm sóc nó nhé, giống như cách anh sẽ chăm sóc em vậy."
Tôi bật cười, một nụ cười chua chát và cay đắng. Hóa ra, không chỉ chậu cây, mà cả tình yêu của chúng tôi cũng đã chết héo từ lúc nào không hay.
Trong cơn tuyệt vọng, tôi chợt nghĩ đến mẹ. Có lẽ lúc này, chỉ có mẹ mới có thể cho tôi một chút an ủi.
Tôi run rẩy bấm số của mẹ.
"Mẹ ơi..." Giọng tôi khản đặc. "Con có thể về nhà vài hôm được không?"
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi mẹ tôi cất giọng, không có chút lo lắng nào mà tôi mong đợi.
"Lại cãi nhau với thằng Thắng à? Con gái lấy chồng rồi thì phải biết điều một chút. Thằng Thắng nó là người tốt, lại tài giỏi, con phải biết giữ."
"Nhưng anh ấy..."
"Thôi thôi," mẹ cắt ngang lời tôi. "Đàn ông ai cũng có lúc sai lầm. Con là vợ, phải biết nhẫn nhịn, bao dung. Đừng có chuyện bé xé ra to rồi lại vác mặt về nhà mẹ đẻ, hàng xóm người ta cười cho."
Cúp máy, tôi cảm thấy cái lạnh bao trùm lấy toàn bộ cơ thể. Ngay cả người thân duy nhất mà tôi có thể dựa vào cũng đã đẩy tôi ra xa.
Tôi thực sự chỉ còn lại một mình.
Có thể bạn cũng thích





