
Lời tạm biệt cuối cùng, dấu ấn lâu dài
Chương 3
Mạnh Tâm POV:
Tôi vẫn nhớ như in ngày tôi quyết định kết hôn với Thắng, mẹ đã cầm tay tôi và nói: "Sau này có chuyện gì ấm ức, cứ về nhà với mẹ. Nhà mình luôn là chỗ dựa cho con."
Lời hứa đó vẫn còn vang vọng bên tai, nhưng sao bây giờ lại xa vời đến thế. Có lẽ trong mắt mẹ, sự phản bội của Thắng chỉ là "lúc sai lầm", còn nỗi đau của tôi lại là "chuyện bé xé ra to".
Tôi không thể hiểu nổi. Tại sao tôi phải nhẫn nhịn? Tại sao tôi phải bao dung cho một kẻ đã chà đạp lên tình yêu và sự hy sinh của tôi?
Đêm đó, tôi ngủ thiếp đi trong sự mệt mỏi và bất an. Cả căn nhà rộng lớn chìm trong bóng tối, chỉ có tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ treo tường như đang đếm ngược những giây phút còn lại của cuộc hôn nhân này.
Giữa đêm, điện thoại tôi bỗng đổ chuông inh ỏi. Là Minh Thu Hằng, cô bạn thân nhất của tôi.
"Tâm à, mày đang ở đâu đấy? Thằng chồng quý hóa của mày có nhà không?" Giọng Hằng ở đầu dây bên kia đầy vẻ phấn khích lạ thường.
"Nó... anh ấy không có nhà. Có chuyện gì vậy Hằng?" Tôi đáp, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.
"Tao vừa thấy nó xong! Ở trung tâm thương mại Vincom. Mẹ kiếp, trông ra dáng tổng tài lắm!" Hằng cười khanh khách. "Đang dắt một con bé xinh tươi đi mua sắm kìa. Quẹt thẻ lia lịa không thèm nhìn giá luôn. Tao vừa liếc qua cái hóa đơn, một cái túi xách thôi mà bằng cả mấy tháng lương của tao rồi!"
Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Lại là cô ta. Anh ta sẵn sàng vung tiền cho người tình, trong khi tôi, người vợ danh chính ngôn thuận, đã bao lâu rồi không nhận được một món quà từ anh ta? Chiếc váy cuối cùng anh ta mua cho tôi, có lẽ đã từ sinh nhật năm ngoái.
"Mẹ nó, cái thằng khốn nạn!" Giọng Hằng ở đầu dây bên kia bỗng trở nên giận dữ. "Mày đang ở đâu, đọc địa chỉ đây, tao đến đón mày rồi ba mặt một lời với đôi gian phu dâm phụ đó!"
"Thôi Hằng à, đừng..."
"Đừng cái gì mà đừng! Mày định để yên cho nó bắt nạt à? Mày đã hy sinh cho nó bao nhiêu, giờ nó thành đạt rồi thì nó đối xử với mày như thế này sao?"
Nghe thấy sự quan tâm không hề che giấu trong giọng nói của Hằng, sống mũi tôi bỗng cay xè. Giữa lúc cả thế giới như quay lưng lại với tôi, vẫn còn có một người sẵn sàng đứng về phía tôi vô điều kiện.
"Hằng, tao không sao." Tôi hít một hơi thật sâu. "Tao... tao nghĩ tao sẽ ly hôn."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc. "Mày... nghĩ kỹ chưa?"
"Tao nghĩ kỹ rồi."
"Được. Bất cứ khi nào mày cần, cứ gọi tao." Hằng thở dài. "Nhưng mà này, mày có biết con bé đi cùng chồng mày là ai không?"
"Tao không biết."
"Là Bành Ngọc Minh đấy. Em gái của Bành Ngọc Sơn, đối tác cũ của chồng mày, người đã mất trong vụ tai nạn năm ngoá."
Cả người tôi cứng đờ. Bành Ngọc Sơn. Tôi nhớ người này. Anh ta là người đã cùng Thắng gây dựng công ty từ những ngày đầu. Thắng đã từng rất đau khổ khi anh ta qua đời. Nhưng Bành Ngọc Minh... em gái của anh ta? Sao có thể?
Tôi vẫn nhớ Thắng đã từng nói, nguyên tắc làm việc của anh ta là không bao giờ để tình cảm cá nhân xen vào công việc, càng không bao giờ động đến người nhà của đối tác hay đồng nghiệp. Đó là giới hạn đạo đức cuối cùng của một người làm kinh doanh.
Vậy mà bây giờ, anh ta lại đi phá vỡ chính nguyên tắc của mình.
"Tâm à, mày có nghe tao nói không?" Giọng Hằng lo lắng.
"Tao nghe rồi." Tôi mệt mỏi đáp. "Tao không muốn nghe thêm gì nữa đâu, Hằng."
Ngay khi tôi vừa cúp máy, một tin nhắn từ ngân hàng được gửi đến điện thoại.
"Tài khoản của quý khách vừa thực hiện giao dịch thanh toán trị giá 200.000.000 VNĐ tại cửa hàng trang sức PNJ."
Hai trăm triệu.
Mắt tôi hoa lên. Đây là tài khoản chung của hai vợ chồng, là số tiền chúng tôi đã dành dụm suốt mấy năm qua để chuẩn bị mua một căn nhà lớn hơn. Vậy mà bây giờ, anh ta lại ngang nhiên dùng số tiền đó để mua trang sức cho nhân tình.
Cơn tức giận bùng lên nhấn chìm mọi lý trí. Tôi bấm số của Thắng. Lần này, thật ngạc nhiên, chuông vừa đổ một tiếng anh ta đã bắt máy.
"Chuyện gì?" Giọng anh ta lạnh lùng và xa cách.
"Trịnh Mạnh Thắng, anh vừa làm gì vậy?" Tôi hét lên vào điện thoại. "Anh vừa quẹt thẻ mua trang sức cho cô ta đúng không?"
"Phải thì sao?" Anh ta đáp, giọng thản nhiên đến đáng ghét.
"Phải thì sao ư? Đó là tiền tiết kiệm của cả hai chúng ta! Anh lấy tư cách gì mà tự ý tiêu xài như vậy?"
"Tiền của tôi, tôi muốn tiêu thế nào là việc của tôi." Anh ta cười khẩy. "Cô ở nhà ăn bám bao lâu nay, có làm ra được đồng nào không mà cũng có tư cách lên tiếng à?"
"Anh..." Cổ họng tôi nghẹn lại. Ăn bám? Anh ta nói tôi ăn bám?
Tôi nhớ lại ba năm trước, khi tôi đang ở đỉnh cao sự nghiệp thiết kế, chính anh ta đã cầm tay tôi và nói: "Tâm à, công ty anh đang gặp khó khăn, anh cần em ở bên cạnh. Em nghỉ việc đi, về nhà, anh sẽ nuôi em. Anh hứa sẽ không để em phải chịu khổ."
Vì lời hứa đó, tôi đã từ bỏ tất cả. Tôi đã tin anh ta.
Có thể bạn cũng thích





