Bìa tiểu thuyết Lời tạm biệt cuối cùng, dấu ấn lâu dài

Lời tạm biệt cuối cùng, dấu ấn lâu dài

8.0 / 10.0
Vì sự nghiệp của Trịnh Mạnh Thắng, tôi chấp nhận từ bỏ hào quang cá nhân để làm hậu phương vững chắc. Thế nhưng, sau ba ngày mất tích bí ẩn, thứ tôi nhận được lại là tấm hình chồng mình đang âu yếm bên người phụ nữ tên Bành Ngọc Minh. Không chỉ phản bội, anh ta còn lén dùng tiền tiết kiệm mua quà cho nhân tình và sỉ nhục tôi là kẻ ăn bám để ép buộc ly hôn. Đau lòng hơn, mẹ ruột cũng bắt tôi nhẫn nhịn vì cho rằng đàn ông ai cũng có lúc lầm lỡ. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi tôi phát hiện mình bị ung thư máu giai đoạn cuối. Sự thật cay đắng lộ ra rằng tiểu tam đã biết bệnh tình của tôi nhưng cố tình che giấu để trục lợi. Giữa sự phản bội và cái chết cận kề, tôi bừng tỉnh khỏi cuộc hôn nhân đầy dối trá này.

Lời tạm biệt cuối cùng, dấu ấn lâu dài Chương 1

Chồng tôi, Trịnh Mạnh Thắng, đã mất tích ba ngày. Tôi đã từ bỏ sự nghiệp đang trên đỉnh cao để lùi về làm hậu phương cho anh khởi nghiệp.

Ngay khi tôi đang lo lắng đến phát điên, một cô gái lạ tên Bành Ngọc Minh đã gửi cho tôi một bức ảnh. Trong ảnh, chồng tôi đang ngủ say, còn cô ta thì nép vào lòng anh, tươi cười đắc thắng.

Anh ta không chỉ ngoại tình, mà còn dùng tiền tiết kiệm của chúng tôi mua trang sức cho cô ta, mắng tôi là đồ ăn bám, rồi lạnh lùng đề nghị ly hôn.

Ngay cả mẹ ruột cũng khuyên tôi nên nhẫn nhịn, đừng làm to chuyện.

"Đàn ông ai cũng có lúc sai lầm."

Tôi không hiểu, chính anh đã hứa sẽ nuôi tôi, sao giờ đây sự hy sinh của tôi lại trở thành lý do để anh sỉ nhục?

Cho đến khi tôi nhận được kết quả chẩn đoán ung thư máu giai đoạn cuối, và phát hiện ra tiểu tam đã biết tất cả nhưng cố tình che giấu, tôi mới hoàn toàn tỉnh ngộ.

Chương 1

Mạnh Tâm POV:

Đã ba ngày rồi. Ba ngày kể từ khi chồng tôi, Trịnh Mạnh Thắng, biến mất không một lời nhắn nhủ.

Cơn bão ngoài cửa sổ gào thét như muốn xé toạc thành phố. Từng cơn gió giật mạnh đập vào khung kính, tạo ra những âm thanh ken két đáng sợ, hệt như tiếng móng tay cào vào tấm bảng đen. Tôi ngồi co ro trên chiếc sofa rộng lớn trong phòng khách lạnh lẽo, tấm chăn mỏng chẳng thể xua đi cái lạnh đang len lỏi vào từng thớ thịt.

Cơn đau đầu âm ỉ lại kéo đến, nhói lên từng cơn theo nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.

Màn hình vẫn tối đen.

Tôi mở khóa, ngón tay run rẩy lướt vào mục tin nhắn. Hàng chục dòng tin tôi gửi đi trong ba ngày qua vẫn nằm đó, im lìm với hai dấu tích màu xám xịt. Không một phản hồi.

"Anh đang ở đâu?"

"Anh có ổn không? Gọi lại cho em."

"Thắng, em lo lắm. Có chuyện gì xảy ra với anh sao?"

"Làm ơn, chỉ cần nhắn một tin thôi cũng được."

Thậm chí đến cả cuộc gọi cũng không thể kết nối. Chỉ có giọng nói vô hồn của tổng đài vang lên lặp đi lặp lại: "Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được..."

Điều này thật khác thường. Công ty của Thắng đang trong giai đoạn phát triển nước rút, anh ấy bận rộn đến mức quên ăn quên ngủ là chuyện thường tình. Nhưng chưa bao giờ, dù chỉ một lần, anh ấy biến mất hoàn toàn như thế này. Anh luôn báo cho tôi biết nếu phải đi công tác đột xuất, hay đơn giản là sẽ về muộn.

"Tâm à, anh phải bay gấp ra Hà Nội họp, tối mai anh về."

"Em ngủ trước đi nhé, đêm nay anh phải ở lại công ty xử lý nốt dự án rồi."

Những tin nhắn như vậy đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của chúng tôi. Nhưng ba ngày nay, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ.

Một cơn choáng váng ập đến khiến tôi phải vịn chặt vào thành ghế sofa. Mọi thứ trước mắt tôi như chao đảo. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng hít một hơi thật sâu. Có lẽ mình chỉ lo lắng quá độ thôi.

Đúng lúc đó, màn hình điện thoại bất chợt sáng lên. Một thông báo hiện ra.

"Bành Ngọc Minh đã gửi cho bạn một lời mời kết bạn."

Một cái tên hoàn toàn xa lạ. Trái tim tôi đột nhiên thắt lại, một dự cảm chẳng lành len lỏi trong tâm trí. Tại sao lại là lúc này?

Tôi do dự. Ngón tay treo lơ lửng trên màn hình. Bất giác, tôi bấm vào trang cá nhân của người đó. Avatar là hình một cô gái trẻ trung, xinh đẹp với nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Nhưng dòng trạng thái mới nhất được ghim trên đầu trang lại khiến toàn thân tôi đông cứng.

"Ba ngày ở bên nhau, cảm ơn anh vì tất cả."

Kèm theo đó là một biểu tượng trái tim màu đỏ chói mắt.

Cả thế giới của tôi như sụp đổ trong khoảnh khắc. Không khí trong lồng ngực bị rút cạn, tôi thở không ra hơi. Cơn đau đầu bùng lên dữ dội. Không thể nào. Chắc chắn chỉ là trùng hợp thôi.

Nhưng bàn tay tôi, như bị một thế lực vô hình nào đó điều khiển, đã run rẩy bấm vào nút "Chấp nhận".

Ngay lập tức, một tiếng "ting" vang lên. Một tin nhắn mới.

Và rồi, một bức ảnh được gửi đến.

Trong ảnh, người đàn ông mà tôi gọi là chồng, Trịnh Mạnh Thắng, đang ngủ say trên một chiếc giường lạ lẫm. Gương mặt anh nghiêng về một bên, vẻ mệt mỏi nhưng bình yên. Và nép vào lồng ngực anh, với cánh tay anh vòng qua eo một cách đầy sở hữu, chính là cô gái có tên Bành Ngọc Minh. Cô ta đang nhìn thẳng vào ống kính, một tay giơ chữ V, nụ cười trên môi vừa ngây thơ vừa đắc thắng.

Tôi phóng to bức ảnh, săm soi từng chi tiết. Chiếc áo sơ mi Thắng đang mặc, là chiếc tôi đã ủi phẳng phiu cho anh vào sáng thứ Hai. Vết sẹo nhỏ trên lông mày anh, kết quả của một lần nghịch dại hồi nhỏ. Và cả chiếc đồng hồ trên cổ tay anh, món quà sinh nhật tôi đã dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm để mua tặng.

Là anh ấy. Không thể sai được.

Máu trong người tôi như sôi lên. Tôi cảm thấy một vị đắng chát lan ra trong cổ họng.

"Cô là ai?" Tôi gõ những chữ này ra, ngón tay cứng đờ.

"Tại sao cô lại ở cùng chồng tôi?"

Đầu dây bên kia không trả lời. Chỉ có dấu chấm xanh báo hiệu "đã xem". Sự im lặng đó còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời giải thích nào. Nó như một sự chế giễu, một cái tát vô hình giáng thẳng vào mặt tôi.

Tôi đã thức trắng đêm đó. Cơn bão bên ngoài cũng dần tan, nhưng cơn bão trong lòng tôi thì chỉ mới bắt đầu.

Gần sáng, cơn mệt mỏi cùng cực kéo tôi vào một giấc ngủ chập chờn. Trong mơ, tôi thấy Thắng và cô gái kia đang tay trong tay đi trên một bãi biển đầy nắng. Anh nhìn cô ta bằng ánh mắt dịu dàng mà tôi đã từng nghĩ chỉ dành riêng cho mình.

Tôi gọi tên anh, nhưng anh không quay lại. Tôi chạy đến, cố gắng kéo tay anh, nhưng anh lại lạnh lùng gạt ra.

"Cô làm gì ở đây?" Giọng anh xa lạ và gay gắt. "Đừng làm phiền chúng tôi."

Tôi bật khóc, hỏi anh tại sao lại đối xử với tôi như vậy. Anh chỉ nhíu mày, vẻ mặt đầy chán ghét. "Nhìn lại cô xem, lúc nào cũng chỉ biết lo lắng vớ vẩn. Thật phiền phức."

Tôi giật mình tỉnh giấc, nước mắt đã ướt đẫm gối. Cảm giác đau đớn và tủi nhục trong giấc mơ vẫn còn chân thực đến đáng sợ.

Điện thoại lại kêu "ting ting".

Bành Ngọc Minh đã gửi thêm một loạt ảnh nữa.

Lần này không chỉ là ảnh trên giường. Mà là ảnh Thắng đang nấu ăn trong một căn bếp xa lạ, tạp dề vẫn còn dính bột. Là ảnh hai người họ cùng nhau xem phim trên sofa, đầu cô ta gối lên vai anh. Là ảnh anh cẩn thận đi tất cho cô ta, cúi người xuống với vẻ mặt đầy kiên nhẫn.

Từng bức ảnh, từng khoảnh khắc, giống như hàng ngàn mũi kim đâm vào trái tim tôi. Đó là những điều thân mật mà chúng tôi đã từng làm cùng nhau. Anh đã từng nói, anh chỉ nấu ăn cho một mình tôi. Anh đã từng nói, bờ vai anh mãi mãi là của tôi.

Lời hứa của đàn ông, hóa ra lại rẻ mạt đến vậy.

Cơn giận dữ và đau đớn bùng lên, lấn át cả lý trí. Tôi gõ một tràng dài vào khung chat, không còn giữ được chút bình tĩnh nào.

"Cô đúng là không biết xấu hổ!"

"Cô là ai mà dám chen vào gia đình người khác?"

"Cô có biết anh ấy đã có vợ rồi không? Đồ tiện nhân phá hoại hạnh phúc gia đình người khác!"

Đọc tiếp

Mục lục của Lời tạm biệt cuối cùng, dấu ấn lâu dài

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Sau khi từ chức, cô mang thai cặp song sinh của sếp
9.0
Chấp nhận làm thư ký kiêm tình nhân bí mật suốt ba năm vì gánh nặng gia đình, cô luôn giữ thái độ chừng mực và hiểu chuyện. Tuy nhiên, khi thông tin anh sắp đính hôn với tình cũ nổ ra, cô quyết định chấm dứt mối quan hệ sai trái này. Không chỉ từ chức, cô còn mang theo cái thai đôi để bỏ trốn biệt tích. Năm năm sau, cô trở lại đầy kiêu hãnh với tư cách CEO một tập đoàn tỷ đô và tuyên bố sẽ thâu tóm công ty của sếp cũ. Giữa lúc dư luận xôn xao, anh lại dồn cô vào góc tường, khẩn khoản cầu xin cô đừng rời đi lần nữa và nguyện dâng hiến tất cả tài sản làm của hồi môn để chuộc lỗi.
Bìa tiểu thuyết Lời hứa của anh, sự hủy hoại của cô
8.7
Trong đêm trao giải Ngôi Sao Vàng, Vũ Thục Uyên bàng hoàng khi vị hôn phu Tô Triệu Việt tước đoạt giải thưởng mười năm nỗ lực của cô để trao cho em gái nuôi Mục Hạ Linh. Vì sự thiên vị mù quáng, anh không tiếc tay chà đạp danh dự, ép cô chịu nhục trên phim trường và tuyên bố phong sát sự nghiệp cô. Đỉnh điểm của bi kịch là khi Triệu Việt đẩy ngã Thục Uyên lúc cô đang mang thai, khiến cô suýt mất con chỉ vì tin lời Hạ Linh. Nhìn sự lạnh lùng của người đàn ông mình từng yêu, Thục Uyên quyết định công khai mọi sự thật, từ bỏ hào quang và rời sang Pháp, vĩnh viễn đặt dấu chấm hết cho quá khứ đau thương.
Bìa tiểu thuyết Sự phản bội vô tình thứ ba mươi tư của anh ấy
8.5
Cuộc tình mười năm của tôi kết thúc bằng con số ba mươi ba lần hôn lễ bị trì hoãn. Diêm Chung Thủy, vị hôn phu tôi từng hết lòng yêu thương, đã tự tay dàn dựng hàng loạt tai nạn chỉ để không phải cưới tôi. Đối với anh ta, tôi chỉ là một món nợ ân tình, còn người anh thực sự nâng niu là Hàn Giao. Vì người tình, anh nhẫn tâm nhìn tôi bị hãm hại, khiến dì tôi chết thảm và hủy hoại giọng hát của tôi. Sau những cay đắng và lợi dụng, tôi quyết định để lại bức thư vạch trần tất cả rồi biến mất mãi mãi. Tôi sẽ không còn hy sinh mù quáng mà bắt đầu sống vì chính mình.
Bìa tiểu thuyết Ngày kỷ niệm cưới, tôi đưa cả gia đình chồng vào
9.0
Vào đúng ngày kỷ niệm hôn nhân, tôi vô tình tìm thấy bí mật động trời khi định dùng điện thoại cũ của chồng làm video tặng anh. Trong máy hiện lên một nhật ký mang tên 'Nhật ký của bé' do chính chồng tôi viết, kể về hành trình mang thai đầy hạnh phúc của một người phụ nữ không phải tôi. Dù anh ta thản nhiên bịa chuyện cho bạn mượn máy để che đậy, tôi vẫn bình tĩnh tìm ra ảnh chụp bản siêu âm của người phụ nữ họ Từ trong thùng rác điện thoại. Với bằng chứng ngoại tình không thể chối cãi này, tôi mỉm cười nhấc máy gọi cho mẹ chồng, bắt đầu kế hoạch đáp trả gia đình anh ta.
Bìa tiểu thuyết Cưới vợ xấu, áo vest cứ tụt xuống
8.8
Tô Noãn là cô gái mồ côi được nhà họ Tô nhận nuôi. Cô bị mẹ nuôi đưa từ nông thôn lên thành phố để thế chỗ em gái, kết hôn cùng Hách Tư Dạ - vị thiếu gia nổi tiếng ăn chơi và phóng túng. Dù là người thừa kế duy nhất của gia tộc họ Hách, Tư Dạ lại bị xem nhẹ vì lối sống bê tha, khác hẳn hình tượng hoàng tử trong mơ. Tuy nhiên, sau khi kết hôn theo di nguyện của ông nội, anh nhận ra người vợ bị đồn là xấu xí chính là cô gái mình từng thầm yêu thời niên thiếu. Đằng sau vết sẹo trên mặt cô là một nhan sắc tuyệt mỹ. Cùng lúc đó, Tô Noãn cũng bàng hoàng phát hiện chồng mình thực chất đang nắm giữ khối tài sản khổng lồ cùng những bí mật khó lường. Liệu mục đích thật sự của anh là gì?
Bìa tiểu thuyết Anh Hoắc, hãy cưng chiều em ngoan ngoãn nhé
7.9
Sau đêm say định mệnh, Ôn Mạn vướng vào mối quan hệ với một luật sư quyền lực. Anh say mê vẻ đẹp của cô, còn cô cần sự giúp đỡ từ anh. Thế nhưng, trái tim anh vốn dành cho một hình bóng khác. Khi người cũ trở về, anh bỏ mặc cô trong căn nhà trống trải, rồi lạnh lùng kết thúc bằng một tấm séc. Trái với dự đoán, Ôn Mạn dứt khoát ra đi không chút luyến lưu. Ngày gặp lại, thấy cô bên người mới, anh hối hận cầu xin sự tha thứ. Ôn Mạn mỉm cười nhắc lại chuyện cũ, ép anh phải xếp hàng chờ đợi. Để chuộc lỗi, anh không tiếc nghìn tỷ cùng nhẫn kim cương để được ưu tiên quay lại bên cô.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ