
Người vợ bí mật của anh, trái tim tan vỡ của tôi
Chương 2
Lĩnh Bảo Yến POV:
Tôi rời khỏi tòa nhà Trương thị trong trạng thái mất hồn. Tôi không biết mình đã đi đâu, làm gì. Tôi chỉ biết rằng trái tim tôi đã chết.
Tôi lên một chiếc xe buýt bất kỳ, để mặc nó đưa tôi đi đâu cũng được. Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua như một thước phim câm vô nghĩa. Đầu óc tôi trống rỗng, không còn cảm nhận được gì nữa.
Khi chiếc xe dừng lại ở một trạm cuối, tôi mới sực tỉnh. Tôi đang đứng trước một phòng triển lãm nghệ thuật lớn. Dòng người tấp nập ra vào, ai nấy đều ăn mặc sang trọng.
Một nhân viên mặc đồng phục mỉm cười chào tôi: "Chào mừng quý khách đến với triển lãm 'Dấu Ấn Thanh Xuân' của họa sĩ Cát Vy. Mời quý khách vào trong."
'Dấu Ấn Thanh Xuân'. Cát Vy.
Tôi vô thức bước vào trong. Có lẽ tôi muốn tìm kiếm một sự xác nhận cuối cùng cho sự ngu ngốc của mình.
Người hướng dẫn viên nhiệt tình giới thiệu: "Đây là triển lãm cá nhân đầu tiên của họa sĩ Cát Vy sau khi du học trở về. Các tác phẩm ở đây đều ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất trong tuổi thanh xuân của cô ấy, đặc biệt là những kỷ niệm với vị hôn phu, ngài Trương Nam Trường, người đã luôn ủng hộ cô ấy trên con đường nghệ thuật."
Ánh mắt tôi dừng lại ở bức tranh lớn nhất, được treo ở vị trí trung tâm. Đó là một bức chân dung của Nam Trường. Anh đang ngồi bên cửa sổ, ánh nắng chiều chiếu lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm. Nét vẽ tinh tế, màu sắc sống động, lột tả được hết thần thái của anh.
Tôi nhận ra nó. Tôi nhận ra nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt trái của anh, một chi tiết mà chỉ những người gần gũi nhất mới để ý.
Tôi bước tiếp. Hàng loạt bức tranh khác hiện ra trước mắt. Nam Trường và Cát Vy cùng nhau đi dạo trên bãi biển. Nam Trường và Cát Vy cùng nhau thổi nến sinh nhật. Nam Trường và Cát Vy ôm nhau dưới trời tuyết.
Dưới mỗi bức tranh đều có ghi chú thời gian. Bức tranh này được vẽ hai tháng trước. Bức tranh kia được vẽ một tháng trước. Tất cả đều là khoảng thời gian sau khi Cát Vy trở về.
Đặc biệt, có một bức tranh vẽ cảnh Nam Trường đang dịu dàng đút cháo cho Cát Vy đang nằm trên giường bệnh. Thời gian ghi chú trên đó, chính là ngày tôi bị cha mẹ nuôi nhốt trong phòng.
Tôi nhớ lại ngày hôm đó. Tôi đã tuyệt vọng gọi tên anh. Sau đó, anh đã đến, phá cửa cứu tôi. Anh ôm tôi, nói rằng anh sẽ bảo vệ tôi.
Hóa ra, sau khi đưa tôi đến căn hộ mới, anh đã lập tức quay về để chăm sóc cho Cát Vy. Anh đã nói dối tôi. Tất cả những lời anh nói đều là dối trá.
Bảo vệ ư? Thật nực cười. Anh chỉ đang diễn một vở kịch hoàn hảo để che mắt tôi, để tôi không phá hỏng kế hoạch của anh và Cát Vy.
Nắm tay tôi siết chặt lại, móng tay cắm sâu vào da thịt mà không hề cảm thấy đau.
Tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi quay người, chạy ra khỏi phòng triển lãm. Tôi không muốn nhìn thấy thêm bất cứ thứ gì nữa.
Tôi lấy điện thoại, đặt một cuộc hẹn ở bệnh viện phụ sản vào sáng mai.
Đứa bé này, tôi không thể giữ lại được. Nó là kết tinh của một tình yêu giả dối, một sự lừa lọc tàn nhẫn. Tôi không muốn nó ra đời để phải chứng kiến sự thật đau lòng này.
Trước khi đi, tôi phải quay về nhà một lần nữa. Tôi phải lấy lại chiếc hộp gỗ đàn hương, kỷ vật duy nhất mà mẹ tôi để lại.
Khi tôi về đến căn biệt thự, mẹ nuôi đang đứng ở cửa, chặn tôi lại.
"Bảo Yến, con đi đâu về vậy? Mau ra ngoài đi, đừng để Cát Vy nhìn thấy con mà không vui."
"Tôi về lấy đồ." Tôi lạnh lùng đáp.
Tôi biết bà ta đang nghĩ gì. Bà ta sợ tôi sẽ làm phiền đến "cô con gái cưng" sắp chết của bà ta.
"Lấy đồ gì chứ? Mọi thứ của mày ở đây đều là của nhà họ Lĩnh. Cát Vy cần không gian yên tĩnh để nghỉ ngơi. Mày đừng có làm phiền nó."
"Vậy sao?" Tôi nhếch mép cười, một nụ cười đầy mệt mỏi và chán chường. "Được thôi. Tôi không vào."
Tôi không còn sức lực để tranh cãi với họ nữa. Ngôi nhà này, gia đình này, tôi không cần nữa.
Mẹ nuôi có vẻ ngạc nhiên trước sự dễ dàng của tôi. Bà ta nhìn tôi một lúc rồi nói: "Tối mai là tiệc chia tay của Cát Vy. Mày cũng đến đi, coi như là tiễn nó một đoạn đường cuối cùng."
Tôi gật đầu.
Tôi trở về căn hộ mà Nam Trường thuê cho tôi. Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc. Tất cả những thứ liên quan đến anh, tôi đều cho vào một chiếc thùng lớn.
Tôi tìm thấy chiếc vé xem phim đầu tiên chúng tôi cùng nhau xem. Tôi tìm thấy chiếc khăn len tôi tự tay đan cho anh vào mùa đông năm ngoái. Tôi tìm thấy...
Cửa phòng đột nhiên mở ra. Nam Trường bước vào.
Anh nhìn thấy chiếc thùng lớn trên sàn nhà, và những đồ vật bên trong. Vẻ mặt anh sững sờ.
"Bảo Yến, em đang làm gì vậy?"
---
Có thể bạn cũng thích





