
Người vợ bí mật của anh, trái tim tan vỡ của tôi
Chương 3
Lĩnh Bảo Yến POV:
Tôi không trả lời câu hỏi của anh, chỉ lẳng lặng tiếp tục công việc của mình.
"Em dọn dẹp một chút thôi, để trả lại không gian cho chủ nhân thật sự của nó." Giọng tôi bình thản đến lạ, không một chút gợn sóng.
Nam Trường bước tới, nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi đứng dậy. "Em nói cái gì vậy?"
"Tôi nói gì, chẳng lẽ anh không hiểu sao?" Tôi nhìn anh, ánh mắt trống rỗng.
Anh cau mày, dùng sức kéo tôi lại gần hơn. "Bảo Yến, anh biết em đang giận. Nhưng đừng nói dối."
Anh giữ chặt vai tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh. "Nhìn anh này. Anh đã nói rồi, anh và Cát Vy không có gì cả. Anh làm vậy chỉ vì muốn thực hiện nguyện vọng cuối cùng của cô ấy thôi."
Tôi bật cười, một tiếng cười khàn đặc và đầy chế giễu. "Nguyện vọng cuối cùng? Là nguyện vọng được đăng ký kết hôn với anh sao, anh Trương?"
Sắc mặt Nam Trường khẽ thay đổi, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. "Em đang nói linh tinh gì vậy? Ai nói với em những điều đó?"
"Anh không cần biết ai nói. Anh chỉ cần trả lời tôi, có phải anh và Lĩnh Cát Vy đã đăng ký kết hôn rồi không?" Tôi gằn từng chữ.
Đúng lúc này, điện thoại của anh reo lên. Anh liếc nhìn màn hình, rồi vội vàng nghe máy.
"Vy Vy? Em sao vậy? Đừng khóc, anh đến ngay đây."
Anh cúp máy, nhìn tôi với ánh mắt áy náy. "Bảo Yến, Cát Vy lại phát bệnh rồi. Anh phải đến xem cô ấy thế nào."
Nói rồi, anh vội vã rời đi, không một lời giải thích, không một cái ngoái đầu.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa, không cảm thấy đau lòng, cũng không cảm thấy tức giận. Chỉ có một sự trống rỗng đến cùng cực.
Có lẽ, tình yêu cũng giống như một viên kẹo. Khi còn ngọt ngào, người ta nâng niu trân trọng. Nhưng khi nó đã hết vị, người ta sẽ không ngần ngại vứt nó đi.
Tình yêu của tôi dành cho anh, có lẽ đã đến lúc phải vứt bỏ rồi.
Điện thoại tôi rung lên. Là một tin nhắn từ số lạ.
Tôi mở ra xem. Đó là một tấm ảnh.
Trong ảnh, Nam Trường đang dịu dàng ôm Cát Vy vào lòng, hôn lên trán cô ấy. Cát Vy nép vào ngực anh, mỉm cười đắc thắng.
Tôi nhớ lại, có lần tôi bị cảm, sốt cao đến mê man. Tôi đã gọi tên anh trong vô thức. Nhưng anh chỉ lạnh lùng nói: "Uống thuốc đi rồi ngủ. Đừng làm phiền tôi."
Sự đối lập tàn nhẫn này khiến trái tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tin nhắn tiếp theo lại đến.
"Lĩnh Bảo Yến, cô thấy chưa? Anh Trường chưa bao giờ yêu cô. Anh ấy chỉ thương hại cô thôi."
"Người anh ấy yêu từ đầu đến cuối chỉ có tôi. Năm năm qua, cô chỉ là một kẻ thay thế đáng thương."
Tôi nắm chặt điện thoại, khớp tay trắng bệch.
Đúng vậy. Anh chưa bao giờ yêu tôi.
Là tôi tự mình đa tình, tự mình lừa dối bản thân.
Thôi được rồi. Từ bây giờ, tôi sẽ không trông mong gì vào tình yêu của anh nữa.
Mấy ngày sau đó, Nam Trường không trở về.
Mãi cho đến tối hôm diễn ra "buổi tiệc chia tay", tôi mới gặp lại anh.
Anh đẩy xe lăn cho Cát Vy, bước vào sảnh tiệc. Cát Vy mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, trang điểm nhẹ nhàng, trông không giống một người sắp chết chút nào.
Nam Trường lo lắng khoác thêm áo cho cô ấy, dịu dàng nói: "Cẩn thận kẻo lạnh."
Tôi đứng ở một góc khuất, nhìn cảnh tượng đó, chỉ cảm thấy nực cười.
Ánh mắt của Nam Trường khi nhìn Cát Vy, là sự dịu dàng, yêu thương và đau lòng. Một ánh mắt mà tôi đã khao khát suốt năm năm qua, nhưng chưa bao giờ có được.
Buổi tiệc bắt đầu. Cha mẹ nuôi của tôi lên sân khấu, nghẹn ngào thông báo về "bệnh tình" của Cát Vy. Màn hình lớn phía sau bắt đầu chiếu những hình ảnh từ khi Cát Vy còn nhỏ cho đến khi trưởng thành.
Trong những tấm ảnh đó, tôi chỉ là một cái bóng mờ nhạt đứng ở góc xa, hoặc thậm chí không hề xuất hiện.
Rồi màn hình chuyển sang những bức ảnh của Nam Trường và Cát Vy. Từ thuở niên thiếu cho đến bâyt giờ, ánh mắt anh dành cho cô ấy chưa bao giờ thay đổi.
Đó là tình yêu. Một tình yêu sâu đậm và bền bỉ.
Tôi đã thua. Thua một cách thảm hại.
Đột nhiên, màn hình vụt tắt. Rồi lại sáng lên, không phải là những hình ảnh hạnh phúc nữa, mà là một dòng chữ màu đỏ máu, to tướng và đầy ác ý.
"Lĩnh Cát Vy, loại đàn bà giả tạo, chúc mày sớm xuống địa ngục!"
Không khí trong sảnh tiệc lập tức đông cứng lại.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Sau vài giây im lặng, cả hội trường nổ tung trong sự hỗn loạn.
---
Có thể bạn cũng thích





