
Người phụ nữ khác của anh, cuộc sống mới của tôi
Chương 2
Lưu Minh Thảo POV:
Tin nhắn vừa được gửi đi, tôi lập tức tắt nguồn điện thoại, không cho anh ta bất kỳ cơ hội nào để gọi lại hay giải thích. Tôi gọi phục vụ, thanh toán hóa đơn bằng chính chiếc thẻ tín dụng mà tôi đã dự định dùng để mua cho anh một món quà kỷ niệm. Thật trớ trêu.
Tôi bước ra khỏi nhà hàng, cơn gió lạnh về đêm của Sài Gòn ùa vào người khiến tôi rùng mình. Tôi bắt một chiếc taxi, đọc địa chỉ căn hộ mà tôi và anh đã chung sống suốt năm năm qua. Nơi mà tôi đã từng ngây thơ gọi là "nhà".
Căn hộ nằm trên tầng 15 của một khu chung cư cao cấp. Vừa mở cửa bước vào, đập vào mắt tôi là mô hình kiến trúc của một dự án nghỉ dưỡng mà Gia Cảnh đã thức trắng nhiều đêm để hoàn thành. Chính tôi đã cùng anh cắt từng mảnh giấy, dán từng chi tiết nhỏ, tỉ mỉ như đang xây dựng tương lai của chính chúng tôi.
Tôi nhớ lại có lần Thẩm Diệu Ngọc đến đây chơi, cô ta nhìn mô hình này bằng ánh mắt khinh khỉnh, bĩu môi nói: "Thời đại này ai còn làm mô hình thủ công thế này nữa? Vừa tốn thời gian vừa quê mùa. Công ty của em bây giờ toàn dùng in 3D và trình chiếu thực tế ảo thôi."
Lúc đó, Gia Cảnh chỉ cười trừ, không hề lên tiếng bênh vực công sức của tôi và anh. Anh nói: "Thảo cô ấy thích mấy thứ tỉ mẩn này thôi. Quen rồi."
Câu nói đó, bây giờ nghĩ lại, mới thấy nó chứa đựng bao nhiêu sự xem thường. Anh ta coi tâm huyết của tôi như một thói quen cũ kỹ, một sở thích vô giá trị.
Tôi nhìn quanh căn hộ. Mọi thứ đều do một tay tôi sắp đặt. Từ chiếc rèm cửa màu be ấm áp, bộ sofa êm ái, cho đến những chậu cây xanh nhỏ xinh đặt trên bệ cửa sổ. Tôi đã cố gắng biến không gian lạnh lẽo này thành một tổ ấm thực sự. Nhưng trong mắt Diệu Ngọc, nó chỉ là "lỗi thời", là "không có gu". Và Gia Cảnh, anh ta chưa bao giờ phản bác lại những lời đó.
Im lặng của anh chính là sự đồng tình.
Tôi kéo chiếc vali lớn ra khỏi kho. Bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.
Thật kỳ lạ, sống ở đây năm năm, nhưng đồ của tôi chỉ vỏn vẹn trong một chiếc vali. Vài bộ quần áo, vài cuốn sách dạy nấu ăn, và bộ dụng cụ làm bếp mà tôi yêu quý nhất. Hóa ra, trong "tổ ấm" này, dấu ấn của tôi lại mờ nhạt đến thế. Tất cả những gì tôi làm, đều là xoay quanh anh và vì anh.
Tôi không mang theo bất cứ thứ gì mà anh đã mua cho tôi. Tôi cũng không lấy đi những món đồ trang trí mà tôi đã cất công lựa chọn. Tôi muốn rời đi một cách sạch sẽ, như thể tôi chưa từng tồn tại ở nơi này.
Khi tôi đang kéo khóa vali, màn hình điện thoại mà tôi vừa bật lại sáng lên. Không phải tin nhắn của Gia Cảnh. Là camera an ninh ngoài cửa mà tôi đã cài đặt trên điện thoại báo có chuyển động.
Tôi vô thức bấm vào xem.
Màn hình hiện lên hình ảnh ở hành lang. Phan Gia Cảnh đang dìu Thẩm Diệu Ngọc về. Cô ta dựa hẳn vào người anh, trông có vẻ yếu ớt và đáng thương. Anh mở cửa, và họ bước vào chính căn nhà này. Căn nhà mà tôi vừa mới quyết định từ bỏ.
Ngay sau đó, một tin nhắn nữa từ Gia Cảnh lại đến.
"Em ngủ chưa? Anh về rồi đây. Mai mình nói chuyện nhé."
Trái tim tôi, vốn đã vỡ nát, giờ đây như bị nghiền thành bột mịn. Anh ta đưa người phụ nữ khác về "nhà" của chúng tôi, rồi nhắn tin cho tôi như thể không có chuyện gì xảy ra. Anh ta nghĩ tôi là con ngốc sao? Hay anh ta nghĩ rằng sự chịu đựng của tôi là vô hạn?
Sự do dự cuối cùng trong tôi cũng tan biến.
Tôi không còn gì để luyến tiếc nữa.
Tôi nhìn lại căn phòng lần cuối, nơi chứa đựng cả thanh xuân và những giấc mơ tan vỡ của tôi. Tôi không khóc. Nước mắt đã cạn rồi. Chỉ còn lại sự trống rỗng và một cảm giác giải thoát đến lạ lùng.
Tôi kéo chiếc vali, nhẹ nhàng mở cửa rồi bước ra ngoài. Tôi không muốn gây ra tiếng động, không muốn đối mặt với họ. Tôi không muốn biến mình thành một kẻ đáng thương đi đánh ghen.
Tôi xứng đáng có một sự kết thúc đàng hoàng hơn thế.
Khi cánh cửa khép lại sau lưng, tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích của Thẩm Diệu Ngọc vọng ra từ bên trong.
Nó giống như một nhát dao cuối cùng, cắt đứt tất cả những sợi dây ràng buộc tôi với quá khứ.
Tôi quay lưng, bước thẳng về phía thang máy, không một lần ngoảnh lại.
Có thể bạn cũng thích





