
Người phụ nữ khác của anh, cuộc sống mới của tôi
Chương 3
Lưu Minh Thảo POV:
Đêm Sài Gòn về khuya se lạnh. Tôi đứng co ro dưới sảnh chung cư cùng với chiếc vali duy nhất, cảm thấy lạc lõng và bơ vơ giữa thành phố hoa lệ này. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống bóng tôi đơn độc, kéo dài trên mặt đất.
Bác bảo vệ ca đêm thấy tôi đứng một mình quá lâu, bèn ái ngại bước tới hỏi: "Cô gái, có chuyện gì vậy? Cần tôi giúp gì không?"
Tôi lắc đầu, cố nở một nụ cười gượng gạo: "Dạ không ạ, cháu đang đợi bạn."
Một lời nói dối. Tôi chẳng có ai để đợi cả. Trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, không biết phải đi đâu, về đâu.
Tôi đã dành mười năm để xây dựng một thế giới chỉ xoay quanh Phan Gia Cảnh. Tôi từ bỏ bạn bè, từ bỏ đam mê, từ bỏ cả chính bản thân mình. Khi thế giới đó sụp đổ, tôi nhận ra mình không còn lại gì cả.
Tôi nhớ lại những ngày đầu anh mới khởi nghiệp. Công ty kiến trúc của anh gặp vô vàn khó khăn. Chính tôi đã không ngần ngại rút hết số tiền tiết kiệm của mình, số tiền thưởng từ những cuộc thi nấu ăn mà tôi đã thắng, để đưa cho anh trang trải. Tôi đã nói với anh: "Tiền của em cũng là của anh. Sự nghiệp của anh quan trọng hơn."
Tôi nhớ những đêm anh thức trắng bên bản vẽ, chính tôi đã ở bên cạnh, pha cho anh từng ly cà phê, nấu cho anh từng bát mì nóng. Bàn tay vốn dùng để cầm dao bếp một cách điêu luyện, lại trở nên vụng về khi giúp anh cắt dán những mô hình kiến trúc phức tạp.
Và giờ đây, khi công ty của anh đã đứng vững, khi anh đã trở thành một kiến trúc sư có tiếng, người cùng anh hưởng quả ngọt lại không phải là tôi.
Bao nhiêu hy sinh, bao nhiêu tâm huyết, cuối cùng đổi lại chỉ là sự phản bội và một câu "Em luôn là người hiểu chuyện nhất."
Thật nực cười.
Cơn gió đêm thổi qua khiến tóc tôi rối tung. Tôi chợt thấy mọi thứ thật nhẹ nhõm. Giống như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ dài mười năm. Một giấc mơ đẹp nhưng không thuộc về mình.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi tôi rung lên. Tôi giật mình, theo phản xạ nghĩ đó là Gia Cảnh. Nhưng không, trên màn hình là một cái tên đã lâu lắm rồi tôi không liên lạc.
Hà My.
Con bạn thân chí cốt của tôi từ thời đại học. Người đã từng kịch liệt phản đối mối quan hệ của tôi và Gia Cảnh. Nó nói anh ta là kẻ ích kỷ, chỉ biết nhận mà không biết cho. Lúc đó tôi còn giận nó, cho rằng nó không hiểu được tình yêu của tôi.
Đã bao lâu rồi chúng tôi chưa nói chuyện với nhau? Một năm? Hay hai năm?
Ngón tay tôi run run trượt để nghe máy.
"A lô?"
"Lưu Minh Thảo! Mày còn sống đấy à?" Giọng nói cá tính và đầy nội lực của Hà My vang lên từ đầu dây bên kia, không hề thay đổi. "Tao tưởng mày chết ở xó nào rồi chứ!"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, bức tường mạnh mẽ mà tôi cố gắng dựng lên bỗng chốc sụp đổ. Tôi bật khóc, những tiếng nấc nghẹn không thể kiềm chế được nữa.
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây. Rồi giọng Hà My trở nên nghiêm trọng: "Thảo? Mày đang ở đâu? Có chuyện gì? Thằng chó Phan Gia Cảnh lại làm gì mày phải không?"
"My ơi..." Tôi chỉ có thể gọi tên nó trong tiếng nức nở.
"Đứng yên ở đó! Gửi định vị cho tao ngay lập tức! Tao đến ngay!" Hà My nói như ra lệnh rồi cúp máy.
Chưa đầy hai mươi phút sau, một chiếc xe Mini Cooper màu đỏ chói lọi phanh gấp ngay trước mặt tôi. Cánh cửa bật mở, Hà My lao ra như một cơn lốc. Nó mặc một bộ váy công sở hàng hiệu, trang điểm sắc sảo, trông vô cùng thành đạt và tự tin.
Nó nhìn bộ dạng thảm hại của tôi, từ đầu tóc rối bù, đôi mắt sưng húp đến chiếc vali bên cạnh, cơn giận bùng lên trong mắt nó.
"Thằng khốn đó! Tao đã nói với mày rồi mà! Nó không xứng với mày!" Hà My nghiến răng, văng một câu chửi thề rồi kéo tôi vào một cái ôm thật chặt. "Không sao rồi. Có tao ở đây rồi. Về nhà với tao."
Cái ôm của nó thật ấm áp, mùi nước hoa sang trọng trên người nó khiến tôi cảm thấy an tâm một cách lạ lùng. Tôi để mặc nó nhét tôi và chiếc vali vào xe.
Ngồi trong chiếc xe sang trọng của Hà My, nhìn con bạn thân bây giờ đã là giám đốc marketing của một công ty lớn, rồi lại nhìn lại bản thân mình, tôi chợt thấy chua xót. Mười năm trước, tôi và nó đều là những sinh viên xuất sắc, có tương lai rộng mở. Nhưng tôi đã chọn rẽ vào một con đường khác, một con đường mà tôi nghĩ là hạnh phúc, để rồi hôm nay lại trở về con số không.
Hà My liếc nhìn tôi, thở dài: "Tao biết sớm muộn gì cũng có ngày này. Thôi, kết thúc sớm cũng tốt. Mày xứng đáng có một cuộc sống tốt hơn, Thảo ạ."
Nó không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ lái xe đưa tôi về căn hộ của nó. Căn hộ của Hà My nằm ở trung tâm quận 1, rộng rãi và được bài trí theo phong cách tối giản, hiện đại. Mọi thứ đều toát lên vẻ độc lập và thành đạt.
Nó đẩy tôi vào phòng tắm, ném cho tôi một bộ đồ ngủ sạch sẽ: "Tắm rửa cho tỉnh táo đi. Quá khứ vứt hết vào sọt rác. Từ ngày mai, Lưu Minh Thảo mày sẽ sống một cuộc đời mới."
Nhìn bóng lưng mạnh mẽ của nó, tôi chợt nhận ra mình đã sai lầm lớn như thế nào. Tôi đã vì một người đàn ông mà đánh mất đi cả bản thân và những mối quan hệ quý giá.
Đêm đó, tôi ngủ trên chiếc giường êm ái trong phòng dành cho khách của Hà My. Lần đầu tiên sau mười năm, tôi ngủ một mình mà không có cảm giác trống trải. Thay vào đó là sự bình yên đến lạ.
Có thể bạn cũng thích





