Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Người phụ nữ khác của anh, cuộc sống mới của tôi

Người phụ nữ khác của anh, cuộc sống mới của tôi

Kỷ niệm mười năm bên nhau, Phan Gia Cảnh nhẫn tâm bỏ rơi tôi để chạy đến bên người tình cũ. Cay đắng hơn, anh ta đưa cô ta về chính căn nhà của chúng tôi trong khi vẫn gửi tin nhắn giả dối đầy quan tâm. Sau một thập kỷ hy sinh làm kẻ thế thân, tôi nhận ra tình yêu này đã vô nghĩa. Tôi chọn cách chấm dứt mọi liên lạc, rũ bỏ quá khứ để bắt đầu lại. Vài tháng sau, chúng tôi tái ngộ trong một buổi đấu thầu lớn. Giờ đây, tôi không còn là người phụ nữ cam chịu phía sau, mà là Giám đốc Lưu – người nắm giữ quyền sinh sát đối với sự nghiệp của anh ta.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Lưu Minh Thảo POV:

Đêm Sài Gòn về khuya se lạnh. Tôi đứng co ro dưới sảnh chung cư cùng với chiếc vali duy nhất, cảm thấy lạc lõng và bơ vơ giữa thành phố hoa lệ này. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống bóng tôi đơn độc, kéo dài trên mặt đất.

Bác bảo vệ ca đêm thấy tôi đứng một mình quá lâu, bèn ái ngại bước tới hỏi: "Cô gái, có chuyện gì vậy? Cần tôi giúp gì không?"

Tôi lắc đầu, cố nở một nụ cười gượng gạo: "Dạ không ạ, cháu đang đợi bạn."

Một lời nói dối. Tôi chẳng có ai để đợi cả. Trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, không biết phải đi đâu, về đâu.

Tôi đã dành mười năm để xây dựng một thế giới chỉ xoay quanh Phan Gia Cảnh. Tôi từ bỏ bạn bè, từ bỏ đam mê, từ bỏ cả chính bản thân mình. Khi thế giới đó sụp đổ, tôi nhận ra mình không còn lại gì cả.

Tôi nhớ lại những ngày đầu anh mới khởi nghiệp. Công ty kiến trúc của anh gặp vô vàn khó khăn. Chính tôi đã không ngần ngại rút hết số tiền tiết kiệm của mình, số tiền thưởng từ những cuộc thi nấu ăn mà tôi đã thắng, để đưa cho anh trang trải. Tôi đã nói với anh: "Tiền của em cũng là của anh. Sự nghiệp của anh quan trọng hơn."

Tôi nhớ những đêm anh thức trắng bên bản vẽ, chính tôi đã ở bên cạnh, pha cho anh từng ly cà phê, nấu cho anh từng bát mì nóng. Bàn tay vốn dùng để cầm dao bếp một cách điêu luyện, lại trở nên vụng về khi giúp anh cắt dán những mô hình kiến trúc phức tạp.

Và giờ đây, khi công ty của anh đã đứng vững, khi anh đã trở thành một kiến trúc sư có tiếng, người cùng anh hưởng quả ngọt lại không phải là tôi.

Bao nhiêu hy sinh, bao nhiêu tâm huyết, cuối cùng đổi lại chỉ là sự phản bội và một câu "Em luôn là người hiểu chuyện nhất."

Thật nực cười.

Cơn gió đêm thổi qua khiến tóc tôi rối tung. Tôi chợt thấy mọi thứ thật nhẹ nhõm. Giống như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ dài mười năm. Một giấc mơ đẹp nhưng không thuộc về mình.

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi tôi rung lên. Tôi giật mình, theo phản xạ nghĩ đó là Gia Cảnh. Nhưng không, trên màn hình là một cái tên đã lâu lắm rồi tôi không liên lạc.

Hà My.

Con bạn thân chí cốt của tôi từ thời đại học. Người đã từng kịch liệt phản đối mối quan hệ của tôi và Gia Cảnh. Nó nói anh ta là kẻ ích kỷ, chỉ biết nhận mà không biết cho. Lúc đó tôi còn giận nó, cho rằng nó không hiểu được tình yêu của tôi.

Đã bao lâu rồi chúng tôi chưa nói chuyện với nhau? Một năm? Hay hai năm?

Ngón tay tôi run run trượt để nghe máy.

"A lô?"

"Lưu Minh Thảo! Mày còn sống đấy à?" Giọng nói cá tính và đầy nội lực của Hà My vang lên từ đầu dây bên kia, không hề thay đổi. "Tao tưởng mày chết ở xó nào rồi chứ!"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, bức tường mạnh mẽ mà tôi cố gắng dựng lên bỗng chốc sụp đổ. Tôi bật khóc, những tiếng nấc nghẹn không thể kiềm chế được nữa.

Đầu dây bên kia im lặng một vài giây. Rồi giọng Hà My trở nên nghiêm trọng: "Thảo? Mày đang ở đâu? Có chuyện gì? Thằng chó Phan Gia Cảnh lại làm gì mày phải không?"

"My ơi..." Tôi chỉ có thể gọi tên nó trong tiếng nức nở.

"Đứng yên ở đó! Gửi định vị cho tao ngay lập tức! Tao đến ngay!" Hà My nói như ra lệnh rồi cúp máy.

Chưa đầy hai mươi phút sau, một chiếc xe Mini Cooper màu đỏ chói lọi phanh gấp ngay trước mặt tôi. Cánh cửa bật mở, Hà My lao ra như một cơn lốc. Nó mặc một bộ váy công sở hàng hiệu, trang điểm sắc sảo, trông vô cùng thành đạt và tự tin.

Nó nhìn bộ dạng thảm hại của tôi, từ đầu tóc rối bù, đôi mắt sưng húp đến chiếc vali bên cạnh, cơn giận bùng lên trong mắt nó.

"Thằng khốn đó! Tao đã nói với mày rồi mà! Nó không xứng với mày!" Hà My nghiến răng, văng một câu chửi thề rồi kéo tôi vào một cái ôm thật chặt. "Không sao rồi. Có tao ở đây rồi. Về nhà với tao."

Cái ôm của nó thật ấm áp, mùi nước hoa sang trọng trên người nó khiến tôi cảm thấy an tâm một cách lạ lùng. Tôi để mặc nó nhét tôi và chiếc vali vào xe.

Ngồi trong chiếc xe sang trọng của Hà My, nhìn con bạn thân bây giờ đã là giám đốc marketing của một công ty lớn, rồi lại nhìn lại bản thân mình, tôi chợt thấy chua xót. Mười năm trước, tôi và nó đều là những sinh viên xuất sắc, có tương lai rộng mở. Nhưng tôi đã chọn rẽ vào một con đường khác, một con đường mà tôi nghĩ là hạnh phúc, để rồi hôm nay lại trở về con số không.

Hà My liếc nhìn tôi, thở dài: "Tao biết sớm muộn gì cũng có ngày này. Thôi, kết thúc sớm cũng tốt. Mày xứng đáng có một cuộc sống tốt hơn, Thảo ạ."

Nó không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ lái xe đưa tôi về căn hộ của nó. Căn hộ của Hà My nằm ở trung tâm quận 1, rộng rãi và được bài trí theo phong cách tối giản, hiện đại. Mọi thứ đều toát lên vẻ độc lập và thành đạt.

Nó đẩy tôi vào phòng tắm, ném cho tôi một bộ đồ ngủ sạch sẽ: "Tắm rửa cho tỉnh táo đi. Quá khứ vứt hết vào sọt rác. Từ ngày mai, Lưu Minh Thảo mày sẽ sống một cuộc đời mới."

Nhìn bóng lưng mạnh mẽ của nó, tôi chợt nhận ra mình đã sai lầm lớn như thế nào. Tôi đã vì một người đàn ông mà đánh mất đi cả bản thân và những mối quan hệ quý giá.

Đêm đó, tôi ngủ trên chiếc giường êm ái trong phòng dành cho khách của Hà My. Lần đầu tiên sau mười năm, tôi ngủ một mình mà không có cảm giác trống trải. Thay vào đó là sự bình yên đến lạ.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Chồng tôi bắt tôi và em trai anh ta kết hôn giả, nhưng tôi đã thực sự đăng ký kết hôn
8.9
Sau khi đôi mắt hồi phục thị lực, tôi bàng hoàng nhận ra người chồng hiện tại lại chính là em trai của bạn trai mình. Hóa ra, người đàn ông tôi yêu bấy lâu vẫn lén lút bên cạnh tình cũ dù từng hứa sẽ đoạn tuyệt. Anh ta chỉ xem cuộc hôn nhân này là một màn kịch giả tạo để bù đắp cho sự hy sinh mười năm qua của tôi, dự tính sẽ quay lại sau một tháng nữa. Đứng trước sự phản bội cay đắng, tôi giữ kín bí mật về đôi mắt đã sáng lại và âm thầm quan sát. Khi thời hạn mười năm kết thúc, vào ngày thứ 29, tôi quyết định dẫn người em trai đi đăng ký kết hôn thật sự. Nếu anh ta muốn tôi đóng vai em dâu, tôi sẽ khiến vai diễn này trở thành sự thật mãi mãi.
Bìa tiểu thuyết Bị ép gả thay, tôi đã trở thành vợ của tỷ phú
9.2
Thân phận con nuôi khiến Sơ Hòa bị ép gả thay cho một kẻ mang danh lưu manh thay vì cô em gái kiêu ngạo. Trong khi mọi người mỉa mai chờ xem cô bất hạnh, cuộc sống của Sơ Hòa sau đám cưới lại thăng hoa bất ngờ. Cô liên tiếp gặp may, từ trúng số đến việc những kẻ từng bắt nạt đều bị trừng phạt. Sơ Hòa luôn tin rằng chồng là bùa hộ mệnh của mình cho đến khi tình cũ của anh xuất hiện, dùng tiền ép cô rời bỏ vị tỷ phú ẩn danh. Ngỡ ngàng trước thân phận thật của Cố Trầm, cô lo sợ đề nghị ly hôn nhưng anh lập tức bá đạo giữ chặt, nguyện trao hết tài sản để giữ cô bên mình.
Bìa tiểu thuyết Từ người vợ bị bỏ rơi đến người thừa kế quyền lực
9.7
Hạnh phúc sau ba năm hôn nhân của Ái Hà tan vỡ ngay khi cô phát hiện mình mang thai. Cùng lúc đó, cô bắt gặp chồng mình là Trình Cảnh đang chăm sóc em gái nuôi Lưu Hương cũng đang có bầu. Sự tàn nhẫn lên đến đỉnh điểm khi anh đuổi cô khỏi phòng, còn mẹ chồng thì ép ký đơn ly hôn. Họ thậm chí còn nhẫn tâm ép cô phá thai, cướp đi sinh mạng đứa trẻ tội nghiệp dưới sự chứng kiến lạnh lùng của Trình Cảnh. Trong cơn tuyệt vọng và đau đớn, Ái Hà quyết định gọi điện cầu cứu người cha quyền lực vốn là ông trùm khét tiếng ở miền Bắc. Ngày cô trở lại cũng là lúc nhà họ Trình phải trả giá đắt cho những tội ác đã gây ra.
Bìa tiểu thuyết Nỗi xấu hổ thầm kín của cô, mối tình công khai của anh
7.9
Trong đêm tân hôn, Mạc Hải say khướt và liên tục gọi tên Chu Hải Anh, người bạn thân lâu năm của tôi. Hình xăm tên cô ta trên ngực anh là minh chứng cho sự phản bội đau đớn. Ngay tại phòng cưới, tôi phải nghe những âm thanh nhạy cảm của họ qua điện thoại. Đỉnh điểm là vào ngày sinh nhật, Hải Anh cố tình cho mắm tôm vào bánh kem dù biết tôi dị ứng nặng. Giữa lúc tôi đang nguy kịch, Mạc Hải lại bỏ mặc vợ để lo lắng cho cô ta, thậm chí ép tôi phải xin lỗi. Sau khi thoát khỏi lằn ranh sinh tử, tôi tỉnh lại trong bệnh viện với quyết tâm chấm dứt tất cả. Cầm trên tay bằng chứng ngoại tình của họ, tôi lạnh lùng đề nghị ly hôn.
Bìa tiểu thuyết Lời Thề Của Chàng, Thuốc Của Nàng, Một Cuộc Đời Đổ Vỡ
9.3
Vào kỷ niệm 5 năm ngày cưới, kiến trúc sư Lê Thái An tặng vợ mình là Linh Châu lọ thuốc bổ tự chế. Tuy nhiên, sự thật nghiệt ngã bị phanh phui khi bác sĩ xác nhận đó là thuốc tránh thai cực mạnh. Đau đớn hơn, Châu phát hiện An đã có vợ con bên ngoài với người bạn thanh mai trúc mã tên An Nhiên. Thái An tàn nhẫn thừa nhận chỉ muốn Châu là người tình để yêu chiều, còn người thừa kế phải do An Nhiên sinh ra. Nhận ra cuộc hôn nhân chỉ là màn kịch dối trá và bản thân bị biến thành kẻ thứ ba, Linh Châu tuyệt vọng tìm cách trốn thoát. Cô quyết định liên lạc với Trần Minh Khải, mối tình đầu từ mười năm trước, để nhờ anh giúp mình biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời của người chồng đầy tính chiếm hữu này.
Bìa tiểu thuyết Mất trí nhớ, tôi thành bạch nguyệt quang của Thịnh tổng
8.5
Tỉnh lại sau một tuần hôn mê vì tai nạn giao thông, Thịnh Lâm Xuyên bất ngờ khôi phục trí nhớ. Anh nhận ra bản thân vốn dĩ chỉ một lòng hướng về người con gái mình yêu đơn phương suốt nhiều năm qua. Cho rằng đoạn tình cảm khi mất trí nhớ là sai lầm, anh lập tức đề nghị chia tay và cắt đứt mọi liên hệ với Tần Vi. Đối mặt với sự phũ phàng đó, Tần Vi không hề níu kéo mà chọn cách dứt khoát ra đi. Ngay lúc này, phòng thí nghiệm nơi cô làm việc vừa hoàn thành nghiên cứu một loại thuốc mới có khả năng xóa sạch ký ức. Để rũ bỏ quá khứ đau lòng, Tần Vi quyết định tình nguyện tham gia thử nghiệm lâm sàng. Cô chấp nhận đánh đổi toàn bộ kỷ niệm về quãng thời gian bên anh để bắt đầu lại cuộc đời mới.