Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Người phụ nữ khác của anh, cuộc sống mới của tôi

Người phụ nữ khác của anh, cuộc sống mới của tôi

Kỷ niệm mười năm bên nhau, Phan Gia Cảnh nhẫn tâm bỏ rơi tôi để chạy đến bên người tình cũ. Cay đắng hơn, anh ta đưa cô ta về chính căn nhà của chúng tôi trong khi vẫn gửi tin nhắn giả dối đầy quan tâm. Sau một thập kỷ hy sinh làm kẻ thế thân, tôi nhận ra tình yêu này đã vô nghĩa. Tôi chọn cách chấm dứt mọi liên lạc, rũ bỏ quá khứ để bắt đầu lại. Vài tháng sau, chúng tôi tái ngộ trong một buổi đấu thầu lớn. Giờ đây, tôi không còn là người phụ nữ cam chịu phía sau, mà là Giám đốc Lưu – người nắm giữ quyền sinh sát đối với sự nghiệp của anh ta.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Vào ngày kỷ niệm mười năm của chúng tôi, Phan Gia Cảnh bỏ rơi tôi giữa bữa tối thịnh soạn để đi cùng mối tình đầu của anh ấy.

Anh nói cô ta không khỏe, nhưng ngay sau đó lại đưa cô ta về chính "tổ ấm" mà tôi đã dành cả thanh xuân để vun đắp.

Đứng ngoài cửa, tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích của cô ta vọng ra từ bên trong.

Trong khi đó, tin nhắn của anh vẫn còn đó, dặn tôi về nhà cẩn thận: "Em luôn là người khiến anh yên tâm nhất."

Mười năm hy sinh, mười năm làm người thay thế, tất cả chỉ đổi lại bằng sự phản bội và một câu nói đầy mỉa mai.

Tình yêu của tôi đã chết.

Tôi dứt khoát nhắn tin chia tay, chặn mọi liên lạc.

Vài tháng sau, trong buổi thuyết trình đấu thầu một dự án quan trọng, tôi đứng trước mặt anh ta.

Không phải với tư cách bạn gái cũ, mà là Giám đốc Lưu, chuyên gia thẩm định sẽ quyết định sự thành bại của công ty anh.

Chương 1

Lưu Minh Thảo POV:

Vào ngày kỷ niệm mười năm của chúng tôi, tại nhà hàng sang trọng nhất thành phố, nơi tôi đã đặt chỗ trước cả tháng trời, Phan Gia Cảnh đã bỏ rơi tôi để đi cùng mối tình đầu của anh ấy.

Bàn ăn vẫn còn vương mùi thơm của món bít tết vừa được dọn lên, miếng bò Úc hảo hạng mà tôi đã đặc biệt dặn bếp trưởng chế biến theo khẩu vị của anh. Ngọn nến lung linh hắt bóng lên khuôn mặt tôi, nhưng trong mắt tôi lúc này chỉ là một khoảng trống rỗng.

Chiếc điện thoại của anh rung lên đúng lúc người phục vụ đang rót đầy ly rượu vang đỏ của chúng tôi. Anh liếc nhìn màn hình, và nụ cười trên môi anh chợt tắt ngúm.

"Anh phải đi," anh nói, giọng điệu gấp gáp, thậm chí không buồn nhìn vào mắt tôi. "Diệu Ngọc... cô ấy không được khỏe."

Thẩm Diệu Ngọc.

Cái tên này, giống như một lời nguyền, đã ám ảnh suốt mười năm thanh xuân của tôi.

Tôi không nói gì, chỉ im lặng nhìn anh vội vã khoác áo vest, đôi tay luống cuống cài lại khuy áo. Anh không hề nhận ra ánh mắt tôi đang nhìn anh. Trong thế giới của anh lúc này, chỉ có sự lo lắng dành cho người con gái khác.

"Thảo, em thông cảm nhé," anh nói với vẻ áy náy nhưng đầy giả tạo. "Em biết mà, Ngọc yếu đuối lắm, cô ấy không có ai ở bên cạnh."

Tôi gật đầu một cách máy móc.

Đúng vậy, tôi luôn là người "biết điều", là người "thông cảm". Suốt mười năm qua, tôi đã quen với việc trở thành lựa chọn thứ hai, là bến đỗ an toàn để anh quay về sau những cơn sóng gió tình cảm với người con gái kia.

Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn vội vàng lên trán tôi, một nụ hôn lạnh lẽo và vô hồn. "Em ăn trước đi nhé, đừng đợi anh. Em luôn là người hiểu chuyện nhất."

Nói rồi, anh quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại.

Bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa gỗ nặng nề của nhà hàng, bỏ lại tôi một mình với bàn tiệc thịnh soạn và trái tim đang nguội lạnh dần. Người phục vụ đứng cách đó không xa, nhìn tôi với ánh mắt ái ngại. Chắc hẳn anh ta đang nghĩ tôi thật đáng thương.

Tôi cầm ly rượu vang lên, chất lỏng màu đỏ sóng sánh như máu. Tôi uống một hơi cạn sạch, vị chát đắng lan tỏa trong khoang miệng.

Tôi đã hy sinh mọi thứ vì anh. Tôi từ bỏ giấc mơ trở thành một đầu bếp chuyên nghiệp, từ bỏ những giải thưởng danh giá thời đại học, để lui về làm hậu phương cho anh. Tôi nấu cho anh từng bữa ăn, chăm sóc anh từng li từng tí, dồn hết tâm huyết và tiền tiết kiệm để cùng anh vun đắp cho căn hộ mà chúng tôi gọi là "tổ ấm".

Tôi đã nghĩ rằng, sự hy sinh của mình sẽ được đền đáp. Rằng mười năm đủ dài để anh nhận ra ai mới là người thực sự yêu anh.

Nhưng tôi đã lầm.

Chiếc điện thoại trên bàn rung lên. Không phải cuộc gọi từ anh. Là thông báo từ Zalo.

Ngón tay tôi run rẩy mở khóa màn hình. Một dòng trạng thái mới của Thẩm Diệu Ngọc hiện ra, chỉ vừa đăng một phút trước.

Bức ảnh chụp một bàn tay đang dịu dàng lau nước mắt cho cô ta. Bàn tay đó, tôi không thể nào nhầm được. Đó là bàn tay của Phan Gia Cảnh, bàn tay mà tôi đã nắm suốt mười năm qua, bàn tay với vết sẹo nhỏ ở ngón trỏ do một lần vụng về giúp tôi sửa bếp.

Dòng chú thích đi kèm: "Cảm ơn anh đã luôn ở bên em những lúc em yếu lòng nhất. Có anh, em không còn sợ hãi nữa."

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Đau đến không thở nổi.

Hóa ra, "không được khỏe" của cô ta chỉ là một cái cớ. Hóa ra, sự yếu đuối của cô ta lại có sức mạnh ghê gớm đến vậy, có thể dễ dàng kéo anh đi khỏi bữa tối kỷ niệm mười năm của chúng tôi.

Một tiếng sau, điện thoại tôi lại báo có tin nhắn. Là của Gia Cảnh.

"Thảo à, anh xin lỗi. Ngọc vừa gặp chút chuyện nên tinh thần không ổn định. Anh đưa cô ấy về nhà rồi. Em ăn xong chưa? Về nhà cẩn thận nhé. Em luôn là người khiến anh yên tâm nhất."

Yên tâm.

Hai từ này giờ đây nghe mới thật mỉa mai làm sao. Anh yên tâm vì biết tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh, sẽ không bao giờ ghen tuông hay đòi hỏi. Anh yên tâm vì sự hy sinh của tôi đã trở thành một điều hiển nhiên trong mắt anh.

Mười năm. Tôi đã dành cả một thập kỷ để yêu một người đàn ông chưa bao giờ thực sự thuộc về mình. Tôi đã tự lừa dối bản thân rằng chỉ cần mình đủ tốt, đủ kiên nhẫn, anh ấy sẽ quay đầu lại.

Nhưng không. Người ta sẽ không bao giờ trân trọng những thứ quá dễ dàng có được.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, vào dòng tin nhắn đầy sáo rỗng của anh. Nước mắt tôi cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống, từng giọt nóng hổi lăn dài trên má.

Đây không phải là lần đầu tiên anh vì cô ta mà bỏ rơi tôi. Nhưng đây sẽ là lần cuối cùng.

Giọt nước đã tràn ly.

Sự kiên nhẫn và tình yêu của tôi đã cạn kiệt.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào. Ngón tay tôi, không còn run rẩy nữa, lướt trên màn hình.

Nhanh chóng và dứt khoát.

"Phan Gia Cảnh, chúng ta chia tay đi."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Chồng tôi bắt tôi và em trai anh ta kết hôn giả, nhưng tôi đã thực sự đăng ký kết hôn
8.9
Sau khi đôi mắt hồi phục thị lực, tôi bàng hoàng nhận ra người chồng hiện tại lại chính là em trai của bạn trai mình. Hóa ra, người đàn ông tôi yêu bấy lâu vẫn lén lút bên cạnh tình cũ dù từng hứa sẽ đoạn tuyệt. Anh ta chỉ xem cuộc hôn nhân này là một màn kịch giả tạo để bù đắp cho sự hy sinh mười năm qua của tôi, dự tính sẽ quay lại sau một tháng nữa. Đứng trước sự phản bội cay đắng, tôi giữ kín bí mật về đôi mắt đã sáng lại và âm thầm quan sát. Khi thời hạn mười năm kết thúc, vào ngày thứ 29, tôi quyết định dẫn người em trai đi đăng ký kết hôn thật sự. Nếu anh ta muốn tôi đóng vai em dâu, tôi sẽ khiến vai diễn này trở thành sự thật mãi mãi.
Bìa tiểu thuyết Bị ép gả thay, tôi đã trở thành vợ của tỷ phú
9.2
Thân phận con nuôi khiến Sơ Hòa bị ép gả thay cho một kẻ mang danh lưu manh thay vì cô em gái kiêu ngạo. Trong khi mọi người mỉa mai chờ xem cô bất hạnh, cuộc sống của Sơ Hòa sau đám cưới lại thăng hoa bất ngờ. Cô liên tiếp gặp may, từ trúng số đến việc những kẻ từng bắt nạt đều bị trừng phạt. Sơ Hòa luôn tin rằng chồng là bùa hộ mệnh của mình cho đến khi tình cũ của anh xuất hiện, dùng tiền ép cô rời bỏ vị tỷ phú ẩn danh. Ngỡ ngàng trước thân phận thật của Cố Trầm, cô lo sợ đề nghị ly hôn nhưng anh lập tức bá đạo giữ chặt, nguyện trao hết tài sản để giữ cô bên mình.
Bìa tiểu thuyết Từ người vợ bị bỏ rơi đến người thừa kế quyền lực
9.7
Hạnh phúc sau ba năm hôn nhân của Ái Hà tan vỡ ngay khi cô phát hiện mình mang thai. Cùng lúc đó, cô bắt gặp chồng mình là Trình Cảnh đang chăm sóc em gái nuôi Lưu Hương cũng đang có bầu. Sự tàn nhẫn lên đến đỉnh điểm khi anh đuổi cô khỏi phòng, còn mẹ chồng thì ép ký đơn ly hôn. Họ thậm chí còn nhẫn tâm ép cô phá thai, cướp đi sinh mạng đứa trẻ tội nghiệp dưới sự chứng kiến lạnh lùng của Trình Cảnh. Trong cơn tuyệt vọng và đau đớn, Ái Hà quyết định gọi điện cầu cứu người cha quyền lực vốn là ông trùm khét tiếng ở miền Bắc. Ngày cô trở lại cũng là lúc nhà họ Trình phải trả giá đắt cho những tội ác đã gây ra.
Bìa tiểu thuyết Nỗi xấu hổ thầm kín của cô, mối tình công khai của anh
7.9
Trong đêm tân hôn, Mạc Hải say khướt và liên tục gọi tên Chu Hải Anh, người bạn thân lâu năm của tôi. Hình xăm tên cô ta trên ngực anh là minh chứng cho sự phản bội đau đớn. Ngay tại phòng cưới, tôi phải nghe những âm thanh nhạy cảm của họ qua điện thoại. Đỉnh điểm là vào ngày sinh nhật, Hải Anh cố tình cho mắm tôm vào bánh kem dù biết tôi dị ứng nặng. Giữa lúc tôi đang nguy kịch, Mạc Hải lại bỏ mặc vợ để lo lắng cho cô ta, thậm chí ép tôi phải xin lỗi. Sau khi thoát khỏi lằn ranh sinh tử, tôi tỉnh lại trong bệnh viện với quyết tâm chấm dứt tất cả. Cầm trên tay bằng chứng ngoại tình của họ, tôi lạnh lùng đề nghị ly hôn.
Bìa tiểu thuyết Lời Thề Của Chàng, Thuốc Của Nàng, Một Cuộc Đời Đổ Vỡ
9.3
Vào kỷ niệm 5 năm ngày cưới, kiến trúc sư Lê Thái An tặng vợ mình là Linh Châu lọ thuốc bổ tự chế. Tuy nhiên, sự thật nghiệt ngã bị phanh phui khi bác sĩ xác nhận đó là thuốc tránh thai cực mạnh. Đau đớn hơn, Châu phát hiện An đã có vợ con bên ngoài với người bạn thanh mai trúc mã tên An Nhiên. Thái An tàn nhẫn thừa nhận chỉ muốn Châu là người tình để yêu chiều, còn người thừa kế phải do An Nhiên sinh ra. Nhận ra cuộc hôn nhân chỉ là màn kịch dối trá và bản thân bị biến thành kẻ thứ ba, Linh Châu tuyệt vọng tìm cách trốn thoát. Cô quyết định liên lạc với Trần Minh Khải, mối tình đầu từ mười năm trước, để nhờ anh giúp mình biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời của người chồng đầy tính chiếm hữu này.
Bìa tiểu thuyết Mất trí nhớ, tôi thành bạch nguyệt quang của Thịnh tổng
8.5
Tỉnh lại sau một tuần hôn mê vì tai nạn giao thông, Thịnh Lâm Xuyên bất ngờ khôi phục trí nhớ. Anh nhận ra bản thân vốn dĩ chỉ một lòng hướng về người con gái mình yêu đơn phương suốt nhiều năm qua. Cho rằng đoạn tình cảm khi mất trí nhớ là sai lầm, anh lập tức đề nghị chia tay và cắt đứt mọi liên hệ với Tần Vi. Đối mặt với sự phũ phàng đó, Tần Vi không hề níu kéo mà chọn cách dứt khoát ra đi. Ngay lúc này, phòng thí nghiệm nơi cô làm việc vừa hoàn thành nghiên cứu một loại thuốc mới có khả năng xóa sạch ký ức. Để rũ bỏ quá khứ đau lòng, Tần Vi quyết định tình nguyện tham gia thử nghiệm lâm sàng. Cô chấp nhận đánh đổi toàn bộ kỷ niệm về quãng thời gian bên anh để bắt đầu lại cuộc đời mới.