
Nhiều năm tận tụy, một đời phản bội
Chương 2
Bạch Khanh Huyền POV:
Cúp điện thoại, cơn sốt ập đến như vũ bão, đầu óc tôi quay cuồng, trước mắt tối sầm lại. Tôi cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể mềm nhũn không còn chút sức lực. Biết rằng không thể trông chờ vào Hà Trọng, tôi dùng chút tỉnh táo cuối cùng bấm số gọi xe cấp cứu.
Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong phòng bệnh trắng toát, mùi thuốc khử trùng xộc thẳng vào mũi. Cánh tay tôi đang được truyền nước biển, cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể.
Tôi nằm một mình trong căn phòng trống trải. Không một ai bên cạnh.
Hà Trọng, vị hôn phu của tôi, có lẽ giờ này đang ở bên cạnh cô em gái yếu đuối của anh ta, dỗ dành cô ta thoát khỏi cơn ác mộng.
Một nụ cười tự giễu nở trên môi tôi.
Tôi chậm rãi ngồi dậy, rút kim truyền ra, mặc kệ dòng máu nhỏ rỉ ra từ mu bàn tay. Tôi cần chút không khí.
Hành lang bệnh viện vào đêm khuya vắng lặng. Ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt chiếu xuống, kéo dài cái bóng cô độc của tôi. Tôi đi lang thang không mục đích, cho đến khi một giọng nói quen thuộc từ phòng bệnh cuối hành lang vọng ra, níu bước chân tôi lại.
Đó là giọng của Hà Trọng.
Tim tôi đập lỡ một nhịp. Qua ô cửa kính nhỏ trên cánh cửa phòng bệnh, tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến trái tim mình như bị ai đó bóp nát.
Hà Trọng đang ngồi bên giường bệnh, dịu dàng gọt táo cho Hà Báu. Ánh mắt anh tràn ngập sự cưng chiều và yêu thương, một ánh mắt mà tôi chưa bao giờ có được trong suốt mười năm qua.
Hà Báu tựa vào gối, khuôn mặt xinh đẹp vẫn còn nét tái nhợt, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh. Cô ta nhận lấy miếng táo từ tay Hà Trọng, khẽ nói: "Anh Trọng, những năm qua ở nước ngoài, em thực sự rất khổ."
"Anh biết rồi," Hà Trọng xoa đầu cô ta, giọng nói dịu dàng như nước. "Sau này có anh ở đây, sẽ không ai có thể bắt nạt em nữa."
"Vậy... còn chị Khanh Huyền thì sao?" Hà Báu ngước mắt lên, vẻ mặt ngây thơ hỏi. "Chị ấy có giận em không? Em không cố ý giành vị trí thực tập với chị ấy đâu..."
Hà Trọng khịt mũi một tiếng, trong giọng nói mang theo sự khinh thường không hề che giấu. "Cô ta dám giận sao? Gia đình chúng ta đã nuôi cô ta bao nhiêu năm, chỉ là một vị trí thực tập thôi, cô ta có tư cách gì mà giận dỗi?"
Những lời nói của anh như một nhát búa tạ, giáng mạnh vào lồng ngực tôi.
Đau.
Đau đến mức không thở nổi.
Hóa ra trong mắt anh, tôi chỉ là một kẻ ăn bám, một kẻ không có quyền đòi hỏi, không có quyền tức giận. Mọi sự hy sinh của tôi đều là lẽ đương nhiên.
Tôi là vị hôn thê của anh, là người sắp cùng anh đi hết cuộc đời này. Nhưng trong tim anh, vị trí của tôi còn không bằng một người em gái vừa mới nhận lại.
Cơ thể tôi run rẩy. Tôi phải dựa vào bức tường lạnh lẽo phía sau mới có thể đứng vững.
Đúng lúc này, một bóng người cao lớn khác xuất hiện, che khuất tầm nhìn của tôi.
"Cô đứng đây làm gì?"
Tôi ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt đầy thù địch và cảnh giác của Hà Phong, anh trai của Hà Trọng.
Anh ta nhìn tôi như nhìn một kẻ trộm, như thể sự xuất hiện của tôi ở đây là một tội lỗi.
Tôi cố gắng mấp máy môi. "Anh..."
Nhưng ánh mắt sắc như dao của anh ta khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Anh ta không hề nhìn tôi, ánh mắt anh ta xuyên qua tôi, nhìn vào cảnh tượng ấm áp bên trong phòng bệnh, rồi lại quay lại nhìn tôi, vẻ mặt càng thêm chán ghét.
Anh ta đột ngột nắm lấy cánh tay tôi, thô bạo kéo tôi đến một góc khuất ở cầu thang bộ.
"Bạch Khanh Huyền, cô đừng có mà không biết điều!" Anh ta nghiến răng, giọng nói đầy đe dọa. "Cô ghen tị với Báu Báu đúng không? Cô thấy nó được cả nhà yêu thương nên cô không cam tâm, phải không?"
"Tôi không có!" Tôi vội vàng phản bác, nước mắt lưng tròng. "Tôi là vị hôn thê của anh Trọng, tôi có tư cách gì phải ghen tị?"
"Vị hôn thê?" Hà Phong cười khẩy, nụ cười đầy vẻ khinh miệt. "Cô nghĩ cô xứng sao? Nếu không phải vì Báu Báu thất lạc, cô nghĩ cô có cơ hội bước chân vào nhà họ Hà sao? Cô chỉ là một kẻ thay thế! Một kẻ chiếm lấy vị trí vốn thuộc về em gái tôi!"
"Bạch Khanh Huyền, tôi nói cho cô biết," anh ta cúi xuống, ghé sát vào tai tôi, "Cô nên biết điều một chút. Từ bỏ vị trí thực tập, hủy hôn với em trai tôi, cút khỏi nhà họ Hà. Trả lại tất cả những gì không thuộc về cô. Nếu không, đừng trách tôi không khách khí!"
Đầu óc tôi ong ong. Những lời nói của anh ta như những mũi kim độc, đâm sâu vào từng tế bào của tôi.
Kẻ thay thế.
Trả lại tất cả.
Tôi nhìn anh ta, đôi môi run rẩy. "Tại sao... tại sao các người lại đối xử với tôi như vậy? Chẳng phải... chẳng phải năm đó chính các người đã nhận nuôi tôi sao?"
Đó là câu hỏi tôi đã chôn giấu trong lòng suốt bao nhiêu năm. Tại sao một gia đình danh giá như nhà họ Hà lại nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi không có gì đặc biệt như tôi?
Hà Phong nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại. "Cô thực sự không biết, hay là giả vờ không biết?"
Anh ta cười lạnh lùng. "Năm đó, thầy bói nói nhà họ Hà chúng tôi có một kiếp nạn, cần tìm một đứa trẻ có bát tự tương hợp về để gánh vận rủi thay cho Báu Báu. Cô, Bạch Khanh Huyền, chính là người được chọn."
"Cô sống trong nhà họ Hà, ăn sung mặc sướng bao nhiêu năm, cũng là lúc cô nên báo đáp rồi."
Báo đáp...
Gánh vận rủi...
Cả thế giới của tôi như sụp đổ.
Hóa ra, sự tồn tại của tôi từ đầu đến cuối chỉ là một công cụ. Một lá bùa hộ mệnh cho cô con gái cưng của họ.
Tình yêu thương mà tôi khao khát, sự ấm áp mà tôi tìm kiếm, tất cả chỉ là một trò lừa bịp.
Cơ thể tôi lảo đảo, trước mắt tối sầm lại. Tôi ngã khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Tôi không còn là một con người có cảm xúc, có tình yêu.
Tôi chỉ là một cái bóng, một vật thế thân.
Một sự tồn tại vô nghĩa.
Có thể bạn cũng thích





