
Nhiều năm tận tụy, một đời phản bội
Chương 3
Bạch Khanh Huyền POV:
Tôi ở lại bệnh viện thêm ba ngày. Ba ngày đó, không một ai từ nhà họ Hà đến thăm, cũng không có một cuộc điện thoại hỏi thăm nào. Như thể sự tồn tại của tôi đã hoàn toàn bị lãng quên.
Khi tôi kéo chiếc vali nhỏ trở về căn biệt thự mà tôi và Hà Trọng đã từng gọi là "nhà", bên trong trống rỗng và lạnh lẽo. Tôi biết, trong ba ngày tôi nằm viện, anh ta chắc chắn đang ở cùng Hà Báu. Có lẽ là ở nhà chính của họ Hà, hoặc một nơi nào đó chỉ có hai người họ.
Ngôi nhà này, từng viên gạch, từng ngọn cỏ đều do một tay tôi lựa chọn và chăm sóc. Tôi đã từng ngây thơ nghĩ rằng đây sẽ là tổ ấm của chúng tôi, nơi chứa đầy tiếng cười và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, lạnh lẽo và xa lạ.
Tôi uống thuốc, rồi ra ngồi bên hồ bơi sau nhà. Nước hồ trong xanh, phản chiếu bầu trời xám xịt. Tôi cảm thấy kiệt sức, cả về thể chất lẫn tinh thần.
"Chị Khanh Huyền, chị về rồi à?"
Một giọng nói ngọt ngào nhưng đầy giả tạo vang lên từ phía sau. Tôi không cần quay lại cũng biết đó là ai.
Hà Báu.
Cô ta bước đến, trên môi nở một nụ cười mà tôi chỉ thấy chói mắt. "Em cảm ơn chị nhé, nhờ chị nhường mà em đã được nhận vào thực tập rồi."
Giọng điệu của cô ta đầy vẻ đắc ý, như một lời tuyên bố chiến thắng.
"Sao cô vào được đây?" Tôi hỏi, giọng lạnh như băng. Đây là nhà riêng của tôi và Hà Trọng, chìa khóa chỉ có hai chúng tôi có.
"Là anh Trọng đưa em đến," Hà Báu thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khoe ra chùm chìa khóa có khắc chữ "H&K" - tên viết tắt của Hà Trọng và Khanh Huyền. "Anh ấy nói sau này em có thể đến đây bất cứ lúc nào."
Trái tim tôi lại nhói lên một lần nữa. Chùm chìa khóa đó, là do chính tay tôi thiết kế, là biểu tượng cho tình yêu của chúng tôi. Vậy mà bây giờ, anh ta lại dễ dàng đưa nó cho một người phụ nữ khác.
"Anh ấy còn nói, ba ngày qua anh ấy đều ở cùng em," Hà Báu tiếp tục, như thể sợ tôi chưa đủ đau.
Tôi cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Tôi không muốn nghe thêm bất cứ lời nào từ cô ta nữa. "Mời cô ra khỏi đây. Tôi không muốn nhìn thấy cô."
"Ấy, chị đừng nóng," Hà Báu không hề tức giận, ngược lại còn cười tươi hơn. "Hồ bơi này đẹp thật đấy. Anh Trọng nói anh ấy rất thích bơi, nhưng chị lại không biết bơi, thật đáng tiếc."
Cô ta đứng dậy, đi một vòng quanh hồ bơi, dáng vẻ đầy khiêu khích. "Em thì khác, em là kiện tướng bơi lội đấy. Có lẽ sau này em có thể cùng bơi với anh Trọng."
Sự kiên nhẫn của tôi đã đến giới hạn. "Một kẻ chỉ biết diễn kịch, dựa dẫm vào người khác để cướp đoạt thành quả của họ thì có gì đáng tự hào?"
Lời nói của tôi rõ ràng đã chọc trúng chỗ đau của cô ta. Nụ cười trên mặt Hà Báu cứng lại, cô ta tức giận đứng phắt dậy. "Chị nói cái gì?"
Tôi không muốn đôi co với cô ta nữa. Tôi quay người định đi vào nhà.
Nhưng ngay lúc đó, một lực mạnh nắm lấy cánh tay tôi, kéo tôi lại. Hà Báu dùng hết sức đẩy tôi về phía hồ bơi. "Đồ khốn! Mày dám mắng tao! Tao cho mày chết chìm dưới cái hồ này!"
Tôi loạng choạng, mất thăng bằng. Ngay khi tôi nghĩ mình sắp ngã xuống làn nước lạnh lẽo, một tiếng quát lớn vang lên.
"Dừng tay!"
Cha mẹ của Hà Trọng đã đến.
Hà Báu lập tức thay đổi sắc mặt. Cô ta buông tay tôi ra, lùi lại vài bước, rồi đột nhiên ngồi sụp xuống đất, ôm mặt khóc nức nở. "Cha, mẹ... con xin lỗi... Chị Khanh Huyền... chị ấy không thích con... Chị ấy nói con là đồ vô dụng... còn định đẩy con xuống hồ..."
Tôi sững sờ. Tôi chưa bao giờ thấy ai có thể lật mặt nhanh như vậy.
"Khanh Huyền! Mày lại làm gì Báu Báu rồi?" Bà Hà chạy đến, đỡ Hà Báu dậy, ánh mắt nhìn tôi đầy tức giận.
"Không phải con!" Tôi cố gắng giải thích, nhưng ông Hà đã bước tới, ánh mắt vằn lên những tia máu.
"Đồ ác độc! Báu Báu nó đã chịu khổ nhiều rồi, mày còn muốn hại nó sao?" Ông ta gầm lên.
Tôi sợ hãi lùi lại, theo thói quen cúi đầu xuống, không dám phản kháng. Mười năm sống trong nhà họ Hà đã dạy cho tôi điều đó.
"Mày tưởng mày là ai? Chỉ là một đứa con nuôi mà dám bắt nạt con gái ruột của tao?"
"Tao đã quá nuông chiều mày rồi!"
Ông ta bước tới, không một chút do dự, dùng chân đạp mạnh vào ngực tôi.
Lực đạp rất mạnh, tôi bị đẩy lùi về phía sau, rồi ngã thẳng xuống hồ bơi.
Nước lạnh ngắt bao trùm lấy tôi. Tôi không biết bơi, tôi hoảng loạn vùng vẫy, cố gắng ngoi lên mặt nước.
Qua làn nước mờ mịt, tôi nhìn thấy cảnh tượng trên bờ.
Cha mẹ Hà và Hà Báu, ba người họ, đang đứng bên nhau, nhìn tôi chìm dần với vẻ mặt lạnh lùng. Không một ai có ý định cứu tôi.
"Cứ để cho nó một bài học," tôi nghe thấy tiếng ông Hà lạnh lùng nói. "Để nó biết ai mới là chủ nhân của ngôi nhà này."
Sức lực của tôi cạn dần. Cơ thể tôi chìm xuống đáy hồ. Nước tràn vào mũi, vào miệng, vào phổi.
Sự tuyệt vọng và đau đớn bao trùm lấy tôi.
Tôi đã nghĩ mình sẽ chết.
Cho đến khi một bóng người nhảy xuống nước, vòng tay qua eo tôi, kéo tôi lên.
Là Hà Trọng.
Trong một khoảnh khắc, một tia ấm áp le lói trong trái tim đã nguội lạnh của tôi.
Anh vẫn quan tâm đến tôi. Anh vẫn không muốn tôi chết.
Nhưng tia hy vọng đó nhanh chóng bị dập tắt.
Khi lên đến bờ, anh ta buông tay ra, khiến tôi ngã sõng soài trên nền gạch lạnh lẽo.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt còn lạnh hơn cả nước hồ bơi. "Bạch Khanh Huyền, em còn muốn gây sự đến bao giờ?"
Gây sự?
Tôi ngơ ngác nhìn anh, không thể thốt nên lời.
"Anh Trọng!" Hà Báu chạy đến, vẻ mặt đầy lo lắng. "Không phải lỗi của chị Khanh Huyền đâu, là em tự ngã thôi..."
"Em đừng bao che cho cô ta nữa!" Hà Trọng ôm lấy Hà Báu, giọng nói đầy xót xa. "Cô ta hết lần này đến lần khác làm tổn thương em, em còn bênh vực cô ta làm gì?"
Anh ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao. "Bạch Khanh Huyền, tôi cảnh cáo em, nếu còn có lần sau, đừng trách tôi không nể tình."
Nói xong, anh ta ôm Hà Báu rời đi. Cha mẹ Hà cũng đi theo sau họ, không một ai ngoảnh lại nhìn tôi.
Tôi nằm trên nền đất lạnh lẽo, toàn thân ướt sũng, run rẩy. Nước mắt hòa cùng nước hồ bơi, mặn chát.
Họ luôn tin cô ta.
Bất kể cô ta nói gì, họ đều tin.
Bất kể tôi giải thích thế nào, họ đều cho rằng tôi đang dối trá.
Trong mắt họ, Hà Báu là một thiên thần mỏng manh, còn tôi là một ác quỷ độc ác.
Tôi bật cười, một nụ cười đầy đau đớn và tuyệt vọng.
Hóa ra, người bị tổn thương từ đầu đến cuối, người bị chà đạp đến mức không còn ra hình người, chỉ có mình tôi mà thôi.
Có thể bạn cũng thích





