
Sùng Bái Hắn, Bị Hắn Roi Vọt
Chương 2
Vy chỉ gói một chiếc túi duy nhất. Quần áo, đồ dùng cá nhân. Không có gì khác quan trọng.
Cô đang rời khỏi ký túc xá RMIT, đến ngôi nhà yên tĩnh của bố ở Đà Lạt một thời gian.
Khi cô đang đợi xe, Hoàng Bách bước ra khỏi thang máy trong tòa nhà văn phòng của bố cô.
Anh đi cùng Yến Chi.
Tay Yến Chi đặt trên cánh tay anh, đầy chiếm hữu.
Hoàng Bách mặc một bộ vest mới, đắt tiền, được may đo hoàn hảo.
Một vệt son mờ, màu mà Yến Chi thường dùng, hiện rõ trên cổ áo anh.
Mắt Vy lướt qua nó, rồi nhanh chóng rời đi.
Một cơn đau âm ỉ, giờ đã quen thuộc.
"An Vy," Hoàng Bách nói. Giọng anh lạnh lùng, trang trọng.
Anh dừng lại, hơi chặn đường cô. Yến Chi đứng bên cạnh, một nụ cười tự mãn thoáng hiện trên môi.
"Tôi tin là cô sẽ không gây thêm... phiền phức nào nữa."
Lời nói của anh là một lời cảnh báo, sắc bén và rõ ràng.
Anh ám chỉ sự hiện diện của cô, chính sự tồn tại của cô.
Vy nhìn xuống. "Không, thưa anh Bách."
Cô dùng họ của anh. Cảm giác thật lạ, nhưng đúng.
Anh cứng người. Một tia gì đó - ngạc nhiên? Bực bội? - lướt qua mặt anh.
Anh đã quen với tiếng gọi "Anh Bách" đầy ngưỡng mộ của cô.
Yến Chi chọn đúng lúc đó để bước tới, áp sát vào Hoàng Bách hơn.
Anh tự động vòng tay qua eo cô ta, kéo vào.
Một màn trình diễn công khai. Một sự khẳng định chủ quyền.
"Anh yêu," Yến Chi nói, giọng ngọt như mật, "chúng ta nên đi thôi. Cuộc họp kế hoạch cho khu nhà mới."
Cô ta nhìn Vy, rồi lại nhìn Hoàng Bách.
"Anh Bách bận lắm, cô biết đấy. Giờ anh ấy gánh vác rất nhiều trách nhiệm ở công ty."
Cô ta đang đánh dấu lãnh thổ.
"Yến Chi sẽ là một tài sản lớn," Hoàng Bách tuyên bố, mắt anh nhìn Vy. "Cô ấy có gu thẩm mỹ hoàn hảo. Cô ấy sẽ giám sát toàn bộ thiết kế nội thất cho các dự án tương lai của anh. Và tất nhiên, cho cả nhà của chúng tôi nữa."
Thông điệp không lời: Yến Chi là nữ chủ nhân của ngôi nhà, là bà Hoàng tương lai, chỉ thiếu mỗi danh phận.
Vy cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo ùa qua. Bị coi thường. Vô giá trị.
"Cô bây giờ là người ngoài ở đây, An Vy," Hoàng Bách nói, giọng anh không chút ấm áp.
Không phải một giọng điệu tàn nhẫn, chỉ là một lời tuyên bố sự thật.
Giống như nói với cô rằng bầu trời màu xanh.
Vy cố gắng nở một nụ cười tự giễu nhỏ. Nó không chạm đến mắt cô.
"Em hiểu, thưa anh Bách."
Cô sẽ rời đi. Không chỉ rời thành phố một thời gian, mà là rời khỏi cả thế giới độc hại này. Vĩnh viễn.
Tài xế của bố cô đã đến. Cô gật đầu một lần với Hoàng Bách và Yến Chi, rồi bước đi.
Cô không ngoảnh lại.
Vài tuần tiếp theo là một chuỗi ngày mờ mịt của sự im lặng ép buộc.
Bố cô cố gắng che chở cho cô.
Cô ở lại Đà Lạt, đi dạo trong rừng, cố gắng hít thở.
Cô tránh tin tức từ thành phố, nhưng những mẩu tin vẫn lọt đến tai cô.
Hoàng Bách và Yến Chi không thể tách rời.
Những bữa tối xa hoa, các sự kiện từ thiện, các bữa tiệc trong ngành.
Anh được cho là đang hết mực cưng chiều Yến Chi, chú ý đến mọi ý muốn của cô ta.
Đôi bông tai kim cương mới cho Yến Chi, "chỉ vì thích thôi".
Một chuyến đi cuối tuần đến Paris để Yến Chi "tìm cảm hứng".
Nó xác nhận mối liên kết sâu sắc của họ, hoặc ít nhất, là mối liên kết mà Yến Chi đã thành công tạo dựng và Hoàng Bách giờ đây đã chấp nhận.
Vy cảm thấy một sự xa cách kỳ lạ. Giống như đang xem một bộ phim về cuộc sống của người khác.
Một buổi chiều, Vy bắt đầu dọn dẹp phòng cũ của mình tại căn hộ ở thành phố của bố, nơi cô đã quay lại một thời gian ngắn trước khi quyết định lên Đà Lạt.
Cô tìm thấy một hộp kỷ vật.
Những bức phác thảo Hoàng Bách. Những tấm thiệp mời dạ tiệc cũ nơi cô đã hy vọng anh sẽ chú ý đến mình.
Viên đá hoa cương.
Cô nhặt nó lên, rồi thả vào túi rác cùng với những thứ còn lại.
Đã đến lúc buông bỏ.
Cô đang mang túi rác đến ống đổ rác của tòa nhà thì cửa thang máy mở ra.
Hoàng Bách bước ra.
Anh đến thăm bố cô.
Anh thấy túi rác trong tay cô. Anh thấy cô.
"An Vy. Cô đã... im lặng."
Giọng anh không thể đoán được. Không thù địch, không thân thiện. Chỉ quan sát.
Có thể bạn cũng thích





