
Sùng Bái Hắn, Bị Hắn Roi Vọt
Chương 3
"Em không hề tránh mặt anh, thưa anh Bách," Vy nói, giọng đều đều.
Anh nhướng mày. "Vậy sao? Cô biến mất. Không cuộc gọi, không tin nhắn. Sau... sự cố đó."
Ánh mắt anh dò xét, mãnh liệt.
"Em không còn yêu anh nữa," Vy bình tĩnh tuyên bố.
Đó là sự thật. Sự say mê đã biến thành một thứ khác - một sự hiểu biết cay đắng.
Một cơ bắp giật giật trên quai hàm của Hoàng Bách. Bực bội. Không tin.
"Đừng nực cười nữa, An Vy."
Anh thấy túi rác cô đang cầm. Một góc của bức phác thảo, hình bóng của anh, lộ ra.
"Đây lại là một trò chơi khác của cô à?" anh buộc tội, giọng cứng lại. "Cố gắng thu hút sự chú ý của tôi bằng những màn kịch?"
Anh vẫn nghĩ cô là một cô gái si tình đang chơi những trò chơi thao túng.
Anh không thể tưởng tượng được rằng cô có thể thực sự đã hết tình cảm với anh.
Sự kiêu ngạo của anh thật đáng kinh ngạc.
"Em không chơi trò chơi, thưa anh Bách."
Sự thất vọng của Vy là một dải băng siết chặt quanh ngực cô.
"Tình cảm của em đã từng là thật. Và bây giờ, nó cũng thật sự đã biến mất."
Cô thò tay vào túi, lôi ra một nắm những lá thư cũ cô đã viết cho anh nhưng chưa bao giờ gửi.
Những lời tỏ tình ngớ ngẩn, con gái.
Cô xé chúng làm đôi, rồi làm tư, và để những mảnh giấy bay lả tả vào túi.
"Thấy chưa? Hết rồi."
Hoàng Bách nhìn cô, vẻ mặt không thể đọc được nhưng căng thẳng.
Anh có lẽ nghĩ đây chỉ là một chiến thuật phức tạp hơn.
Hàm anh nghiến lại. "Cô đang hành động như trẻ con."
Anh không thể, hoặc không muốn, nhìn thấy sự thật.
Một tuần trôi qua. Im lặng.
Vy không còn gì để nói với anh.
Hoàng Bách, cô nghe qua những cập nhật miễn cưỡng của bố, vẫn tin rằng cô chỉ đang diễn kịch.
Anh mong cô sẽ gục ngã, sẽ chạy lại, cầu xin sự chú ý của anh.
Anh đã sai.
Một bữa tối gia đình được sắp xếp bởi họ hàng bên bố cô. Sinh nhật của một người dì.
Hoàng Bách ở đó, là khách của bố cô. Yến Chi, tất nhiên, khoác tay anh.
Vy là một kẻ thừa, người em họ "có vấn đề".
Yến Chi, tuy nhiên, được đối xử như hoàng gia.
Vị hôn thê không chính thức của Hoàng Bách.
Một bà cô lớn tuổi thậm chí còn dúi một vật gia truyền, một mặt dây chuyền sapphire tinh xảo, vào tay Yến Chi.
"Cho cháu khi cháu chính thức gia nhập gia đình ta, con yêu. Nó thuộc về bà của cô."
Yến Chi rạng rỡ, mắt cô ta liếc về phía Vy trong một phần giây. Một tia sáng nhỏ, đắc thắng.
Vy không cảm thấy gì ngoài một sự mệt mỏi âm ỉ.
Cuộc trò chuyện trong bữa tối không thể tránh khỏi việc xoay quanh Hoàng Bách và Yến Chi.
"Vậy, khi nào là ngày vui?" một người họ hàng khác hỏi, nháy mắt.
Hoàng Bách mỉm cười, một nụ cười quyến rũ, đã được luyện tập. "Chúng tôi đang nghĩ đến mùa xuân. Yến Chi thích hoa anh đào."
Yến Chi tựa đầu vào vai anh. "Sẽ thật hoàn hảo."
Thực tế mới đang được củng cố, trở nên chính thức.
Vy xin phép cáo lui, viện cớ đau đầu.
Tối hôm đó, khi Vy đang đóng gói những thứ cuối cùng từ căn hộ ở thành phố để chuyển lên Đà Lạt ở hẳn, mẹ của Hoàng Bách, một người phụ nữ nghiêm khắc, coi trọng địa vị xã hội tên là Eleanor Hoàng, đã chặn cô lại.
"An Vy," bà Eleanor nói, giọng sắc bén. "Tôi nghĩ đã đến lúc cô nên hiểu một điều."
Vy chờ đợi.
"Hoàng Bách không bao giờ dành cho cô. Nó cần một người phụ nữ có thực chất, có sự tinh tế. Không phải một... cô gái phù phiếm."
Sự không hài lòng của bà đối với tình cảm trong quá khứ của Vy rất rõ ràng. Nó luôn ở đó, không nói ra.
"Cô sẽ để nó yên. Cô sẽ để gia đình này yên."
Những lời nói thật cay nghiệt, một mệnh lệnh rõ ràng.
Vy cảm thấy một cơn nhói đau xa xăm, một tiếng vọng của những tổn thương trong quá khứ.
"Cháu đang rời đi, thưa bác Hoàng," Vy nói nhỏ.
"Cháu sẽ chuyển lên Đà Lạt. Và sau đó, cháu dự định đi du học."
Cô đã nộp đơn, đã được nhận vào một chương trình nhiếp ảnh ở Paris. Rất xa.
"Thực ra," Vy nói thêm, với tay vào ví, "cháu sắp đính hôn."
Cô lôi ra một email đã in. Một sự chấp nhận rất gần đây, rất bốc đồng cho lời cầu hôn từ một chàng trai trẻ tốt bụng, ổn định mà bố cô đã kín đáo giới thiệu cho cô nhiều tháng trước, người mà ban đầu cô đã bỏ qua nhưng gần đây đã kết nối lại qua mạng. Một lựa chọn an toàn. Một con đường khác. Tên anh là Minh.
Mắt bà Eleanor Hoàng hơi mở to, rồi nheo lại nghi ngờ. Nhưng email trông có vẻ hợp pháp.
Một làn sóng nhẹ nhõm lướt qua khuôn mặt bà Eleanor. "Chà. Thật là... hợp lý."
Đột nhiên, Hoàng Bách đã ở đó. Anh đã vào phòng một cách lặng lẽ.
Anh đã nghe thấy. Khuôn mặt anh là một chiếc mặt nạ của sự sốc.
"Đính hôn?" anh nói, giọng căng thẳng.
Rồi, trước sự kinh ngạc của mọi người, đặc biệt là Vy, anh nói, "An Vy, nếu em cần bất cứ thứ gì... bất cứ thứ gì... cho cuộc sống mới của mình, anh sẽ cung cấp. Coi như là... một món quà cưới. Không giới hạn."
Yến Chi, người đã theo anh vào, há hốc mồm. Đôi mắt cô ta, dán chặt vào Hoàng Bách, mở to vì không tin và một tia ghen tuông trần trụi.
Vy nhìn chằm chằm vào Hoàng Bách. Đây là một trò chơi khác? Hay một sự tội lỗi kỳ lạ, chiếm hữu?
Có thể bạn cũng thích





