
Vợ bị phản bội, sự trỗi dậy không thể ngăn cản
Chương 2
Trần Nguyệt POV:
Tôi vẫn nằm co quắp trên nền xi măng lạnh lẽo, bóng tối đặc quánh bao trùm. Mí mắt bị khâu chặt khiến tôi không thể nhìn thấy gì, nhưng các giác quan khác lại trở nên nhạy bén đến đáng sợ. Tôi có thể nghe rõ từng tiếng cười cợt, từng lời bàn tán của đám bạn giàu có của Trương Quang Thiên.
"Nhìn cô ta kìa, trông thảm hại như một con chó hoang," một giọng nữ a dua vang lên. "Thiên, khẩu vị của cậu lạ thật đấy."
Một người khác phụ họa: "Nghe nói cô ta xuất thân từ trại trẻ mồ côi phải không? Đúng là loại hạ đẳng, không biết điều. Được gả vào nhà họ Trương là phúc tám đời rồi mà còn không biết an phận."
"Chắc là ghen tị với tiểu thư Thanh Nhàn của chúng ta đây mà. Nhìn xem, Thanh Nhàn vừa xinh đẹp, vừa dịu dàng, lại là con gái cưng của chủ tịch Trương. Cô ta lấy tư cách gì mà so sánh?"
Những lời nói như những mũi kim vô hình, đâm vào da thịt tôi. Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu.
"Này, cô gái mồ côi, có muốn chơi một trò chơi không?" Một gã đàn ông tiến lại gần, giọng điệu say xỉn và đầy ác ý. "Nếu cô có thể bò từ đây đến chỗ Thiên, có lẽ cậu ấy sẽ thương tình mà mở mắt cho cô đấy."
Cả bọn phá lên cười.
Trương Thanh Nhàn đột nhiên lên tiếng, giọng cô ta nghe có vẻ "tốt bụng" một cách giả tạo. "Anh Thiên, hay là mình làm cho trò chơi thú vị hơn đi?"
Tôi nghe thấy tiếng bước chân của cô ta. Cô ta đi vòng quanh tôi, tiếng giày cao gót gõ lóc cóc trên nền đất. "Ở đây có nhiều gạch đá và sắt vụn quá. Nếu chị dâu không cẩn thận, có thể sẽ bị thương đấy."
Một ý nghĩ độc ác lóe lên trong đầu tôi. Cô ta muốn tôi bị tra tấn một cách từ từ.
Quả nhiên, tôi nghe thấy tiếng lạch cạch khi đám người đó bắt đầu di chuyển những chướng ngại vật, tạo ra một mê cung đầy rẫy nguy hiểm trong bóng tối của tôi.
Tôi cố gắng ngồi dậy, cơ thể đau nhức rã rời. Mỗi cử động nhỏ ở mí mắt đều khiến tôi đau đến chảy nước mắt. Bàn chân trần của tôi chạm vào nền đất lạnh lẽo, thô ráp.
Tôi phải thoát khỏi đây.
Tôi bắt đầu bò về phía mà tôi đoán là lối ra, dựa vào trí nhớ mơ hồ về lúc bị ném vào đây. Nhưng tôi vừa di chuyển được vài bước, chân tôi đã đá phải một thanh sắt. Tôi ngã dúi dụi, đầu gối đập mạnh xuống nền xi măng.
"Ha ha ha, nhìn kìa, cô ta ngã rồi!"
"Đúng là vô dụng!"
Tôi nghiến răng, cố gắng đứng dậy. Mùi máu tanh từ vết thương ở đầu gối xộc lên. Tôi tiếp tục dò dẫm bước đi, dùng tay để cảm nhận không gian phía trước. Bàn tay tôi chạm vào những cạnh sắc của gạch vỡ, vào những thanh thép gai gỉ sét. Da thịt bị rách toạc, đau đớn.
Nhưng nỗi đau thể xác này không là gì so với sự phản bội đang thiêu đốt trái tim tôi.
"Nguyệt."
Giọng nói của Trương Quang Thiên vang lên, lạnh lùng và xa cách. Anh ta đang đứng ở đâu đó trước mặt tôi.
"Em vẫn chưa hiểu ra sao?"
Tôi dừng lại, ngẩng khuôn mặt bê bết máu và nước mắt về phía giọng nói của anh ta.
"Anh muốn em hiểu ra điều gì? Rằng anh là một kẻ hèn hạ, một con quái vật máu lạnh đã tin lời một con rắn độc để hành hạ vợ mình, ngay sau khi con gái chúng ta qua đời sao?"
Một khoảng lặng bao trùm. Tôi có thể cảm nhận được sự tức giận trong hơi thở của anh ta.
"Em vẫn còn dám mạnh miệng à?" Anh ta cười khẩy. "Được thôi. Em muốn công bằng, phải không? Anh sẽ cho em công bằng."
Anh ta ra hiệu cho đám bạn. "Dọn đường cho cô ta."
Tôi nghe thấy tiếng loảng xoảng khi họ dọn dẹp một lối đi hẹp.
"Bây giờ," Thiên nói, giọng anh ta chứa đầy sự khinh bỉ. "Quỳ xuống, bò đến đây, liếm sạch đôi giày dính bùn của Thanh Nhàn, và nói rằng em đã sai khi vu oan cho cô ấy. Làm được điều đó, anh sẽ tha cho em."
Sự sỉ nhục tột cùng khiến máu trong người tôi như sôi lên.
"Trương Quang Thiên..." Tôi thì thầm, giọng nói khàn đặc vì căm hận. "Lời hứa của anh... có đáng một xu không?"
Tôi nhớ lại những lời anh ta đã hứa khi cầu hôn tôi, rằng anh ta sẽ bảo vệ tôi, sẽ cho tôi một gia đình. Tất cả chỉ là dối trá.
"Anh đã hứa sẽ đòi lại công bằng cho An An." Tôi nói, giọng run lên. "Đây là công bằng của anh sao?"
"Đừng nhắc đến An An!" Anh ta gầm lên. "Chính em đã không chăm sóc con cẩn thận! Thanh Nhàn chỉ có ý tốt, là em đã suy diễn, đã làm lớn chuyện, đã dọa nó sợ hãi!"
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Anh ta không chỉ phản bội tôi, anh ta còn đổ lỗi cho tôi về cái chết của con gái chúng tôi.
Tôi bật cười, một tiếng cười điên dại và thê lương. "Trương Quang Thiên, anh không xứng đáng làm cha. Anh không xứng đáng được nhắc đến tên con bé."
"Câm miệng!" Anh ta điên tiết.
Trương Thanh Nhàn lại bắt đầu khóc lóc. "Anh Thiên... em sợ quá... Chị dâu hận em như vậy... Chắc chắn chị ấy sẽ không bỏ qua cho em... Hu hu, đều tại em... Nếu em không mang bát chè đó đến... thì An An đã không..."
"Không phải lỗi của em!" Thiên vội vàng dỗ dành. "Là do cô ta không biết điều!"
Nghe những lời giả dối của cô ta, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.
"Trương Thanh Nhàn, cô đừng diễn nữa. Vở kịch của cô kết thúc được rồi đấy." Tôi nói, giọng lạnh như băng. "Cô nghĩ tôi không biết sao? Từ ngày tôi bước chân vào nhà họ Trương, cô chưa bao giờ ngừng gây khó dễ cho tôi. Những lần tôi bị dị ứng 'ngẫu nhiên', những lần quần áo của tôi bị 'vô tình' cắt hỏng, những tin đồn thất thiệt về tôi trong giới thượng lưu... Cô nghĩ tôi là một con ngốc sao?"
Tôi nhớ lại vô số lần bị hành hạ một cách tinh vi. Thiên luôn đứng về phía cô ta, luôn nói rằng tôi "quá nhạy cảm", rằng Thanh Nhàn "chỉ là một cô bé ngây thơ".
Sự im lặng của Thiên đã nói lên tất cả. Anh ta biết. Anh ta luôn biết, nhưng anh ta đã chọn cách phớt lờ.
"Mày... mày nói bậy!" Thanh Nhàn lắp bắp.
"Trương Quang Thiên," tôi quay hướng về phía anh ta, giọng nói đanh lại, chứa đựng tất cả sự căm hờn và khinh bỉ. "Tôi từ chối. Dù có chết, tôi cũng sẽ không quỳ xuống trước mặt hai người các người."
Sự thách thức của tôi đã chọc giận con quái vật bên trong anh ta.
"Được lắm." Anh ta gằn giọng. "Để tao xem mày cứng đầu được bao lâu."
Tôi nghe thấy tiếng kim loại bị kéo lê trên sàn. Một âm thanh ken két đến rợn người.
"Mày không chịu xin lỗi? Vậy thì tao sẽ dạy mày thế nào là đau khổ thực sự."
Có thể bạn cũng thích





