
Vợ bị phản bội, sự trỗi dậy không thể ngăn cản
Chương 3
Trần Nguyệt POV:
Giọng nói của Trương Quang Thiên như một bản án tử hình lạnh lẽo vang vọng trong công trường bỏ hoang. Tôi đứng bất động, bóng tối vây quanh, nhưng tâm trí tôi lại sáng tỏ hơn bao giờ hết.
Tôi đã sai. Tôi đã sai lầm khi yêu người đàn ông này.
Tôi đã sai lầm khi nghĩ rằng tình yêu của một cô gái mồ côi như tôi có thể thay đổi được một kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, một kẻ yếu đuối và bị thao túng bởi người em gái kế độc ác. Tôi đã từ bỏ tất cả mọi thứ - ước mơ, sự nghiệp, lòng tự trọng - để trở thành một người vợ hiền, một người mẹ tốt trong cái lồng son mà anh ta tạo ra.
Và kết quả là gì? Con gái tôi chết. Mắt tôi bị khâu lại. Và giờ đây, tôi sắp phải chịu đựng thêm những màn tra tấn từ chính người chồng mà tôi từng yêu tha thiết.
Sự hối hận như một con rắn độc gặm nhấm tâm can tôi. Lẽ ra tôi nên nghe lời Minh. Lẽ ra tôi không nên bước chân vào cái gia đình địa ngục này.
Tôi hít một hơi thật sâu, mùi máu và bụi bặm tràn vào lồng ngực. Tôi phải sống. Tôi phải sống để trả thù. Cho An An. Cho chính bản thân tôi.
Tôi bắt đầu di chuyển, không phải để trốn chạy, mà là để tìm kiếm một con đường sống. Tôi bước đi một cách thận trọng, đôi chân trần dò dẫm trên nền đất lạnh. Tôi phải tìm ra lối thoát.
"Cô ta định đi đâu vậy?" Một trong những người bạn của Thiên hỏi.
"Chắc là muốn trốn. Bắt cô ta lại!"
Tôi nghe thấy tiếng bước chân dồn dập phía sau. Tôi hoảng loạn, bước nhanh hơn. Và rồi, một cơn đau nhói buốt xuyên qua cẳng chân tôi.
Tôi hét lên một tiếng và ngã khuỵu xuống.
Chân tôi đã giẫm phải một thanh thép gai bị vứt trên sàn. Thanh thép gỉ sét cắm sâu vào da thịt, máu tươi lập tức ứa ra, nhuộm đỏ cả một mảng đất. Cơn đau khiến tôi choáng váng, đầu óc quay cuồng.
"Nguyệt!"
Tôi nghe thấy tiếng gọi của Thiên, lần này trong giọng nói của anh ta có một tia hoảng hốt không thể che giấu. Anh ta chạy đến bên tôi, tôi có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập của anh ta.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi cảm thấy bàn tay anh ta khẽ run lên khi chạm vào vết thương của tôi. Có lẽ, một phần con người nào đó trong anh ta vẫn còn sót lại. Một tia hy vọng le lói, yếu ớt.
Nhưng nó đã bị dập tắt ngay lập tức.
"Anh ơi!" Trương Thanh Nhàn lao đến, giọng nói đầy nước mắt và sự sợ hãi giả tạo. "Chị ấy... chị ấy đáng sợ quá... Chị ấy cố tình làm vậy để anh mềm lòng đấy! Anh đừng mắc lừa!"
Cô ta quỳ xuống bên cạnh Thiên, kéo tay anh ta ra khỏi vết thương của tôi. "Anh xem đi, vết thương này không sâu lắm đâu. Chị ấy đang diễn kịch thôi! Giống như chị ấy đã vu oan cho em hại chết An An vậy!"
Lời nói của Thanh Nhàn như một liều thuốc độc, ngay lập tức biến tia nhân tính cuối cùng của Thiên thành tro bụi. Sự do dự trong mắt anh ta biến mất, thay vào đó là sự tức giận và ghê tởm.
"Diễn kịch?" Anh ta lặp lại, giọng nói lạnh đi. Anh ta đứng dậy, lùi lại một bước, nhìn tôi như nhìn một thứ bẩn thỉu.
"Trần Nguyệt, em thật sự khiến tôi ghê tởm."
Anh ta tin cô ta. Một lần nữa. Luôn luôn là như vậy.
Sự thất vọng và đau đớn trong tôi đã biến thành một sự trống rỗng lạnh lẽo. Tôi không còn cảm thấy gì nữa.
"Anh Thiên, đừng tức giận nữa mà." Thanh Nhàn tiếp tục thủ thỉ bên tai anh ta. "Chị dâu chỉ là quá đau lòng nên mới hồ đồ thôi. Nhưng chị ấy cứ vu oan cho em như vậy, em... em thật sự không chịu nổi."
Cô ta bắt đầu nức nở. "Anh nhìn xem, tay em cũng bị chị ấy cào xước rồi này... đau quá..."
"Nó dám làm em bị thương?" Thiên gầm lên, sự tức giận của anh ta đạt đến đỉnh điểm.
Anh ta nhìn quanh, rồi ánh mắt dừng lại ở một thứ gì đó. "Mang cái kìm kia ra đây cho tao."
Trái tim tôi ngừng đập.
Cái kìm.
Tôi biết anh ta định làm gì. Đó là một trong những trò tra tấn bệnh hoạn mà tôi từng nghe đám công tử nhà giàu kể cho nhau nghe như một chiến tích.
"Thiên, đừng!" Một trong những người bạn của anh ta, có vẻ còn chút lương tri, lên tiếng can ngăn. "Làm vậy... sẽ xảy ra án mạng đấy."
"Câm miệng!" Thiên quát. "Ở đây tao là luật pháp! Ai dám cãi lời tao?"
Không ai dám nói gì nữa.
Tôi nghe thấy tiếng một người nào đó nhặt vật nặng bằng kim loại lên và bước về phía tôi.
Bọn họ giữ chặt lấy tay chân tôi, đè tôi xuống sàn. Một người trong số họ mang đến một chiếc kìm sắt to bản, gỉ sét. Mùi tanh của sắt và mùi máu của tôi hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi vị của địa ngục.
Tôi không còn giãy giụa nữa. Tôi nằm im, để mặc cho họ.
Họ bẻ từng ngón tay tôi ra, giữ chặt lấy bàn tay trái của tôi.
Tiếng "cạch" của chiếc kìm được mở ra vang lên trong không gian tĩnh lặng, sắc lẹm và đáng sợ.
Nó giống như tiếng Thần Chết đang mở cánh cổng địa ngục để chào đón tôi.
Có thể bạn cũng thích





