
Khi tình yêu chết, sự trả thù nở rộ
Chương 2
Việt Khánh Thi POV:
Phí Việt Dũng nắm lấy khuỷu tay tôi, lực tay anh ta mạnh đến mức khiến tôi nhăn mặt. Giọng anh ta lại trở nên nhẹ nhàng một cách giả tạo.
"Đi nào, em yêu. Anh đã nói sẽ tìm cho em một nơi mát mẻ mà."
Tôi do dự, nhưng anh ta kéo tôi đi mà không cho tôi cơ hội phản kháng. Lương Minh Ánh đi theo sau, khóe môi cong lên thành một nụ cười đắc thắng mà chỉ mình tôi nhìn thấy. Anh ta không đưa tôi về phòng nghỉ của chúng tôi. Thay vào đó, anh ta dẫn tôi ra phía sau khu nghỉ dưỡng, nơi dành cho nhà bếp và các khu hậu cần.
Anh ta dừng lại trước một cánh cửa kim loại dày cộp, to lớn. Hơi lạnh phả ra từ khe cửa. Đây là kho đông lạnh.
"Dũng, anh đưa em đến đây làm gì?" Tôi hỏi, giọng bắt đầu run rẩy.
Anh ta không đáp, chỉ cười khẩy một tiếng. Bất ngờ, anh ta dùng sức đẩy mạnh tôi về phía trước. Tôi lảo đảo, mất thăng bằng vì cái bụng quá lớn, và ngã dúi dụi vào bên trong căn phòng tối tăm, lạnh lẽo.
RẦM!
Cánh cửa kim loại nặng nề đóng sập lại ngay sau lưng tôi. Tiếng chốt khóa vang lên khô khốc, lạnh lùng.
Bóng tối và cái lạnh khủng khiếp lập tức bao trùm lấy tôi. Tôi chỉ kịp nghe thấy tiếng cười khoái trá của Dũng và đám bạn giàu có mới nổi của anh ta vọng vào từ bên ngoài.
"Tận hưởng không khí mát mẻ đi nhé, vợ yêu của anh! Em muốn mà, đúng không?" Giọng Dũng vang lên, đầy sự chế giễu và tàn độc.
"Haha, Dũng, cậu chiều vợ quá đấy! Nóng một chút đã phải vào kho đông lạnh rồi!" một giọng đàn ông khác hùa theo.
Nỗi sợ hãi và kinh hoàng xâm chiếm lấy tôi. Tôi lao đến cánh cửa, đập tay vào tấm kim loại lạnh buốt.
"DŨNG! MỞ CỬA RA! ANH ĐIÊN RỒI SAO? MỞ CỬA!"
Tôi gào thét trong tuyệt vọng, nhưng đáp lại tôi chỉ là những tràng cười ngày càng lớn hơn.
"Em cứ ở trong đó mà suy ngẫm lại bản thân đi! Khi nào biết điều hơn thì anh sẽ cho ra!" Dũng nói vọng vào.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, hít một hơi thật sâu không khí lạnh buốt. Tôi phải thoát ra khỏi đây. Vì con tôi. Tôi sờ soạng trong bóng tối, tìm kiếm chốt mở cửa từ bên trong, nhưng vô ích. Cánh cửa này được thiết kế để chỉ có thể mở từ bên ngoài.
"Phí Việt Dũng, anh mà không thả tôi ra, bố tôi sẽ không tha cho anh đâu!" tôi hét lên, cố gắng dùng đến cái uy cuối cùng của mình.
Bên ngoài im lặng trong giây lát, rồi một tràng cười còn lớn hơn cả lúc nãy vang lên.
"Bố em?" Giọng Dũng đầy vẻ khinh bỉ. "Việt Hoàng Phi ư? Một ông già bệnh tật sắp chết ở bên Mỹ thì làm được gì anh? Khánh Thi à, em ngây thơ quá rồi đấy. Em nghĩ anh còn sợ ông ta sao? Thời của ông ta qua rồi!"
Từng lời anh ta nói như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Hóa ra, đây mới là bộ mặt thật của anh ta. Anh ta nghĩ rằng bố tôi, người chống lưng cho tôi, đã mất hết quyền lực và sắp chết. Anh ta không còn phải giả vờ nữa.
"Anh Dũng, thôi mà anh, chị ấy đang mang thai…" Tôi nghe thấy giọng yếu ớt của Minh Ánh.
Tôi bám víu vào chút hy vọng cuối cùng. Có lẽ cô ta vẫn còn chút lương tâm.
Nhưng ngay sau đó, giọng của Dũng lại vang lên, lần này là sự dịu dàng đến buồn nôn dành cho cô ta, ngay trước cánh cửa đang giam cầm tôi.
"Minh Ánh, em thấy không? Anh đã nói rồi, từ nay sẽ không ai dám bắt nạt em nữa." Anh ta nói, giọng đầy vẻ tự hào. "Em đừng lo cho cô ta. Cô ta quen được nuông chiều rồi, cần phải được dạy cho một bài học."
Sự tương phản đó khiến tôi chết lặng. Anh ta nhốt người vợ đang mang thai của mình vào kho đông lạnh, chỉ để "dạy cho một bài học" và bênh vực cho cô nhân tình.
Cái lạnh bắt đầu thấm sâu vào xương tủy. Tôi mặc một chiếc váy bầu mỏng manh, không thể chống chọi được với nhiệt độ âm của kho đông. Tôi run lên bần bật, răng va vào nhau lập cập.
Tôi ôm chặt lấy bụng, cố gắng truyền chút hơi ấm ít ỏi của mình cho con. Một cơn co thắt dữ dội đột ngột xuất hiện ở bụng dưới, đau nhói.
"A…" Tôi khẽ kêu lên, người gập lại vì đau.
Tôi tuyệt vọng cầu xin. "Dũng… làm ơn… con… con của chúng ta…"
"Anh Dũng, hay là mình thôi đi? Em thấy sợ quá." Giọng Minh Ánh lại vang lên, nghe có vẻ lo lắng thật sự.
"Em sợ gì chứ? Cô ta chỉ giả vờ thôi." Dũng đáp, giọng đầy quả quyết. "Anh ở đây bảo vệ em. Không có gì phải sợ cả."
Anh ta công khai tuyên bố sự bảo vệ của mình dành cho cô ta, trong khi tôi và con của anh ta đang chết dần chết mòn trong này. Sự thật phũ phàng và tàn nhẫn khiến tôi không thở nổi.
Cơn đau ở bụng dưới lại ập đến, lần này còn dữ dội hơn. Tôi khuỵu xuống sàn nhà lạnh cóng, nước mắt lã chã rơi.
Tôi hét lên trong đau đớn và tuyệt vọng, một tiếng hét không phải vì cái lạnh, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng khi nhận ra điều gì đang xảy ra.
"CON… CON SẮP RA ĐỜI RỒI! DŨNG! CỨU CON!"
Có thể bạn cũng thích





