
Khi tình yêu chết, sự trả thù nở rộ
Chương 3
Việt Khánh Thi POV:
Phí Việt Dũng hoàn toàn phớt lờ tiếng kêu cứu của tôi. Qua khe cửa, tôi nghe thấy tiếng anh ta dỗ dành Lương Minh Ánh.
"Được rồi, được rồi, đừng sợ. Mình ra ngoài uống chút gì đi, để mặc cô ta ở đây."
Anh ta và cô nhân tình bỏ đi, bỏ lại tôi với bóng tối, cái lạnh và cơn đau ngày một dồn dập. Nhưng sự tra tấn vẫn chưa dừng lại ở đó.
Một lát sau, cánh cửa kho đông lạnh lại kẹt mở. Ánh sáng lờ mờ từ hành lang hắt vào. Ba gã đàn ông, bạn của Dũng, những kẻ nhà giàu mới nổi luôn bám theo anh ta để kiếm chác, bước vào. Gương mặt chúng nhơn nhởn một nụ cười bệnh hoạn.
"Chào phu nhân. Tổng giám đốc Phí nói cô cần 'làm mát' thêm một chút." Một tên nói, giọng nhão nhoét.
Chúng tiến lại gần, vây quanh tôi. Tôi lùi lại, lưng chạm vào bức tường kim loại lạnh buốt. Bụng tôi co thắt dữ dội, một cơn đau xé ruột khiến tôi phải gập người lại.
"Tránh ra!" Tôi nghiến răng, cố gắng giữ chút sức lực cuối cùng.
Nhưng chúng chỉ cười khẩy. Hai tên giữ chặt hai tay tôi, ép tôi đứng thẳng dậy. Sức của một người phụ nữ mang thai tháng cuối làm sao chống cự lại được hai gã đàn ông to khỏe?
XOẠT!
Tên còn lại thô bạo xé toạc chiếc váy bầu của tôi. Vải vóc rách nát, để lộ ra phần bụng căng tròn và làn da trần tiếp xúc trực tiếp với không khí lạnh giá.
Sự sỉ nhục và căm phẫn dâng lên nghẹn đắng cổ họng.
"Woa, nhìn này! Bụng to thật đấy!" Một tên buông lời bình phẩm thô tục. "Không biết đứa con này có đúng là của thằng Dũng không nhỉ?"
Tên giữ tay tôi cười ha hả. "Mày nói cũng phải. Tiểu thư nhà họ Việt nổi tiếng lẳng lơ mà."
Chúng cười rộ lên. Một tên trong chúng với tay lấy một tảng đá lạnh lớn từ trong khay đá dùng để ướp hải sản. Hắn ta tiến lại gần, nụ cười độc ác hiện rõ trên mặt.
"Để tao giúp phu nhân 'hạ hỏa' nhé."
Hắn ta áp tảng đá lạnh buốt trực tiếp lên bụng tôi.
"AAAAA!"
Tôi hét lên một tiếng thất thanh. Cái lạnh buốt thấu xương như hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào da thịt, vào tử cung, vào đứa con bé bỏng của tôi. Tôi cảm nhận được con mình đang quẫy đạp dữ dội trong bụng, như một lời kêu cứu tuyệt vọng.
Da bụng tôi bỏng lạnh, đỏ ửng lên rồi nhanh chóng tái đi.
Cánh cửa kho lại bật mở. Phí Việt Dũng và Lương Minh Ánh quay trở lại. Chắc hẳn tiếng hét của tôi đã thu hút họ.
Dũng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn khựng lại một giây. Hắn nhìn thấy chiếc váy rách nát của tôi, vùng da bụng bỏng lạnh và tảng đá trên tay gã đàn ông kia. Một thoáng do dự lướt qua mắt hắn.
Nhưng Lương Minh Ánh đã nhanh hơn một bước. Cô ta đột nhiên hét lên một tiếng, rồi ngã khuỵu xuống, tay ôm lấy đầu gối, vẻ mặt đau đớn.
"A! Chị Thi… sao chị lại đẩy em?"
Cô ta diễn quá hoàn hảo. Mọi sự chú ý ngay lập tức đổ dồn về phía cô ta. Dũng vội vàng chạy tới đỡ.
"Minh Ánh! Em sao vậy?"
"Em… em chỉ muốn vào khuyên chị Thi thôi… nhưng chị ấy… chị ấy đẩy em ngã…" Cô ta nức nở, chỉ tay về phía tôi, người đang bị hai gã đàn ông giữ chặt.
Lời nói dối trắng trợn. Tôi còn không thể cử động, làm sao có thể đẩy cô ta?
"Cô nói dối! Tôi không hề…"
Tôi chưa kịp nói hết câu, cơn giận dữ đã bùng lên trong mắt Dũng. Hắn nhìn tôi như nhìn kẻ thù.
"Việt Khánh Thi! Em còn dám nói dối? Đến nước này rồi mà em vẫn còn muốn làm hại Minh Ánh sao?"
Sự uất ức khiến tôi không thể thốt nên lời. Anh ta thà tin một diễn viên hạng ba còn hơn tin người vợ đang mang con của mình.
Minh Ánh không dừng lại ở đó. Cô ta đột nhiên lảo đảo, rồi cố tình va mạnh đầu gối của mình vào góc của một thùng kim loại gần đó.
"Á!"
Cô ta lại kêu lên một tiếng đau đớn, rồi vén ống quần lên. Một vệt máu đỏ tươi chảy ra từ vết xước trên đầu gối trắng nõn của cô ta.
"Anh Dũng… đau quá… em đau quá…" Cô ta khóc lóc thảm thiết, ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn Dũng.
Cảnh tượng đó chính là giọt nước tràn ly. Cơn thịnh nộ của Dũng bùng nổ. Anh ta chỉ tay vào mặt tôi.
"Đồ đàn bà độc ác! Tàn nhẫn! Ngay cả khi em đang mang thai, cái nết của em cũng không thay đổi được!" Anh ta gầm lên.
Anh ta quay sang ra lệnh cho ba gã kia. "Các người! Tiếp tục đi! Lấy thêm đá! Chườm lên người cô ta cho tôi! Chườm đến khi nào cô ta tỉnh ngộ ra thì thôi!"
"Dũng, không được!" Một trong ba gã, có vẻ là kẻ còn chút lương tâm, lên tiếng can ngăn. "Làm vậy sẽ chết người đó! Cô ấy còn đang mang thai!"
Nhưng Lương Minh Ánh lại thì thầm vào tai Dũng, giọng đầy xảo quyệt: "Anh Dũng, nếu bây giờ dừng lại, mọi người sẽ nghĩ anh sợ nhà họ Việt mất. Chẳng phải anh nói thời của ông ấy qua rồi sao?"
Lời nói đó đã đánh trúng vào lòng tự ái và sự hèn nhát của Dũng. Gương mặt hắn ta trở nên cứng rắn và tàn độc hơn bao giờ hết.
Hắn ta gạt phắt lời can ngăn của bạn mình.
"Tao bảo tiếp tục! Có nghe thấy không? Lấy thêm đá! Tao muốn cô ta phải trả giá cho sự độc ác của mình!"
Lệnh của hắn ta như một bản án tử hình. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, trái tim hoàn toàn nguội lạnh. Không còn tình yêu, không còn hy vọng. Chỉ còn lại sự căm hận tột cùng.
Có thể bạn cũng thích





