
Khi một người thừa kế Mafia làm tan nát trái tim tôi
Chương 2
Góc nhìn của Trịnh Tố Uyên:
Những lời nói của Giản Bá Hùng cứ vang vọng trong đầu tôi, lặp đi lặp lại như một bản nhạc bị hỏng. "Lòng trung thành của cô ấy là một gánh nặng." "Tôi cần một nữ hoàng, không phải một công chúa."
Tôi trở về căn hộ của mình, một không gian trống trải và lạnh lẽo mà Hùng đã mua cho tôi gần trường đại học. Anh ta nói rằng đó là để tôi tiện cho việc học, nhưng giờ tôi nhận ra, đó chỉ là một cái lồng mạ vàng để giữ tôi tránh xa thế giới thực của anh ta.
Anh ta chắc hẳn đang nghĩ rằng tôi chỉ đang hờn dỗi, rằng tôi sẽ sớm quay lại, ngoan ngoãn như một con cún con chờ đợi chủ nhân của nó. Anh ta đã quen với việc tôi luôn ở đó, luôn chờ đợi.
Sự trớ trêu thật cay đắng.
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, khiến tôi giật mình. Tôi không mong đợi ai cả.
Tôi mở cửa và thấy anh trai tôi, Trịnh Phúc Sơn, đang đứng đó, khuôn mặt anh đầy vẻ lo lắng. Anh là giám đốc cấp cao trong tập đoàn Giản Thị, cánh tay phải mà Hùng tin tưởng nhất. Nhưng đối với tôi, anh chỉ đơn giản là anh trai, người duy nhất trên thế giới này thực sự yêu thương và bảo vệ tôi.
"Uyên, em không sao chứ?" Anh bước vào, cởi chiếc áo khoác ướt sũng vì mưa. "Anh gọi cho em cả buổi tối. Hùng nói em đã rời đi mà không nói một lời. Cậu ta lo lắng lắm."
Lo lắng? Tôi gần như muốn cười phá lên. Anh ta lo lắng rằng kế hoạch của mình sẽ bị bại lộ, hay lo lắng rằng con búp bê của mình đã học được cách không tuân lệnh?
Phúc Sơn ôm lấy tôi, một cái ôm ấm áp và vững chắc. "Có chuyện gì đã xảy ra ở bữa tiệc vậy em?"
Tôi dựa vào vai anh, cảm giác tê dại bắt đầu tan biến, nhường chỗ cho một nỗi đau âm ỉ. "Em đã nghe thấy tất cả, anh ạ."
Tôi kể cho anh nghe mọi chuyện, từ kế hoạch đính hôn giả đến việc Vương Huyền Thoại có thai giả. Tôi nói một cách bình tĩnh, giọng nói đều đều đến đáng sợ, như thể tôi đang kể câu chuyện của một người khác.
Phúc Sơn lắng nghe, sự lo lắng trên khuôn mặt anh dần chuyển thành cơn thịnh nộ lạnh lẽo. Anh buông tôi ra, đôi mắt anh nheo lại. "Hùng và Vương Huyền Thoại? Em chắc chứ?"
Tôi gật đầu, một cảm giác mệt mỏi rã rời xâm chiếm lấy tôi. "Em đã nghe thấy chính miệng họ nói, anh ạ. Anh ta nói… anh ta cần một nữ hoàng."
Anh trai tôi siết chặt nắm đấm, những khớp ngón tay trắng bệch. "Thằng khốn đó."
Đúng lúc đó, điện thoại của Phúc Sơn đổ chuông. Anh nhìn vào màn màn hình, khuôn mặt tối sầm lại. Là Hùng.
Anh định tắt máy, nhưng tôi ngăn lại. "Nghe đi anh."
Phúc Sơn do dự một lúc rồi cũng nhấn nút nghe và bật loa ngoài.
"Sơn, cậu tìm thấy Tố Uyên chưa?" Giọng Hùng vang lên, có một chút bực bội. "Cô ấy lại giở trò trẻ con gì nữa vậy?"
"Cô ấy đang ở cùng tôi," Phúc Sơn đáp, giọng lạnh như băng.
"Tốt," Hùng nói, giọng điệu như thể đang ra lệnh. "Bảo cô ấy nghe máy. Có một số chuyện chúng ta cần làm rõ."
Một khoảng lặng kéo dài. Sau đó, giọng của Vương Huyền Thoại xen vào, ngọt ngào một cách giả tạo. "Anh Hùng, cứ để cô ấy yên đi. Có lẽ cô ấy cần chút không gian. Dù sao thì, chúng ta còn phải thảo luận về hợp đồng với đối tác bên Singapore."
Những lời nói đó như một nhát dao nữa đâm vào trái tim tôi. Ngay cả trong lúc này, tôi cũng chỉ là một "vấn đề tồn đọng" cần được giải quyết, trong khi công việc kinh doanh của họ mới là ưu tiên hàng đầu.
Phúc Sơn cúp máy mà không nói thêm một lời nào. Anh nhìn tôi, trong mắt ánh lên sự quyết tâm. "Anh sẽ không để nó đối xử với em như vậy."
"Không sao đâu anh," tôi thì thầm. "Em đã quyết định rồi."
Tôi quay người, bước đến bàn làm việc, nơi có một chiếc máy tính xách tay đang mở. Trên màn hình là trang web của một chương trình học bổng nghệ thuật ở Huế, kinh đô của nghệ thuật truyền thống Việt Nam. Tôi đã nhìn vào nó hàng tuần nay, nhưng chưa bao giờ dám nhấn nút "Gửi hồ sơ" .
Nhưng bây giờ, không còn gì có thể ngăn cản tôi nữa.
Tôi điền nốt những thông tin cuối cùng, đính kèm portfolio các tác phẩm của mình, và không một chút do dự, tôi nhấn nút gửi.
Một cảm giác nhẹ nhõm đến bất ngờ lan tỏa khắp cơ thể tôi. Đây là bước đầu tiên. Bước đầu tiên để thoát khỏi cái lồng này.
Vài ngày sau, một lá thư mời tham dự sự kiện ra mắt sản phẩm mới của một thương hiệu trang sức xa xỉ được gửi đến nhà. Sự kiện này do tập đoàn Giản Thị tài trợ, và sự hiện diện của tôi, với tư cách là "vị hôn thê không chính thức" của Giản Bá Hùng, là bắt buộc.
Tôi đã muốn từ chối, nhưng Phúc Sơn khuyên tôi nên đi. "Đây là cơ hội để em đối mặt với họ, Uyên. Đừng trốn tránh. Hãy cho họ thấy em không phải là người dễ bị bắt nạt."
Tôi biết anh nói đúng. Tôi không thể trốn tránh mãi được.
Buổi tối hôm đó, tôi mặc một chiếc váy đen đơn giản nhưng thanh lịch, trang điểm nhẹ nhàng. Tôi bước vào sảnh tiệc lộng lẫy, cảm thấy mình như một người ngoài cuộc đang xem một vở kịch xa hoa. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, tiếng ly rượu vang va vào nhau lanh canh, tiếng cười nói rôm rả, tất cả đều tạo nên một bầu không khí giả tạo và ngột ngạt.
Tôi cảm thấy mình giống như một bóng ma, lướt qua những gương mặt quen thuộc mà không ai thực sự nhìn thấy tôi.
Và rồi, tôi thấy họ.
Giản Bá Hùng và Vương Huyền Thoại.
Họ đứng ở trung tâm của sảnh tiệc, thu hút mọi ánh nhìn. Hùng vẫn lịch lãm và lạnh lùng như thường lệ trong bộ vest được cắt may hoàn hảo. Vương Huyền Thoại, trong chiếc váy đỏ rực khoe trọn những đường cong cơ thể, khoác tay anh ta một cách đầy chiếm hữu, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười của kẻ chiến thắng.
Ánh mắt của Hùng lướt qua tôi, lạnh lùng và xa cách, như thể tôi chỉ là một người xa lạ trong đám đông. Không có sự lo lắng, không có sự hối lỗi. Chỉ có sự thờ ơ.
Trái tim tôi thắt lại. Một phần nhỏ bé, ngu ngốc trong tôi đã hy vọng rằng anh ta sẽ tỏ ra một chút gì đó, một chút hối tiếc. Nhưng không, không có gì cả.
Họ đi về phía tôi, hay đúng hơn là đi về phía nhóm các nhà đầu tư đang đứng gần tôi.
"Chào mọi người," Hùng nói, giọng điệu lịch sự nhưng xa cách. Anh ta liếc nhìn tôi một cái rồi giới thiệu, "Đây là Vương Huyền Thoại, đối tác kinh doanh mới của tôi, và cũng là vị hôn thê của tôi."
Tiếng xì xào nổi lên xung quanh. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, đầy tò mò và thương hại. Tôi cảm thấy mình như đang bị lột trần giữa đám đông.
Vương Huyền Thoại mỉm cười với tôi, một nụ cười đầy khiêu khích. "Chào Tố Uyên. Lâu rồi không gặp em. Trông em có vẻ hơi xanh xao."
Cô ta nói, rồi đưa tay lên xoa nhẹ bụng mình một cách đầy ẩn ý. "Chắc là do dạo này tôi hơi nhạy cảm. Có lẽ là do… thay đổi nội tiết tố."
Cả thế giới của tôi như nghiêng ngả. Mặc dù tôi biết đó là một lời nói dối, nhưng hành động đó, sự sỉ nhục công khai đó, vẫn khiến tôi không thở nổi.
Lồng ngực tôi như bị một tảng đá đè nặng. Tôi cảm thấy chóng mặt, và mọi âm thanh xung quanh mờ dần đi.
Đây là sự trừng phạt công khai của anh ta. Đây là cách anh ta nói với cả thế giới rằng tôi đã bị loại bỏ.
---
Có thể bạn cũng thích





