
Khi một người thừa kế Mafia làm tan nát trái tim tôi
Chương 3
Góc nhìn của Trịnh Tố Uyên:
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Vương Huyền Thoại và mỉm cười một cách lịch sự.
"Chúc mừng chị, Vương tiểu thư. Và cả anh nữa, Giản tổng." Tôi nói, giọng điệu bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. "Chúc hai người hạnh phúc. Mong rằng sự hợp tác này sẽ mang lại lợi ích cho cả hai bên và cho cả tập đoàn."
Tôi đã không nói "chúc hai người trăm năm hạnh phúc" . Tôi đã nói "sự hợp tác" . Tôi phải giữ gìn phẩm giá cho gia đình Trịnh, ngay cả khi trái tim tôi đang vỡ vụn.
Những người xung quanh, những kẻ luôn xu nịnh Giản Bá Hùng, bắt đầu xì xào bàn tán.
"Xem ra Trịnh tiểu thư cũng biết điều đấy chứ."
"Đúng vậy, cô ta làm sao mà so được với Vương tiểu thư. Một bên là nghệ sĩ quèn, một bên là nữ cường nhân."
Những lời nói đó như những mũi kim vô hình, nhưng tôi đã không còn cảm thấy đau nữa. Tôi nhìn Giản Bá Hùng, chờ đợi một phản ứng từ anh ta. Anh ta sẽ đứng ra bảo vệ tôi, dù chỉ một chút thôi, như anh ta đã từng làm khi chúng tôi còn nhỏ?
Nhưng anh ta chỉ im lặng. Sự im lặng của anh ta còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời nói nào. Anh ta đứng đó, để mặc cho vị hôn thê mới của mình và đám đông sỉ nhục tôi.
Trong sự im lặng đó, tôi đã hiểu ra. Tôi không chỉ là một gánh nặng. Tôi còn là một sự tồn tại vô hình đối với anh ta. Anh ta không còn cần tôi nữa.
Tôi cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt muốn thoát khỏi đây. "Xin lỗi, tôi hơi mệt. Tôi ra ngoài hít thở không khí một chút."
Tôi quay người bước đi, cảm nhận được ánh mắt của Vương Huyền Thoại đang dõi theo sau lưng. Khi tôi đến gần ban công, cô ta đuổi kịp tôi.
"Tố Uyên, đợi đã." Giọng cô ta đầy vẻ quan tâm giả tạo. "Chị xin lỗi nếu những gì chị nói vừa rồi làm em không vui."
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào cô ta. "Chị không cần phải xin lỗi. Tôi không quan tâm."
"Ồ, thật sao?" Cô ta cười khẩy. "Nhưng trông em không giống như không quan tâm chút nào. Em biết không, em trông thật đáng thương. Luôn bám theo Hùng như một cái bóng, chờ đợi một chút tình thương hại từ anh ấy. Em có biết anh ấy nói gì về em không? Anh ấy nói em là một đứa trẻ mãi không chịu lớn."
Từng lời nói của cô ta như axit, ăn mòn đi lớp vỏ bọc bình tĩnh cuối cùng của tôi. Nhưng tôi vẫn cố gắng giữ vẻ mặt thờ ơ. Tôi đã quá mệt mỏi để tranh cãi.
Đột nhiên, một tiếng "rầm" lớn vang lên từ phía trên. Mọi người trong sảnh tiệc hét lên kinh hãi. Tôi ngước lên và thấy một phần của giàn đèn pha lê khổng lồ đang rơi xuống.
Mọi người hoảng loạn bỏ chạy. Khung cảnh hỗn loạn hệt như ngày tôi còn bé.
Trong một khoảnh khắc, phản xạ tự nhiên khiến tôi tìm kiếm Giản Bá Hùng. Và tôi đã thấy anh ta.
Anh ta đang ở đó, chỉ cách tôi vài mét. Nhưng anh ta không nhìn tôi. Ngay khi giàn đèn bắt đầu rơi, phản ứng bản năng đầu tiên của anh ta là lao đến, ôm chầm lấy Vương Huyền Thoại và che chắn cho cô ta bằng cả thân mình.
Anh ta ôm cô ta thật chặt, giống hệt như cách anh ta đã từng ôm tôi nhiều năm về trước.
Còn tôi, tôi bị bỏ lại phía sau. Hoàn toàn bị lãng quên. Như thể tôi không hề tồn tại.
Thời gian như ngừng lại. Tôi thấy mảnh pha lê sắc nhọn lao về phía mình, nhưng tôi không thể di chuyển. Tôi chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt. Cảnh tượng người đàn ông tôi yêu đang bảo vệ một người phụ nữ khác.
Một tiếng nổ lớn vang lên bên tai tôi.
Một cơn đau dữ dội ập đến từ vai và đầu.
Bóng tối bao trùm lấy tôi.
Khi tôi tỉnh lại, tôi đang ở trong một căn phòng bệnh viện màu trắng toát, mùi thuốc khử trùng nồng nặc trong không khí. Anh trai tôi, Phúc Sơn, đang ngồi bên cạnh, khuôn mặt tái nhợt và đầy giận dữ.
"Phúc Sơn…" Tôi thì thầm, cổ họng khô khốc.
"Uyên! Em tỉnh rồi!" Anh nắm lấy tay tôi, giọng nói run rẩy. "Em có sao không? Bác sĩ nói em bị chấn động nhẹ và vai bị một mảnh vỡ cắt sâu."
Anh nhìn vào vết băng trên vai tôi, rồi ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo. Anh đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng. "Thằng khốn Giản Bá Hùng! Anh sẽ giết nó! Nó đã ở ngay đó! Nó thấy em gặp nguy hiểm nhưng nó đã không làm gì cả!"
"Anh…" Tôi cố gắng ngồi dậy. "Anh ta đã chọn cô ấy."
Giọng tôi bình thản một cách kỳ lạ. Không còn đau đớn, không còn thất vọng. Chỉ có sự chấp nhận trống rỗng.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, anh ta đã đưa ra lựa chọn của mình. Và lựa chọn đó không phải là tôi.
Cuối cùng thì tôi cũng đã hoàn toàn tỉnh mộng. Niềm tin, tình yêu, và sự chờ đợi suốt mười năm qua chỉ là một trò đùa lố bịch.
"Anh, giúp em," tôi nói, giọng nói trở nên kiên định. "Giúp em rời khỏi đây. Rời khỏi thành phố này. Em không muốn nhìn thấy anh ta, hay bất cứ thứ gì liên quan đến anh ta nữa."
Tôi cần phải đi. Càng xa càng tốt. Đến một nơi mà cái tên Giản Bá Hùng không còn ám ảnh tôi nữa.
---
Có thể bạn cũng thích





