
Hồi chuông hôn lễ, hồi chuông báo tử
Chương 2
Không khí ở Dạ Khúc ngày càng đặc quánh mùi nước hoa đắt tiền và những sự tàn nhẫn không lời.
An Vy di chuyển như một người máy, phục vụ đồ uống, dọn dẹp đĩa.
Mắt cô cẩn thận tránh bàn của Bảo Lâm, nhưng cô cảm nhận được ánh mắt anh trên người mình, một áp lực liên tục, nóng rát.
Cô có thể nghe thấy tiếng cười trong trẻo của Trâm Anh, những lời đáp trầm hơn của Bảo Lâm.
Thân mật. Dễ dàng.
Một cuộc sống mà An Vy từng mơ ước, giờ đây được phô diễn trước mắt cô.
Nước mắt chực trào ra, nhưng cô đã chớp chúng lại. Sự tê liệt là một tấm khiên.
"Phục vụ!"
Giọng Bảo Lâm, sắc bén, hách dịch.
An Vy quay lại, khuôn mặt cô cẩn thận giữ vẻ trống rỗng.
Anh vẫy cô lại. Trâm Anh quan sát, một nụ cười nhỏ, mãn nguyện nở trên môi.
"Thêm sâm panh," Bảo Lâm ra lệnh, không nhìn cô, như thể cô là một phần của đồ nội thất.
An Vy gật đầu, lấy chai rượu, tay cô vững vàng bất chấp sự hỗn loạn bên trong.
Cô rót cho anh, rồi cho Trâm Anh.
"Và một ly nữa cho tôi," Trâm Anh nói, mắt cô ta gặp mắt An Vy, đầy vẻ thích thú độc địa. "Lần này nhớ phải ướp lạnh hoàn hảo đấy."
An Vy cúi đầu, một sự thừa nhận im lặng.
Khi cô quay đi để rời khỏi, Trâm Anh lại lên tiếng, giọng cô ta ngọt ngào một cách giả tạo.
"An Vy à, trông em mệt mỏi quá. Ở tù chắc là vất vả lắm nhỉ."
Các bàn xung quanh im lặng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào An Vy.
Bảo Lâm không nói gì, khuôn mặt anh là một chiếc mặt nạ lạnh lùng.
"Tôi vẫn ổn," An Vy nói, giọng cô thấp và đều.
"Dù sao thì," Trâm Anh tiếp tục, "em cũng dũng cảm thật khi dám vác mặt đến một nơi như thế này. Sau tất cả mọi chuyện."
Hàm ý nặng nề lơ lửng trong không khí.
An Vy chỉ gật đầu lần nữa và bỏ đi.
Sau đó, khi cô đang dọn một bàn gần đó, cô nghe thấy Bảo Lâm nói chuyện với Trâm Anh, giọng anh vang lên.
"Kế hoạch đám cưới vẫn đang tiến triển. Tại Park Hyatt, như chúng ta đã bàn. Ba đang lo danh sách khách mời."
An Vy nín thở. Park Hyatt. Đó đã từng là nơi *của họ*.
Nơi mà cô và Bảo Lâm đã nói về đám cưới của chính mình, nhiều năm trước, trong những lời thì thầm phấn khích, nhỏ nhẹ.
Anh đang xóa sổ cô, từng mảnh, từng ký ức.
Ca làm cuối cùng cũng kết thúc.
An Vy thu dọn số tiền boa ít ỏi của mình, cơ thể cô đau nhức, tinh thần cô bầm dập.
Khi cô đang rời đi, Bảo Lâm chặn cô lại ở lối ra dành cho nhân viên. Trâm Anh không có ở đó với anh.
Anh nhìn xuống cô, biểu cảm của anh không thể đọc được trong ánh sáng mờ ảo.
"Cô cần tiền, đúng không?" anh nói thẳng, không phải một câu hỏi.
An Vy đối mặt với ánh mắt anh, cằm cô ngẩng cao. "Tôi có việc làm."
"Cái này?" Anh chỉ tay vào câu lạc bộ một cách khinh miệt. "Thứ này sẽ không đủ cho cái lỗ nào mà cô đã chui ra đâu."
Lời nói của anh như băng giá.
"Tôi có một đề nghị cho cô," anh tiếp tục, giọng anh mềm mại một cách nguy hiểm.
An Vy chờ đợi, tim cô đập thình thịch.
"Tôi cần một trợ lý cá nhân cho Trâm Anh và tôi. Tham dự các sự kiện xã hội khác nhau. Tiệc tùng. Cô sẽ... rất dễ thấy."
Anh muốn diễu hành sự xấu hổ của cô. Để biến cô thành một màn kịch công khai về sự "tha thứ" hoặc quyền lực của anh.
"Lương sẽ rất hậu hĩnh," anh nói thêm, quan sát phản ứng của cô. "Tôi đoán là đủ để giải quyết các vấn đề của cô."
An Vy nghĩ về khu rừng Cát Tiên. Chi phí của chiếc máy bay.
Đây là một thỏa thuận với ác quỷ, nhưng là một ác quỷ nắm giữ chìa khóa cho ước nguyện cuối cùng của cô.
"Tại sao?" cô hỏi, giọng cô chỉ như một tiếng thì thầm.
Một cơ trên hàm anh giật giật. "Coi như... một cơ hội để cô chuộc lỗi. Hoặc có lẽ tôi chỉ thích sự trớ trêu này."
Anh muốn trừng phạt cô. Để kiểm soát cô. Để giữ cô ở gần, một lời nhắc nhở thường trực về nỗi đau của anh.
An Vy nhìn vào khuôn mặt điển trai của anh, từng tràn đầy tình yêu dành cho cô, giờ đây bị méo mó bởi sự cay đắng.
"Tôi sẽ làm," cô nói.
Một sự hài lòng đen tối thoáng qua trong mắt anh.
Anh rút ví, lấy ra một cọc tiền dày cộp, và ấn vào tay cô.
"Khoản thanh toán đầu tiên của cô. Ngày mai có mặt ở văn phòng tôi. Chín giờ sáng. Minh Quân sẽ phổ biến công việc."
Minh Quân. Trưởng ban an ninh của Bảo Lâm, cái bóng trung thành của anh.
An Vy nắm chặt số tiền, tờ giấy nhàu nát trong lòng bàn tay cô.
Nó có cảm giác như tiền máu. Máu của cô.
Bảo Lâm quay người và bỏ đi không nói thêm một lời nào.
An Vy nhìn anh đi, một sự mệt mỏi sâu sắc bao trùm lấy cô.
Cô đang bán đi phẩm giá của mình, sự bình yên của mình, để đổi lấy một nắm tro được rải trong một khu rừng.
Dường như đó là một cuộc trao đổi công bằng. Cô không còn gì khác để mất.
Cô bước ra ngoài không khí đêm mát mẻ, ánh đèn thành phố mờ ảo xung quanh cô.
Ước nguyện cuối cùng của cô. Đó là tất cả những gì quan trọng.
Cô sẽ chịu đựng.
Có thể bạn cũng thích





