
Chưởng thượng hoan: Chiến vương thịnh sủng tiểu y phi
Chương 3
Thi thể của phu nhân Khánh Dương Hầu vẫn còn nằm trên mặt đất, môi thâm đen, thất khiếu chảy máu, đúng là trúng độc mà chết, thế nhưng trong miệng lại không kiểm tra ra bất kỳ chất độc nào.
Tô Thanh Ly hơi nhíu mày, sau khi cẩn thận kiểm tra từng tấc da trên cơ thể của phu nhân Khánh Dương Hầu, cuối cùng nàng phát hiện một vết thương nhỏ xíu trên ngón trỏ của bà.
Vết thương rất nhỏ, nếu không nhìn kỹ căn bản sẽ không thể phát hiện, nhưng chính vết thương nhỏ xíu này lại lấy đi mạng sống của bà.
Thất khiếu chảy máu, môi đen tím, móng tay ngả tím nhạt, đây là trúng phải độc Nại Lạc. Loại độc này không gây hại khi vào miệng, nhưng chỉ cần dính máu thì sẽ hóa thành kịch độc, một nén nhang là đủ lấy mạng người. Chất độc được bôi lên hung khí sao?
Vết thương nhỏ đến thế, hung khí là thứ gì nhỉ?
Huyền Nhất nhìn Tô Thanh Ly hết sờ cái này lại sờ cái kia, trong mắt đầy vẻ tò mò, nữ tử trong Kinh Thành mỗi lần thấy Vương gia nhà họ là cứ như thấy Diêm Vương, chỉ muốn mọc cánh bay đi.
Vậy mà người này lại không sợ, dám đối diện với ánh mắt của Vương gia, chẳng lẽ nàng không sợ chết sao?
Tô Thanh Ly nhớ lại cảnh nàng gặp phu nhân Khánh Dương Hầu, nàng từng vô tình cứu bà một lần, vì vậy phu nhân đối với nàng có phần quan tâm hơn người khác.
Nàng nhớ phu nhân từng mời nàng đánh cờ, vừa đánh cờ vừa hỏi nàng sắp đến tuổi cập kê rồi, có dự định gì không.
Tô Thanh Ly bước đến trước bàn cờ ngồi xuống, cầm một quân cờ, bày lại ván cờ sáng nay, nhưng khi chơi đến một nửa thì phát hiện có điều bất thường.
Nàng nhớ lúc đó vì bị câu hỏi của phu nhân Khánh Dương Hầu làm cho phân tâm, nên làm rơi một quân cờ vào khe hở, vậy mà trong ống đựng cờ lại không thiếu một quân nào.
Tô Thanh Ly lập tức nằm xuống đất để nhìn, quả nhiên nhìn thấy một quân cờ trắng nằm dưới ghế mềm, còn bộ cờ trên bàn lại không phải là bộ mà họ đã dùng sáng nay.
Huyền Nhất thấy Tô Thanh Ly từ dưới ghế mềm nhặt ra một quân cờ, sau đó lại ra khỏi phòng, đi một vòng quanh nhà, trên mặt càng lúc càng hiện rõ vẻ nghi hoặc.
Thời gian trôi qua từng chút một, Huyền Nhất nhìn Tô Thanh Ly khi thì nhổ cỏ, khi thì trèo cây, lúc lại ngồi thừ trước rãnh nước mà ngẩn người, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ là buông xuôi rồi?
"Tô tiểu thư, sắp hết thời gian rồi."
Tô Thanh Ly đã biết người chết như thế nào, cũng biết hung thủ hạ độc ra sao, nhưng lại không rõ hung thủ đã làm cách nào để rạch một vết lên ngón tay của phu nhân Khánh Dương Hầu.
Tô Thanh Ly đứng dậy bước đến trước mặt Huyền Nhất: "Đưa tay ra đây."
Huyền Nhất khó hiểu, nhưng vẫn nghe lời đưa tay ra.
Hổ khẩu tay phải của Huyền Nhất có một lớp chai dày, rõ ràng thuận tay phải khi dùng kiếm, trong lòng bàn tay có rất nhiều vết thương nhỏ: "Những vết thương này là do đâu?"
Huyền Nhất có chút ngượng ngùng, chẳng lẽ hắn phải nói với Tô Thanh Ly rằng vì mình chọc giận Vương gia, nên bị phạt phải nhổ cỏ suốt một đêm sao?
"Lúc nhổ cỏ bị trầy."
"Nói cách khác, những vết thương này đều là do vô tình mà có." Tô Thanh Ly lặp lại câu nói ấy, rồi lại bước vào phòng của phu nhân Khánh Dương Hầu, ngồi xuống trước bàn cờ. Vậy thì vết thương trên ngón tay của phu nhân Khánh Dương Hầu hẳn cũng vì vậy mà có.
Tình huống thế nào mới có thể khiến bà vô tình làm xước ngón tay? Gọt hoa quả? Không đúng, đường đường là Hầu phu nhân, sao có thể tự mình gọt hoa quả? Hơn nữa, vết thương quá nhỏ, không giống bị dao cứa trúng.
Tô Thanh Ly tưởng tượng nếu mình là phu nhân Khánh Dương Hầu, thì trong tình huống nào mới nhất định bị xước ngón tay?
Thói quen! Chỉ cần biết được thói quen của một người, thì có thể lập ra một cạm bẫy giết người hoàn hảo! Hung thủ hiểu rất rõ phu nhân Khánh Dương Hầu!
Tô Thanh Ly ngồi vào vị trí của phu nhân Khánh Dương Hầu, cẩn thận kiểm tra từng chỗ trong tầm mắt, cuối cùng, sắc mặt Tô Thanh Ly trở nên lạnh lùng!
Hung thủ quả thật là âm mưu thâm độc, hơn nữa còn độc ác đến cực điểm!
"Huyền Nhất, đi thôi, ta đã biết hung thủ là ai rồi."
Có thể bạn cũng thích





