Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Chưởng thượng hoan: Chiến vương thịnh sủng tiểu y phi

Chưởng thượng hoan: Chiến vương thịnh sủng tiểu y phi

Vốn là truyền nhân Thần y, nàng bất ngờ xuyên không thành đích nữ tướng phủ chịu cảnh mồ côi mẹ, bị cha ghẻ lạnh. Ngay ngày đầu tiên, nàng đã phải tự mình giải oan khi bị vu khống mưu hại phu nhân Hầu phủ. Tưởng như sóng gió đã qua, nhưng nàng lại rơi vào cảnh tứ bề thọ địch, bị kế mẫu, muội muội và vị hôn phu tra nam liên tục hãm hại. Ngay cả đệ đệ ruột cũng phản bội nàng. Để sinh tồn, nàng quyết định đứng lên đáp trả những kẻ ác độc. Trên hành trình đó, nàng vô tình chạm trán Chiến vương điện hạ, người luôn âm thầm dung túng và hỗ trợ mọi hành động của nàng. Khi nàng hỏi về dã tâm đảo lộn thế gian, hắn không ngần ngại đáp rằng sẵn sàng trao cả thiên hạ chỉ để đổi lấy sự đồng hành của nàng.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Thi thể của phu nhân Khánh Dương Hầu vẫn còn nằm trên mặt đất, môi thâm đen, thất khiếu chảy máu, đúng là trúng độc mà chết, thế nhưng trong miệng lại không kiểm tra ra bất kỳ chất độc nào.

Tô Thanh Ly hơi nhíu mày, sau khi cẩn thận kiểm tra từng tấc da trên cơ thể của phu nhân Khánh Dương Hầu, cuối cùng nàng phát hiện một vết thương nhỏ xíu trên ngón trỏ của bà.

Vết thương rất nhỏ, nếu không nhìn kỹ căn bản sẽ không thể phát hiện, nhưng chính vết thương nhỏ xíu này lại lấy đi mạng sống của bà.

Thất khiếu chảy máu, môi đen tím, móng tay ngả tím nhạt, đây là trúng phải độc Nại Lạc. Loại độc này không gây hại khi vào miệng, nhưng chỉ cần dính máu thì sẽ hóa thành kịch độc, một nén nhang là đủ lấy mạng người. Chất độc được bôi lên hung khí sao?

Vết thương nhỏ đến thế, hung khí là thứ gì nhỉ?

Huyền Nhất nhìn Tô Thanh Ly hết sờ cái này lại sờ cái kia, trong mắt đầy vẻ tò mò, nữ tử trong Kinh Thành mỗi lần thấy Vương gia nhà họ là cứ như thấy Diêm Vương, chỉ muốn mọc cánh bay đi.

Vậy mà người này lại không sợ, dám đối diện với ánh mắt của Vương gia, chẳng lẽ nàng không sợ chết sao?

Tô Thanh Ly nhớ lại cảnh nàng gặp phu nhân Khánh Dương Hầu, nàng từng vô tình cứu bà một lần, vì vậy phu nhân đối với nàng có phần quan tâm hơn người khác.

Nàng nhớ phu nhân từng mời nàng đánh cờ, vừa đánh cờ vừa hỏi nàng sắp đến tuổi cập kê rồi, có dự định gì không.

Tô Thanh Ly bước đến trước bàn cờ ngồi xuống, cầm một quân cờ, bày lại ván cờ sáng nay, nhưng khi chơi đến một nửa thì phát hiện có điều bất thường.

Nàng nhớ lúc đó vì bị câu hỏi của phu nhân Khánh Dương Hầu làm cho phân tâm, nên làm rơi một quân cờ vào khe hở, vậy mà trong ống đựng cờ lại không thiếu một quân nào.

Tô Thanh Ly lập tức nằm xuống đất để nhìn, quả nhiên nhìn thấy một quân cờ trắng nằm dưới ghế mềm, còn bộ cờ trên bàn lại không phải là bộ mà họ đã dùng sáng nay.

Huyền Nhất thấy Tô Thanh Ly từ dưới ghế mềm nhặt ra một quân cờ, sau đó lại ra khỏi phòng, đi một vòng quanh nhà, trên mặt càng lúc càng hiện rõ vẻ nghi hoặc.

Thời gian trôi qua từng chút một, Huyền Nhất nhìn Tô Thanh Ly khi thì nhổ cỏ, khi thì trèo cây, lúc lại ngồi thừ trước rãnh nước mà ngẩn người, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ là buông xuôi rồi?

"Tô tiểu thư, sắp hết thời gian rồi."

Tô Thanh Ly đã biết người chết như thế nào, cũng biết hung thủ hạ độc ra sao, nhưng lại không rõ hung thủ đã làm cách nào để rạch một vết lên ngón tay của phu nhân Khánh Dương Hầu.

Tô Thanh Ly đứng dậy bước đến trước mặt Huyền Nhất: "Đưa tay ra đây."

Huyền Nhất khó hiểu, nhưng vẫn nghe lời đưa tay ra.

Hổ khẩu tay phải của Huyền Nhất có một lớp chai dày, rõ ràng thuận tay phải khi dùng kiếm, trong lòng bàn tay có rất nhiều vết thương nhỏ: "Những vết thương này là do đâu?"

Huyền Nhất có chút ngượng ngùng, chẳng lẽ hắn phải nói với Tô Thanh Ly rằng vì mình chọc giận Vương gia, nên bị phạt phải nhổ cỏ suốt một đêm sao?

"Lúc nhổ cỏ bị trầy."

"Nói cách khác, những vết thương này đều là do vô tình mà có." Tô Thanh Ly lặp lại câu nói ấy, rồi lại bước vào phòng của phu nhân Khánh Dương Hầu, ngồi xuống trước bàn cờ. Vậy thì vết thương trên ngón tay của phu nhân Khánh Dương Hầu hẳn cũng vì vậy mà có.

Tình huống thế nào mới có thể khiến bà vô tình làm xước ngón tay? Gọt hoa quả? Không đúng, đường đường là Hầu phu nhân, sao có thể tự mình gọt hoa quả? Hơn nữa, vết thương quá nhỏ, không giống bị dao cứa trúng.

Tô Thanh Ly tưởng tượng nếu mình là phu nhân Khánh Dương Hầu, thì trong tình huống nào mới nhất định bị xước ngón tay?

Thói quen! Chỉ cần biết được thói quen của một người, thì có thể lập ra một cạm bẫy giết người hoàn hảo! Hung thủ hiểu rất rõ phu nhân Khánh Dương Hầu!

Tô Thanh Ly ngồi vào vị trí của phu nhân Khánh Dương Hầu, cẩn thận kiểm tra từng chỗ trong tầm mắt, cuối cùng, sắc mặt Tô Thanh Ly trở nên lạnh lùng!

Hung thủ quả thật là âm mưu thâm độc, hơn nữa còn độc ác đến cực điểm!

"Huyền Nhất, đi thôi, ta đã biết hung thủ là ai rồi."

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Năm Đó Mất Mùa, Cả Thôn Đào Rau Dại, Tôi Lại Nắm Giữ Huyết Mạch Máu Kinh Tế!
8.4
Vốn là sát thủ lừng lẫy, Tống Thất Hạ không ngờ mình lại mất mạng vì sự ngu ngốc của đồng đội. Nàng xuyên không về cổ đại đúng lúc nạn đói hoành hành, phải dắt theo một đứa trẻ bắt đầu hành trình chạy nạn gian khổ. May mắn thay, nàng sở hữu không gian tùy thân chứa đầy lương thực, giúp cuộc sống trở nên dễ dàng. Kẻ xấu tìm đến gây sự hay tiểu thư quyền quý hạch sách đều bị nàng trừng trị thẳng tay. Thế nhưng, nam nhân Thời Cảnh Niên luôn đồng hành bên cạnh bỗng nhiên thay đổi thái độ. Hắn ép sát nàng vào góc tường, dùng sự thâm tình để thay thế cho những đồng tiền mà nàng vốn say mê. Từ đây, Thất Hạ nhận ra rằng ngoài việc kiếm tiền và tiêu tiền, cuộc sống của nàng còn có thêm một sự tồn tại đặc biệt đầy thú vị bên cạnh mình.
Bìa tiểu thuyết Sự phản bội của tình yêu: Một cuộc hôn nhân giả tạo
8.5
Năm năm làm vợ Vòng Minh Cảnh, tôi cam chịu mọi nhục nhã để trả ơn cứu mạng cho cha mình. Thế nhưng, sự hy sinh đó chỉ đổi lấy sự lạnh lùng và tàn nhẫn. Khi bị nhân tình của anh ta vu oan đến mức gãy chân, tôi bàng hoàng phát hiện cuộc hôn nhân này hoàn toàn là giả dối, chỉ nhằm lừa gạt mẹ chồng. Vì người phụ nữ kia, anh ta không tiếc lời sỉ nhục, thậm chí dùng cực hình tra tấn tôi. Sự thật phũ phàng khiến trái tim tôi vụn vỡ. Trước từ đường, tôi quỳ xuống dập đầu đến chảy máu, khẩn thiết van xin mẹ chồng cho phép ly hôn. Tôi quyết tâm rời bỏ địa ngục này để tìm lại tự do, dù cái giá phải trả có là mạng sống của chính mình.
Bìa tiểu thuyết Ông chủ, vợ ông bỏ chạy rồi!
8.8
Lâm Lãnh Yên là thiên tài võ thuật được tổ chức quốc gia đào tạo bí mật. Sau bảy năm cống hiến, cô trở về tìm em gái nhưng phẫn nộ khi thấy người cô ruột chiếm đoạt tài sản, hành hạ em mình tàn nhẫn. Với bản tính kiêu ngạo, Lãnh Yên lập tức khiến công ty bà cô phá sản và trừng trị những kẻ bắt nạt học đường. Thân phận thật của cô dần hé lộ khi các thế gia và viện nghiên cứu quốc gia công khai bảo vệ. Trong hành trình đó, cô gặp Tư Hàn Phong, vị trùm bí ẩn vốn nổi tiếng máu lạnh. Thế nhưng, trước mặt Lãnh Yên, anh lại trở nên yếu đuối, tìm mọi cách theo đuổi và dùng nụ hôn để xác lập tình cảm với cô.
Bìa tiểu thuyết Trả thù chồng bạo hành của tôi
8.7
Bị chồng bạo hành dã man, tôi quyết định trình báo cảnh sát để đòi lại công lý. Thế nhưng, mẹ chồng lại thản nhiên bao che với lý lẽ rằng xích mích gia đình là chuyện thường tình. Đáp lại sự thờ ơ đó, tôi đã khiến con trai bà phải trả giá đắt khi bị đánh đến mức gần như tàn phế. Lúc này, ông bà nội mới hốt hoảng can thiệp để bảo vệ cháu mình. Tôi mỉm cười, dùng chính lời lẽ của họ để phản bác: Chẳng phải người thân trong nhà cãi vã là lẽ đương nhiên sao?
Bìa tiểu thuyết Không còn là thế thân, Nữ hoàng trở lại
9.1
Năm năm tận tụy làm hôn thê của Gia Minh và nỗ lực để được các anh trai chấp nhận, mọi thứ bỗng tan vỡ khi Hải Vy trở về. Chỉ vì lời nói dối mắc bệnh nan y, chị gái song sinh đã cướp mất vị trí của tôi. Họ mù quáng tin cô ta, mặc kệ việc tôi bị đầu độc hay bị vu oan. Đỉnh điểm của sự tàn nhẫn là những trận đòn roi máu thịt và việc họ treo tôi lơ lửng trên vách đá giữa ranh giới sinh tử. Sống sót sau thảm kịch, tôi quyết định giả chết để biến mất hoàn toàn. Họ coi tôi là kẻ thế thân vô giá trị, vậy tôi sẽ trở thành bóng ma ám ảnh cuộc đời họ mãi mãi.
Bìa tiểu thuyết Sự hồi sinh sau sự phản bội
9.8
Gia đình tan nát, chị cả tôi lại giả vờ thanh cao, dùng danh nghĩa hiếu thảo để tước đoạt cơ hội gia nhập Tiên Sơn của tôi. Chị ta được đặc cách làm đệ tử, còn tôi mang danh bất hiếu. Ba năm sau, cả hai rơi vào tay ma tộc. Trong khi tôi trầy trật kiếm nhu yếu phẩm để sinh tồn, chị ta vừa hưởng thụ vừa sỉ nhục tôi hèn hạ, vô liêm sỉ trước kẻ thù. Cuối cùng, tôi chết trong đói khát, còn chị ta nhờ khí chất cao thượng mà được Ma Vương trọng dụng. Sống lại vào ngày thảm kịch bắt đầu, tôi quyết thay đổi vận mệnh.