
Cô con gái không mong muốn
Chương 2
Đặng Bích Trà POV:
Bữa tối đầu tiên sau khi gia đình đoàn tụ diễn ra trong một không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Trên bàn ăn dài bằng gỗ lim sang trọng, chỉ có vài món ăn đơn giản do dì giúp việc nấu vội. Suốt mười năm, chỉ có tôi và bà nội ở đây, nên bữa ăn luôn đạm bạc. Bà nội đã mất được một năm, tôi cũng đã quen với việc ăn một mình. Sự trở về đột ngột của họ đã phá vỡ sự yên tĩnh vốn có.
"Chỉ có mấy món này thôi sao?" Anh trai tôi, Đặng Đức Quý, là người đầu tiên lên tiếng. Anh ta cau mày gắp một miếng rau, vẻ mặt đầy chán ghét. "Ở cái nhà này bây giờ đến cả bữa ăn cũng không ra hồn à?"
Mẹ tôi, bà Lã Huệ Linh, cũng thở dài, bà đẩy bát cơm ra xa một chút. "Mẹ ở tỉnh lẻ mười năm trời cực khổ, cứ nghĩ về đây sẽ được hưởng thụ một chút. Ai ngờ..."
Bà liếc nhìn tôi, ánh mắt đầy trách móc. "Bích Trà, con ở nhà một mình mà không biết quán xuyến việc nhà cửa một chút sao? Ít nhất cũng phải dặn dò người giúp việc nấu một bữa tươm tất để đón ba mẹ và anh chứ."
Tôi im lặng gắp thức ăn vào bát mình, không buồn trả lời. Giải thích ư? Rằng họ trở về quá đột ngột? Rằng tôi không hề nhận được một cuộc điện thoại báo trước nào? Vô ích thôi. Trong mắt họ, tôi đã là một đứa con gái vô tâm và ích kỷ.
Mạc Bảo Liên, ngồi bên cạnh mẹ tôi, vội vàng lên tiếng giảng hòa. Giọng cô ta nhỏ nhẹ, đáng thương. "Mẹ đừng trách chị Bích Trà. Chắc chị ấy bận học nên không để ý. Mấy món này cũng ngon mà ạ."
Cô ta gắp một miếng đậu phụ vào bát mình, mỉm cười ngọt ngào.
Nhưng giọng nói trong đầu tôi lại hoàn toàn khác.
Một lũ ngu ngốc. Có mấy món ăn thôi cũng cằn nhằn. Nhưng mà càng tốt, cứ để họ ghét con nhỏ Bích Trà đó thêm một chút. Phải rồi, phải tỏ ra mình là người hiểu chuyện, biết điều.
Cô ta ăn một miếng cơm, rồi khẽ nhăn mặt.
Khó ăn chết đi được. Ở đây đúng là không bằng một góc ở nhà mình trước kia. Đợi đấy, nhà họ Đặng, tao sẽ sớm lấy lại tất cả những gì thuộc về tao, và hơn thế nữa.
Tôi buông đũa, tiếng va chạm của đôi đũa bạc trên miệng bát sứ tạo ra một âm thanh khô khốc.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Ba tôi, Đặng Đức Giang, người từ đầu bữa đến giờ vẫn giữ im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông trầm thấp đầy uy quyền. "Con có ý gì?"
"Không có ý gì ạ," tôi bình thản đáp. "Chỉ là con ăn no rồi."
"No?" Mẹ tôi cao giọng. "Con mới ăn được mấy miếng? Con tỏ thái độ cho ai xem vậy? Có phải con không chào đón chúng ta trở về không?"
"Con không có," tôi nói.
"Mày còn dám cãi?" Anh trai tôi đập bàn đứng dậy, chỉ tay vào mặt tôi. "Mày nhìn lại thái độ của mày đi! Từ lúc ba mẹ về, mày đã nói được câu nào dễ nghe chưa? Bảo Liên mới đến nhà, mày là chị mà không biết nhường nhịn em, lại còn mặt nặng mày nhẹ. Mày có còn là người không?"
"Quý! Ngồi xuống!" Ba tôi quát, nhưng ánh mắt ông nhìn tôi cũng đầy tức giận. "Bích Trà, con xem Bảo Liên đi. Em nó còn nhỏ hơn con, mới trải qua biến cố gia đình, nhưng nó vẫn rất hiểu chuyện. Con là chị, tại sao con không thể học hỏi em một chút?"
Học hỏi? Học cách diễn kịch, học cách giả tạo, học cách dùng những lời nói ngon ngọt bề ngoài để che đậy một trái tim rắn độc bên trong ư?
Tôi bật cười, một tiếng cười khẽ nhưng đầy mỉa mai.
"Con cười cái gì?" Ba tôi giận dữ. "Con còn thấy chuyện này đáng cười sao? Đặng Bích Trà, ta thấy con đúng là thiếu dạy dỗ rồi. Quỳ xuống! Quỳ xuống xin lỗi ba mẹ và em ngay!"
Quỳ xuống?
Cả người tôi cứng đờ. Ký ức kiếp trước lại ùa về. Cũng trong một bữa ăn như thế này, chỉ vì tôi lỡ miệng nói rằng thức ăn hơi mặn, Mạc Bảo Liên đã giả vờ nói đỡ cho tôi, nhưng "tiếng lòng" của cô ta lại là Chị ấy chê đồ ăn mẹ nấu sao? Con thấy ngon mà... Thế là mẹ tôi nổi giận, ba tôi bắt tôi quỳ xuống. Anh trai tôi đã không ngần ngại đạp vào khuỷu chân tôi, ép tôi ngã sõng soài trên sàn nhà lạnh lẽo.
Cơn đau từ đầu gối của kiếp trước dường như truyền đến tận bây giờ.
Không. Tôi sẽ không quỳ. Không bao giờ nữa.
"Con không sai," tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt ba mình, giọng nói kiên định. "Con sẽ không quỳ."
"Mày..." Ba tôi tức đến mức mặt đỏ bừng. "Mày dám chống đối tao?"
Ông chưa kịp nói hết câu, anh trai tôi đã vòng ra sau lưng tôi, dùng sức ấn mạnh vào vai tôi. "Tao bảo mày quỳ xuống!"
Tôi cố gắng chống cự, nhưng sức của một cô gái yếu đuối như tôi làm sao địch lại một người đàn ông trưởng thành. Anh ta dùng đầu gối thúc mạnh vào sau chân tôi.
"Rắc!"
Một tiếng động nhỏ vang lên, theo sau là cơn đau nhói buốt óc. Cả người tôi đổ sụp xuống sàn nhà, đầu gối va mạnh vào nền gạch hoa cương lạnh lẽo. Máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm qua lớp vải quần màu trắng.
Tôi cắn chặt môi, cố nén tiếng kêu đau đớn. Một vị tanh ngọt tràn ra trong khoang miệng. Tôi đã cắn vào lưỡi.
"A!" Mẹ tôi khẽ kêu lên, có vẻ bà cũng bị dọa sợ.
Mạc Bảo Liên vội vàng chạy tới, bộ dạng lo lắng. "Anh Quý, anh làm gì vậy? Sao lại đánh chị ấy? Chị ơi, chị có sao không?"
Đánh hay lắm! Đánh chết nó đi! Đồ con hoang kiêu ngạo!
Giọng nói độc địa của cô ta vang lên bên tai tôi.
Ba tôi cũng sững người một chút, có lẽ ông chỉ muốn dọa tôi chứ không ngờ anh trai tôi lại ra tay thật. Nhưng rồi ông lại cứng rắn trở lại. "Đáng đời! Cho nó chừa cái thói ương bướng."
Tôi ngẩng đầu lên, mái tóc rối bời che đi một phần khuôn mặt. Tôi nhìn họ - người cha gia trưởng, người mẹ yếu đuối, người anh trai vũ phu, và cả con rắn độc Mạc Bảo Liên đang khoác tấm da cừu.
"Ba nói con thiếu dạy dỗ?" Tôi cười, nhưng nước mắt lại không kìm được mà chảy ra. Máu và nước mắt hòa vào nhau, vị vừa mặn chát vừa tanh nồng. "Vậy con xin hỏi ba, mười năm qua, ba đã dạy con được ngày nào chưa?"
Tôi quay sang mẹ. "Mẹ nói con không biết điều? Mẹ có biết năm con mười hai tuổi, con bị sốt cao đến co giật, bà nội phải một mình cõng con chạy mấy con phố trong đêm mưa để đến bệnh viện không? Lúc đó mẹ đang ở đâu?"
Cuối cùng, tôi nhìn anh trai. "Anh nói em không phải là người? Vậy anh có nhớ năm em tám tuổi, bị ngã gãy tay, anh đã nói gì không? Anh nói 'Đồ vô dụng, có mỗi việc đi đứng cũng không xong'. Anh có biết lúc đó em đã đau như thế nào không?"
Sự im lặng bao trùm cả căn phòng.
Ba tôi chết lặng, ánh mắt ông lộ vẻ bàng hoàng. Mẹ tôi bắt đầu khóc nấc lên, bà lấy tay che miệng. Anh trai tôi cũng lùi lại một bước, khuôn mặt anh ta tái nhợt.
Dường như họ cũng có một chút hối hận, một chút xót xa.
Nhưng tia hy vọng le lói đó nhanh chóng bị dập tắt bởi giọng nói của Mạc Bảo Liên.
Cô ta khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má. "Chị ơi, chị đừng nói nữa... Là lỗi của em. Tất cả là tại em. Nếu em không đến đây, gia đình mình đã không như thế này. Em... em sẽ đi ngay."
Ha ha, diễn hay thật. Phải tỏ ra thật đáng thương, để họ thấy mọi tội lỗi đều do con nhỏ Bích Trà này gây ra. Nó đang cố chia rẽ tình cảm gia đình họ.
Và đúng như dự đoán, chút áy náy vừa nhen nhóm trong lòng họ đã lập tức biến thành sự tức giận nhắm vào tôi.
"Con xem con đã làm gì kìa!" Mẹ tôi hét lên, chạy đến ôm lấy Bảo Liên. "Con đang ép em con đi đó!"
"Đặng Bích Trà, mày đúng là đồ sao chổi!" Anh tôi nghiến răng.
Ba tôi chỉ vào tôi, giọng run lên vì giận dữ. "Nếu Bảo Liên có mệnh hệ gì, tao sẽ không bao giờ tha thứ cho mày!"
Trái tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh.
Tôi chống tay, cố gắng đứng dậy. Mỗi cử động đều khiến đầu gối đau buốt. Nhưng tôi không hề kêu một tiếng.
Tôi lê bước chân tập tễnh, đi qua họ, đi qua những lời buộc tội và ánh mắt căm ghét.
Tôi không còn gì để nói với họ nữa.
Máu từ đầu gối vẫn đang chảy, thấm ướt một mảng sàn nhà.
Ngay khi tôi bước đến chân cầu thang, giọng của ba tôi vang lên từ phía sau, lạnh lùng và ra lệnh.
"Đứng lại. Tuần tới, tập đoàn Phó thị có tổ chức một buổi tiệc tuyển chọn thực tập sinh cho dự án mới của họ. Cả con và Bảo Liên đều phải tham gia."
Ông dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng đầy ẩn ý.
"Cơ hội chỉ có một. Ai thể hiện tốt hơn, người đó sẽ có được. Đừng làm nhà họ Đặng mất mặt."
Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu lại.
Một cuộc thi ư? Lại là màn kịch cũ rích này. Kiếp trước, cũng chính vì cơ hội thực tập này mà tôi đã bị Mạc Bảo Liên hãm hại, mất hết danh dự.
Nhưng kiếp này...
Tôi khẽ nhếch môi.
Bảo Liên, tôi đang rất mong chờ đấy.
Có thể bạn cũng thích





