
Cô con gái không mong muốn
Chương 3
Đặng Bích Trà POV:
Buổi tiệc của tập đoàn Phó thị được tổ chức tại khách sạn sang trọng bậc nhất Hà Nội. Đèn chùm pha lê lấp lánh, tiếng nhạc du dương, những con người trong trang phục lộng lẫy, tất cả tạo nên một khung cảnh xa hoa và phù phiếm.
Tôi đứng ở một góc khuất, tay cầm ly rượu vang đỏ nhưng không uống. Ký ức kiếp trước lại hiện về rõ mồn một.
Cũng tại nơi này, Mạc Bảo Liên đã cố tình làm đổ rượu lên chiếc váy của tôi, sau đó giả vờ tốt bụng đưa tôi một chiếc váy khác. Nhưng chiếc váy đó lại là một thiết kế đạo nhái trắng trợn một tác phẩm nổi tiếng. Chủ tịch của Phó thị, một người cực kỳ ghét sự giả dối và sao chép, đã vô cùng tức giận. Tôi đã bị đuổi khỏi bữa tiệc trong sự nhục nhã, còn bị ba tôi về nhà đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Cơ hội thực tập đương nhiên thuộc về Mạc Bảo Liên.
Nghĩ đến đây, tôi siết chặt chiếc ly trong tay.
"Mọi người ơi, xem này!"
Tiếng trầm trồ vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía sân khấu nhỏ ở trung tâm sảnh tiệc.
Mạc Bảo Liên đang ngồi trước cây đàn dương cầm trắng muốt. Cô ta mặc một chiếc váy công chúa màu hồng nhạt, trông như một thiên thần. Những ngón tay thon dài của cô ta lướt trên phím đàn, một bản nhạc cổ điển du dương vang lên.
Ha, cứ tận hưởng đi. Hôm nay tao sẽ là ngôi sao của bữa tiệc này. Đặng Bích Trà, mày chỉ là nền cho tao tỏa sáng thôi.
Tiếng đàn của cô ta rất hay, không thể phủ nhận điều đó. Mọi người đều vỗ tay tán thưởng. Ba mẹ tôi và anh trai đứng ở dưới, nhìn cô ta với ánh mắt đầy tự hào.
Nhưng tôi để ý thấy, người phụ nữ quyền lực nhất ở đây, bà Phó Băng Vy - chủ tịch tập đoàn Phó thị, lại không hề tỏ ra hứng thú. Bà chỉ nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Phó Băng Vy là bạn thân của tôi, một người bạn duy nhất mà tôi có. Nhưng ở kiếp trước, vì sự tự ti và mặc cảm, tôi đã không dám liên lạc với cô ấy sau khi gia đình tôi xảy ra biến cố.
Bản nhạc kết thúc trong tiếng vỗ tay vang dội. Mạc Bảo Liên đứng dậy, cúi chào duyên dáng.
MC của chương trình bước lên sân khấu. "Thật là một màn trình diễn tuyệt vời! Cảm ơn tiểu thư Mạc Bảo Liên. Và bây giờ, phần được mong chờ nhất buổi tối, chủ tịch Phó Băng Vy sẽ đích thân công bố người được chọn cho vị trí thực tập sinh đặc biệt của dự án 'Thành Phố Tương Lai'."
Mọi người nín thở. Mạc Bảo Liên đứng trên sân khấu, mỉm cười tự tin. Cô ta chắc chắn suất thực tập này là của mình.
Bà già Phó Băng Vy kia sao lại không nhìn mình? Chẳng lẽ bà ta không thích màn trình diễn của mình sao? Không sao, dù sao thì cũng không ai ở đây có thể cạnh tranh với mình.
Phó Băng Vy bước lên sân khấu, khí chất mạnh mẽ, phóng khoáng của cô ấy lập tức thu hút mọi sự chú ý. Cô ấy cầm lấy micro, ánh mắt sắc sảo quét một vòng khắp khán phòng.
"Cảm ơn mọi người đã đến đây hôm nay," giọng cô ấy trong trẻo và quyền lực. "Vị trí thực tập sinh này đòi hỏi không chỉ tài năng, mà còn cả sự trung thực và một tâm hồn độc đáo."
Ánh mắt cô ấy dừng lại, và rồi, cô ấy mỉm cười. Nụ cười đó không hướng về phía Mạc Bảo Liên.
Mà là hướng về phía tôi.
"Người mà tôi chọn," cô ấy nói, giọng dõng dạc, "là Đặng Bích Trà."
Cả khán phòng chết lặng.
Tôi chậm rãi bước ra khỏi góc tối.
Hôm nay, tôi không mặc váy. Tôi mặc một bộ vest nữ màu đen được cắt may tinh xảo, mái tóc được búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thon dài và gương mặt thanh tú đã được trang điểm kỹ lưỡng. Khí chất lạnh lùng, quyết đoán hoàn toàn khác hẳn với vẻ yếu đuối thường ngày.
Phó Băng Vy đã nhìn thấy tôi ngay từ khi tôi bước vào. Ánh mắt cô ấy sáng lên, cô ấy bước xuống sân khấu, đi thẳng về phía tôi.
Cô ấy ôm chầm lấy tôi. "Trà," cô ấy thì thầm vào tai tôi, "cuối cùng cậu cũng chịu xuất hiện rồi. Tớ đã lo cho cậu lắm."
Tôi vỗ nhẹ lên lưng cô ấy. "Tớ không sao. Cảm ơn cậu, Băng Vy."
Sự lựa chọn này, thực ra tôi và Băng Vy đã bàn bạc từ trước. Đây là bước đầu tiên trong kế hoạch của tôi.
Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán. Ba mẹ và anh trai tôi đứng chết trân tại chỗ, không thể tin vào những gì đang xảy ra.
Mạc Bảo Liên trên sân khấu, nụ cười đã cứng đờ trên môi.
Tại sao? Tại sao lại là nó? Rõ ràng mình mới là người tỏa sáng nhất! Phó Băng Vy bị mù sao? Con khốn Đặng Bích Trà này, nó đã dùng mánh khóe gì?
Cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ mặt đáng thương, bước xuống khỏi sân khấu, đi về phía tôi.
"Chị Bích Trà, chúc mừng chị," cô ta nói, giọng nghẹn ngào. "Chị giỏi quá."
Nhưng "tiếng lòng" của cô ta lại gào thét.
Chúc mừng cái con khỉ! Tao sẽ không bao giờ để mày được yên ổn đâu. Vị trí đó đáng lẽ phải là của tao!
Tôi mỉm cười nhìn cô ta. "Cảm ơn em."
"Chị em mình sau này cùng nhau cố gắng nhé," cô ta đưa tay ra, định nắm lấy tay tôi, diễn một màn chị em tình thâm.
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm của cô ta.
"Không cần đâu," tôi nói, giọng lạnh nhạt, đủ lớn để những người xung quanh đều nghe thấy. "Tôi không có thói quen kết thân với những người không cùng đẳng cấp. Với lại, Phó thị không tuyển hai người."
Mặt Mạc Bảo Liên trắng bệch. Cô ta không ngờ tôi lại từ chối phũ phàng như vậy trước mặt bao nhiêu người.
"Bích Trà! Con nói cái gì vậy?" Mẹ tôi vội vàng chạy tới, kéo tay tôi. "Mau xin lỗi em đi!"
"Phải đó, mày điên rồi à?" Anh trai tôi cũng gầm lên. "Mày làm thế là có ý gì?"
Ba tôi thì mặt mày sa sầm, ông cảm thấy vô cùng mất mặt.
Tôi nhẹ nhàng gạt tay mẹ ra. "Con chỉ nói sự thật."
Tôi nhìn Mạc Bảo Liên, người đang lã chã rơi nước mắt, trông vô cùng đáng thương.
Khốn kiếp! Nó dám làm mình bẽ mặt! Đợi đấy, về nhà mày sẽ biết tay tao!
Tôi quay sang Phó Băng Vy, người đang đứng khoanh tay xem kịch vui. "Băng Vy, tớ hơi mệt, tớ về trước được không?"
"Đương nhiên rồi," cô ấy gật đầu, "Để tớ cho tài xế đưa cậu về."
"Cảm ơn cậu."
Tôi quay người bước đi, không thèm nhìn lại gia đình mình một lần nào nữa.
Trước khi đi khỏi, tôi còn nghe thấy tiếng ba tôi giận dữ quát lên: "Đặng Bích Trà, con đứng lại đó cho ta!"
Tôi không đứng lại. Tôi bước đi ngày càng nhanh hơn, thoát khỏi cái nơi giả tạo này.
Khi đi ngang qua Mạc Bảo Liên, tôi khẽ dừng lại, ghé vào tai cô ta, nói bằng một giọng chỉ hai chúng tôi nghe thấy.
"Mạc Bảo Liên, tôi đã nói rồi. Đây mới chỉ là bắt đầu thôi."
Tôi thấy cơ thể cô ta run lên.
Tôi mỉm cười, rồi sải bước ra khỏi sảnh tiệc, để lại sau lưng một Mạc Bảo Liên đang run rẩy vì tức giận và một gia đình đang chuẩn bị bùng nổ.
Có thể bạn cũng thích





