
Ba năm, thực tại tan vỡ cùng người thừa kế
Chương 2
Vương Bảo Hạnh POV:
Hôn nhân giả.
Hai từ đó như một cái tát trời giáng vào mặt tôi. Ba năm qua, tôi sống trong một vở kịch do chính người tôi yêu nhất đạo diễn. Tôi là một kẻ ngốc, một vai hề trong cuộc đời anh ta.
Tôi hít một hơi thật sâu, gạt đi những giọt nước mắt vô dụng. Bây giờ không phải là lúc để yếu đuối.
Tôi tiếp tục công việc của mình trên máy tính. Dấu vết của Vương Bảo Hạnh đang dần biến mất khỏi mọi hệ thống dữ liệu. Căn cước công dân, hộ chiếu, tài khoản ngân hàng, hồ sơ mạng xã hội... Mọi thứ đều đang được xóa sạch. Chẳng mấy chốc, trên thế giới này sẽ không còn ai tên là Vương Bảo Hạnh nữa.
"Phoenix" đang tái sinh từ đống tro tàn.
Khi tôi gần như hoàn tất mọi việc, cánh cửa lại một lần nữa bật mở. Đỗ Tường Toàn đã trở về.
Anh ta bước vào, trên người còn vương mùi nước hoa phụ nữ nhàn nhạt, mùi hương mà tôi từng rất ghét. Anh ta thấy tôi đang ngồi trước máy tính, liền bước tới, giọng nói đầy vẻ quan tâm giả tạo.
"Bảo Hạnh, sao em còn chưa ngủ? Đã khuya rồi, không tốt cho em bé đâu." Anh ta đưa tay ra định xoa bụng tôi, nơi đứa con của chúng tôi đang lớn lên từng ngày.
Tôi lùi lại, tránh né bàn tay của anh ta. Ánh mắt tôi lạnh lùng nhìn thẳng vào anh ta.
Anh ta dường như cảm nhận được sự xa cách của tôi, bàn tay lơ lửng giữa không trung rồi từ từ rút về. Anh ta thở dài. "Nghe anh nói, Bảo Hạnh. Anh và Yến Vi... chỉ là một sự bốc đồng. Anh thừa nhận anh đã sai khi đăng ký kết hôn với cô ấy, nhưng đó là vì lúc đó anh quá nhớ em. Cô ấy có nét giống em khi còn trẻ... Anh chỉ coi cô ấy là người thay thế thôi."
"Người thay thế?" Tôi lặp lại, cảm thấy cổ họng mình nghẹn đắng. Tình yêu sâu đậm của tôi, trong mắt anh ta, lại có thể dễ dàng bị thay thế bởi một người có ngoại hình giống tôi.
"Anh biết anh đã làm em tổn thương. Anh hứa, anh sẽ giải quyết mọi chuyện. Anh sẽ ly hôn với cô ấy ngay lập tức. Anh chỉ yêu mình em thôi, Bảo Hạnh. Cả đời này anh chỉ yêu mình em."
Anh ta nói những lời thề non hẹn biển, những lời mà tôi đã từng nghe và tin tưởng vô điều kiện. Nhưng bây giờ, chúng chỉ khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
Tôi im lặng, không đáp lại. Tôi biết, bất kỳ lời tranh cãi nào lúc này cũng là vô nghĩa. Anh ta sẽ không bao giờ hiểu được nỗi đau mà tôi đang phải chịu đựng.
Thấy tôi không nói gì, anh ta tưởng tôi đã mềm lòng. Anh ta bước tới, ôm tôi vào lòng. "Ngoan nào, đừng giận anh nữa. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Anh đã đặt một nhà hàng sang trọng để chúng ta kỷ niệm ba năm ngày cưới. Anh sẽ bù đắp cho em."
Tôi để mặc cho anh ta ôm, cơ thể cứng đờ như một khúc gỗ. Mùi hương của người phụ nữ khác trên người anh ta như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự phản bội.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta lại reo lên. Là Liễu Yến Vi.
Anh ta liếc nhìn tôi một cách tội lỗi, rồi vội vàng đi ra ban công nghe máy. Dù anh ta đã cố gắng hạ giọng, nhưng trong không gian yên tĩnh của đêm khuya, tôi vẫn nghe rõ mồn một.
"Yến Vi? Sao em lại gọi giờ này? Anh đang ở với Bảo Hạnh... Ừ, ừ, anh biết rồi. Em bị ngã sao? Có đau không? Ở yên đó, đừng đi đâu cả! Anh đến bệnh viện với em ngay!"
Cơn giận dữ và nỗi thất vọng cuộn trào trong lồng ngực tôi. Một cú ngã nhẹ của cô ta cũng quan trọng hơn cảm xúc của tôi, quan trọng hơn đứa con trong bụng tôi.
Anh ta cúp máy, quay vào nhìn tôi với vẻ mặt khó xử. "Bảo Hạnh, Yến Vi... cô ấy bị ngã ở cầu thang, có lẽ phải vào viện kiểm tra. Anh..."
Tôi không đợi anh ta nói hết câu. Tôi đứng dậy, lấy túi xách và lạnh lùng bước qua anh ta.
"Em đi đâu vậy?" Anh ta níu tay tôi lại.
"Đi đến nơi mà tôi thuộc về." Tôi gạt tay anh ta ra và bước đi không ngoảnh lại.
Tôi không về nhà mẹ đẻ, cũng không đến nhà bạn bè. Tôi bắt một chiếc taxi, đi thẳng đến bệnh viện nơi Liễu Yến Vi đang ở.
Từ một góc khuất trong hành lang, tôi nhìn thấy Đỗ Tường Toàn đang chạy đến bên Liễu Yến Vi, người đang ngồi trên xe lăn với một vết xước nhỏ trên đầu gối. Anh ta lo lắng kiểm tra vết thương, rồi bế thốc cô ta lên, hét lớn với các y tá.
"Tránh ra! Vợ tôi bị thương rồi! Mau gọi bác sĩ giỏi nhất đến đây! Dọn sạch cả tầng này cho tôi!"
Vợ tôi.
Hai từ đó một lần nữa xuyên qua màng nhĩ, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của tôi. Anh ta công khai gọi cô ta là vợ trước mặt bao nhiêu người.
Vậy còn tôi là gì?
Tôi đứng đó, chết lặng, nhìn anh ta bế cô ta đi khuất sau hành lang. Mọi hy vọng cuối cùng trong tôi đã bị dập tắt.
Không còn gì để níu kéo nữa.
Tôi quay người, bước đi trong màn đêm. Bóng lưng tôi cô độc và kiên định.
Đỗ Tường Toàn, anh sẽ phải trả giá cho tất cả những gì anh đã làm.
Một tin nhắn mới hiện lên trên điện thoại, là hình ảnh từ một người bạn mà tôi đã nhờ theo dõi. Trong ảnh, Đỗ Tường Toàn đang dịu dàng đút cháo cho Liễu Yến Vi.
Và trên cổ cô ta, là chiếc ngọc bội bình an mà chính tay tôi đã mất mấy tháng trời để điêu khắc, món quà tôi tặng anh trong ngày kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng tôi.
Có thể bạn cũng thích





