
Ba năm, thực tại tan vỡ cùng người thừa kế
Chương 3
Vương Bảo Hạnh POV:
Máu trong người tôi như đông cứng lại.
Chiếc ngọc bội bình an đó.
Tôi vẫn nhớ như in ngày tôi bắt đầu khắc nó. Tôi đã chọn miếng ngọc Phỉ Thúy thượng hạng nhất, màu xanh biếc như hồ nước mùa thu. Tôi đã dành ba tháng trời, mỗi ngày đều cẩn thận từng nhát dao, khắc lên đó hình rồng phượng quấn quýt, biểu tượng cho tình yêu vĩnh cửu. Mỗi đường nét đều chứa đựng tình yêu và sự mong cầu bình an của tôi dành cho anh.
Ngày kỷ niệm một năm ngày cưới, tôi đã tự tay đeo nó lên cổ anh, giọng nói đầy hạnh phúc: "Tường Toàn, em hy vọng nó sẽ luôn bên anh, bảo vệ anh bình an."
Anh đã ôm tôi vào lòng, hôn lên trán tôi và nói: "Cảm ơn em, Bảo Hạnh. Đây là món quà quý giá nhất anh từng nhận được. Anh sẽ không bao giờ tháo nó ra."
Không bao giờ tháo nó ra.
Lời hứa của anh ta vang vọng bên tai tôi, cay đắng và mỉa mai. Anh ta không chỉ tháo nó ra, mà còn tự tay đeo nó cho một người phụ nữ khác. Người phụ nữ đã xen vào cuộc hôn nhân của chúng tôi, người phụ nữ mà anh ta gọi là "vợ" trước mặt bao nhiêu người.
Thứ mà tôi từng coi là tín vật tình yêu thiêng liêng, giờ đây lại trở thành vật trang sức trên người tình nhân của chồng tôi.
Sự sỉ nhục này còn đau đớn hơn cả ngàn nhát dao đâm vào tim.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh, cảm giác như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim mình. Tôi không thở nổi. Mọi thứ trước mắt tôi mờ đi, nhòe đi trong nước mắt.
Đỗ Tường Toàn, anh ta đã không chỉ phản bội tình yêu của tôi, anh ta còn chà đạp lên tất cả những kỷ niệm, những hy sinh và tình cảm mà tôi đã dành cho anh.
Anh ta đã biến tình yêu của tôi thành một trò hề.
Tôi tắt điện thoại, không muốn nhìn thấy thêm bất cứ điều gì nữa. Nỗi đau đã lên đến đỉnh điểm, và rồi, một cách kỳ lạ, tôi cảm thấy một sự bình yên trống rỗng.
Không còn đau nữa. Không còn hy vọng. Không còn yêu thương.
Chỉ còn lại sự lạnh lẽo và quyết tâm.
Tôi quay trở về căn biệt thự. Mùi hương của anh ta, mùi hương của Liễu Yến Vi, vẫn còn phảng phất trong không khí, khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
Tôi đi thẳng lên phòng, mở vali và bắt đầu thu dọn đồ đạc. Tôi không mang theo bất cứ thứ gì anh ta đã mua cho tôi. Chỉ có vài bộ quần áo, giấy tờ tùy thân mới mà tôi đã tạo ra, và chiếc laptop.
Cuối cùng, tôi nhìn quanh căn phòng ngủ mà chúng tôi đã từng chia sẻ. Mọi thứ vẫn như cũ, nhưng trái tim tôi đã khác. Nơi đây không còn là nhà của tôi nữa.
Tôi đặt lên bàn trang điểm một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên mình. Bên cạnh đó, là tấm ảnh siêu âm đầu tiên của con chúng tôi.
Con à, mẹ xin lỗi. Mẹ không thể cho con một gia đình trọn vẹn. Nhưng mẹ hứa, mẹ sẽ cho con tất cả tình yêu thương của mẹ.
Khi tôi kéo vali ra đến cửa, cánh cửa lại bật mở. Đỗ Tường Toàn đứng đó, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt lại sáng lên khi thấy tôi.
"Bảo Hạnh, em vẫn chưa ngủ sao? Anh lo cho em quá." Anh ta bước tới, định cầm lấy vali từ tay tôi. "Em định đi đâu vậy?"
Tôi lùi lại một bước, ánh mắt lạnh như băng. "Tôi đi đâu, không liên quan đến anh."
Anh ta sững người trước sự lạnh lùng của tôi. "Bảo Hạnh, em sao vậy? Anh biết em giận, nhưng hãy nghe anh giải thích..."
"Không cần nữa." Tôi ngắt lời anh ta. "Mọi chuyện đã kết thúc rồi, Đỗ Tường Toàn. Đơn ly hôn tôi đã để trên bàn. Từ nay về sau, chúng ta không còn bất cứ quan hệ gì nữa."
Nói rồi, tôi kéo vali đi thẳng qua người anh ta. Anh ta bàng hoàng, đứng chôn chân tại chỗ, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Khi tôi bước ra khỏi cánh cổng sắt nặng nề, tôi nghe thấy tiếng anh ta gọi tên tôi trong tuyệt vọng.
Nhưng tôi không quay đầu lại.
Con đường phía trước có thể đầy chông gai, nhưng ít nhất, tôi không còn phải sống trong sự lừa dối và giả tạo nữa. Vương Bảo Hạnh đã chết rồi. Từ giờ phút này, chỉ có Phoenix.
Ngay khi tôi vừa đi được vài bước, một chiếc xe thể thao màu đỏ chói lóa đột ngột dừng lại trước mặt tôi. Cửa xe mở ra, Đỗ Tường Toàn bước xuống, tay cầm một bó hoa hồng khổng lồ.
Anh ta quỳ một gối xuống trước mặt tôi, trước ánh mắt kinh ngạc của những người qua lại.
"Bảo Hạnh, anh sai rồi. Tha thứ cho anh đi. Làm ơn, đừng rời xa anh."
Xung quanh, tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Mọi người rút điện thoại ra quay phim, chụp ảnh. Một màn cầu hôn lãng mạn, hay là một màn kịch níu kéo thảm hại?
Tôi nhìn anh ta, trong lòng không một gợn sóng. Anh ta luôn thích diễn kịch, luôn thích thể hiện tình yêu của mình một cách phô trương. Nhưng tôi không còn là khán giả của anh ta nữa.
Anh ta thấy tôi không phản ứng, liền nói lớn hơn. "Bảo Hạnh, anh yêu em! Anh không thể sống thiếu em! Em hãy nhìn xem, anh đã chuẩn bị tất cả để bù đắp cho em!"
Anh ta chỉ tay về phía sau. Hàng chục chiếc drone bay lên trời, xếp thành dòng chữ: "Bảo Hạnh, tha thứ cho anh". Màn hình LED trên tòa nhà đối diện cũng sáng lên hình ảnh của chúng tôi, kèm theo dòng chữ "Mãi mãi bên nhau".
Thật là một màn kịch hoành tráng.
Nhưng nực cười thay, món quà mà anh ta dùng để xin lỗi tôi, lại chính là thứ mà anh ta đã dùng để làm tổn thương tôi sâu sắc nhất.
Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói bình thản đến đáng sợ.
"Đỗ Tường Toàn, anh có biết chiếc ngọc bội bình an trên cổ Liễu Yến Vi, là do chính tay tôi khắc không?"
Có thể bạn cũng thích





